Nhân khoai tây? Trên đời này lại có sủi cảo nhân khoai tây sao, thế này thì còn gọi gì là sủi cảo nữa? Đúng là tà đạo! Tần Hoài cậu nghĩ cái quái gì vậy? Tôi đắc tội gì với cậu à? Cậu lại đi làm cái món...
Tiếng chửi thầm trong lòng Triệu Thành An bỗng im bặt.
Cả người Triệu Thành An cứ như người máy bị treo máy, cứng đờ bất động, hệ thống như bị lỗi. Nét mặt hắn không còn thay đổi, ánh mắt trở nên đờ đẫn, miếng sủi cảo ngậm trong miệng chưa kịp nuốt vẫn cứ ngậm y nguyên ở đó, tay cầm đũa cũng chẳng hề thả lỏng, đôi đũa vẫn kẹp chặt hơn nửa cái sủi cảo còn lại.
Đây là cảnh tượng mà Tần Hoài vô cùng quen thuộc. Hắn ngồi ngay cạnh Triệu Thành An, lặng lẽ nhìn đối phương, kiên nhẫn chờ đợi.
Khoảng hơn một phút sau, ánh mắt Triệu Thành An bắt đầu có sự chuyển biến.
Đầu tiên là từ vô hồn chuyển sang có hồn, sau đó là hỗn độn mờ mịt, cuối cùng là tỉnh táo hoàn toàn. Triệu ứ ^. ` kả ^ . ^ * H * ^ ^*% Thành An chớp chớp mắt, hệt như vừa bừng tinh sau một giấc mộng dài, mang theo vẻ kinh ngạc vô thức nuốt h- xã Sở L^ ^“ ^ 3 1é ¬. 4 x ¬..-- »+ z ^ ` ực miếng sủi cảo trong miệng xuống. Hậu quả là bị sặc, hắn ho sặc sụa vài tiếng rồi ngước lên chạm ngay vào đ . ^ * , . ánh mắt đang cười như không cười của Tần Hoài.
"Tôi biết cậu có rất nhiều thắc mắc, nhưng cậu đừng vội. Cậu không phải là Tinh Quái đầu tiên tôi gặp, cũng không phải là Tinh Quái đầu tiên Giác Tỉnh sau khi ăn đồ ăn của tôi. Tôi biết cậu là Phù Du, cũng biết kiếp đầu tiên của cậu là Trần Sinh." Tần Hoài giờ đã là một tay lão luyện rồi, tuôn một tràng dài ngoằng như thế mà không hề vấp váp một nhịp nào.
"Bên chúng tôi có một group chat, lát nữa tôi sẽ kéo cậu vào. Đến lúc đó mọi người call video trong group, tôi sẽ giải thích cho cậu là cậu sẽ hiểu rõ mọi chuyện thôi. Nhưng trước khi giải thích cho cậu nghe, tôi cảm thấy có một việc còn cấp bách hơn nhiều."
"Sư huynh Hạ Mục Bính của cậu bây giờ vẫn đang ở trong bếp đấy."
"Cậu có muốn đi gặp ông ấy không? Hay nói cách khác, cậu muốn dùng thân phận gì để đi gặp ông ấy?"
Tần Hoài cảm thấy đây là một câu hỏi rất khó nhằn, rất khó để đưa ra lựa chọn. Giống như Khuất Tĩnh sau khi Giác Tỉnh, trước khi đi tìm bố mẹ kiếp trước, cô cũng đã phải trải qua một quá trình đấu tranh tâm lý đữ dội, trước khi nhận lại người thân cũng phải đắn đo, cân nhắc, chần chừ, suy nghĩ mất một khoảng thời gian rất dài.
Đối với Tinh Quái mà nói, đây là một bài toán hóc búa mà chọn thế nào cũng đều có cái lý của nó.
Tần Hoài cứ tưởng Triệu Thành An sẽ ngây ra trên ghế suy nghĩ một lúc lâu.
Nhưng kết quả là Triệu Thành An không hề làm vậy.
Triệu Thành An chẳng do dự lấy một giây, hệt như một con ngựa hoang đứt cương bật dậy khỏi ghế. Cú bật mạnh đến mức suýt chút nữa làm hắn nôn thốc nôn tháo đống đồ ăn trong dạ dày ra ngoài. Hắn lảo đảo một cái, lại nấc cụt thêm một cái, sau đó lao như bay ra khỏi phòng bao, Tần Hoài hộc tốc đuổi theo phía sau mà suýt nữa không bắt kịp bóng lưng của hắn.
Thân thủ nhanh nhẹn thoăn thoắt này, thấp thoáng vẫn còn thấy được vài phần phong thái của Bắc Bình Tặc Vương năm xưa.
Nhưng thật ra cũng chẳng cần phải đuổi theo, khách khứa ngoài đại sảnh đã ăn xong xuôi ra về từ lâu rồi. Hiện tại trong toàn bộ Phân Viên chỉ còn lại Tần Hoài, Triệu Thành An, Hạ Mục Bính và Chương Quang Hàng.
Triệu Thành An dùng cái chất giọng oang oang hệt như Trần Sinh gào toáng lên: "Hạ Mục Bính, Hạ Sinh, em là Trần Sinh đây!"
"Em nhớ ra rồi, em nhớ ra hết rồi, anh còn nhớ em không!"
"Em là Trần Sinh đây, Trần Sinh đây!"
"Anh vẫn còn sống, lại còn về Bắc Bình nữa, thật sự là tuyệt quá rồi ha ha ha ha ha ha!"
Lúc Tần Hoài đuổi tới cửa phòng bếp, Chương Quang Hàng đã bị Hạ Mục Bính đuổi cổ ra ngoài, trên tay hắn vẫn còn bưng đĩa Sơn Dược Cao ăn dở.
Cửa lớn phòng bếp Phân Viên đóng chặt, bên trong chỉ có Triệu Thành An và Hạ Mục Bính.
Tần Hoài chạm phải ánh mắt cạn lời lại đầy hoang mang của Chương Quang Hàng, hắn hơi ngượng ngùng cười cười với đối phương: "Cái đó..."
"Bây giờ tôi nói cho anh biết, Triệu Thành An thật ra là con cái họ hàng xa của Hạ lão tiên sinh, có chút quan hệ họ hàng với Hạ lão tiên sinh, anh tin không?"
Tôi tin, bây giờ cậu nói cái gì tôi cũng tin sất.
Cậu có bảo hai người lặn lội đường xá xa xôi tới Bắc Bình để lừa gạt sư phụ tôi, tôi cũng tin luôn.
Hai người các cậu chẳng giống tới đây để ăn cơm tí nào, giống tới để đổ thuốc mê sư phụ tôi thì đúng hơn.
Triệu Thành An và Hạ Mục Bính ở lỳ trong bếp rất lâu.
Hiệu quả cách âm của phòng bếp Phân Viên khá tốt, cửa lớn vừa đóng lại, người bên trong nói chuyện chỉ cần không gào quá to thì bên ngoài một chữ bẻ đôi cũng chẳng nghe lọt.
Hai người Tần Hoài và Chương Quang Hàng y hệt hai pho tượng môn thần đứng gác ngoài cửa, hóng mãi mà chẳng nghe được rốt cuộc bên trong đang nói cái gì. Đứng canh một lúc, Tần Hoài đâm ra chán, định thò tay vào túi móc điện thoại ra nghịch một lát.
Vừa sờ vào.
Điện thoại của mình đâu rồi?
Cái điện thoại to đùng của mình đâu??
Cái điện thoại mình luôn nhét trong túi, ngày thường như hình với bóng đi đâu rồi???
Khoảng 20 phút sau, cửa lớn phòng bếp mở ra, Triệu Thành An thò đầu ra từ sau cánh cửa. Dưới ánh mắt "cái tập đoàn lừa đảo nhà các cậu tốt nhất đừng có giở trò thật, Phân Viên không phải là nơi nằm ngoài vòng pháp luật đâu” của Chương Quang Hàng, hắn lén lút vẫy tay với Tần Hoài: "Tần Hoài, cậu vào đây trước đi."
Sau đó Triệu Thành An cười đầy áy náy với Chương Quang Hàng: "Chương... Chương sư phụ, phiền anh ở bên ngoài đợi thêm một lát nhé, chúng tôi còn có chuyện khác cần bàn."
LVQ8371