Đây chính là phòng bếp của Phân Viên cơ mà, chắc đã nhiều năm lắm rồi nơi này chưa từng cho ra lò món ăn nào có đăng cấp lẹt đẹt thế này.
Nghĩ vậy thôi cũng thấy thật có lỗi với phòng bếp Phân Viên.
Tần Hoài vừa nghĩ ngợi, vừa nhanh tay hấp khoai tây, nghiền nát thành bùn, thái hạt lựu thịt khô rồi nêm nếm gia vị.
Thổ Đậu Giáo Tử làm ra liệu có ngon không?
Tần Hoài tin rằng về mặt lý thuyết thì nó hoàn toàn có thể ngon.
Bản thân khoai tây không hề khó ăn, sủi cảo lại càng là loại món chính cực kỳ đễ phối hợp, bao dung được đủ loại nhân. Chi cần cân đối tỉ lệ nguyên liệu cho chuẩn, thêm chút thịt và các loại rau củ khác vào nhân khoai tây để điều vị, trung hòa bớt cái vị quá đối thuần hậu và đơn điệu của khoai tây nghiền, thì Thổ Đậu Giáo Tử chắc chắn sẽ rất ngon.
Nhưng đó không phải là chuyện Tần Hoài cần bận tâm lúc này. Năm xưa Trần Thu Sinh và Trần Sinh làm Thổ Đậu Giáo Tử thực sự chỉ thuần túy là Thổ Đậu Giáo Tử, trong nhà cạy bói cũng chẳng ra nguyên liệu nào khác, ngay cả gia vị cũng nghèo nàn vô cùng, khiến giới hạn độ ngon của món sủi cảo này bị kéo tụt xuống thê thảm, quá trình chế biến cũng cực kỳ đơn giản.
Tần Hoài làm vô cùng trơn tru.
Chương Quang Hàng đứng bên cạnh quan sát, bất giác nhíu mày. Không phải hắn nghi ngờ tay nghề nấu nướng của Tần Hoài, bởi vì chiều nay hắn đã tận mắt chứng kiến trình độ bạch án của Tần Hoài rồi, vô cùng cao siêu. Một đầu bếp bạch án trẻ tuổi mà nền tảng cơ bản lại vững chắc đến mức độ này tuyệt đối là sự tồn tại hiếm như lông phượng sừng lân.
Bản thân Chương Quang Hàng vốn đã là một thiên tài trứ danh, nên hắn càng hiểu rõ sự đáng quý và khan hiếm của thiên tài. Trong mắt hắn, Tần Hoài chính là một thiên tài ngang sức ngang tài, thậm chí còn xuất sắc hơn cả mình.
Cơ mà sao thiên tài chưa đến nửa ngày đã rớt giá thê thảm thế này?
Nãy giờ hắn đang làm cái quái gì vậy?
Khối bột nhào ra so với hồi chiều chênh lệch một trời một vực, cái nhân khoai tây nghiền này nhìn ngang ngó dọc kiểu gì cũng chẳng giống nhân sủi cảo bình thường, Tần Hoài đây là...
Mắc cái chứng cuồng đồ dở tệ nào đó sao?
Hay là có cái sở thích quái đản kiểu ăn xong một bữa thịnh soạn thì nhất định phải nhét thêm chút Điểm Tâm dở ẹc vào để trung hòa vị giác?
Chương Quang Hàng cảm thấy mình thật sự không hiểu nổi. Hắn vô thức nhìn sang Hạ Mục Bính, muốn sư phụ lên tiếng nhắc nhở vài câu, muốn Hạ Mục Bính mở miệng dẫn đắt Tần Hoài quay về chính đạo, nhưng kết quả vừa quay đầu lại đã phát hiện Hạ Mục Bính còn xem nghiêm túc hơn cả mình.
Ông gần như tập trung toàn bộ tinh thần dán chặt mắt vào từng cử động của Tần Hoài, chẳng có lấy một tia bất mãn, cũng không hề tỏ ra thiếu kiên nhẫn hay ghét bỏ kiểu "làm ra cái món dở tệ thế này mà cũng dám múa rìu qua mắt thợ làm Điểm Tâm trước mặt ta".
Chỉ có sự chấn động và hoài niệm.
Hoài niệm đến mức mắt cũng không nỡ chớp, cứ đăm đăm nhìn từng động tác của Tần Hoài, chỉ sợ nháy mắt một cái, lỡ mất một giây thôi là sẽ bỏ sót điều gì đó.
Món Điểm Tâm này có bí kíp gì sâu xa mà hắn không nhìn thấu sao?
Bí kíp bạch án của bọn họ kín kẽ đến thế cơ à? Cho dù hắn chỉ là đầu bếp món mặn, thì cũng đâu đến mức mù tịt chẳng nhìn ra được chút gì chứ.
Tần Hoài làm xong nhân, lặng lẽ chờ đợi một lát, xác định trạng thái của cục bột đã ổn thỏa mới bắt đầu cán vỏ sủi cảo.
Sau đó là gói sủi cảo.
Hắn không gói hết, chỉ gói đúng 6 cái sủi cảo rồi trực tiếp thả luôn vào nồi luộc, quay sang nói với Hạ Mục Bính một câu: "Hạ lão tiên sinh, ngại quá, bên kia đang gấp chờ ăn sủi cảo nên cháu luộc trước mấy cái này, lát nữa quay lại sẽ gói nốt chỗ còn lại."
Hạ Mục Bính không có phản ứng gì lớn, chỉ khẽ gật đầu. Ông cũng mặc kệ luôn đống đồ ăn kèm đã chuẩn bị sẵn bên bếp, cứ đứng chôn chân tại chỗ, nhìn chằm chằm vào đống bột và nhân sủi cảo mà Tần Hoài còn chưa xử lý nốt rồi ngẩn người.
Tần Hoài đang rất vội.
Đây là lần đầu tiên Tần Hoài thấy bực bội vì cái phiên bản Trái Đất Online này không có chức năng tua nhanh. Quá trình luộc sủi cảo này sao mà rề rà thế không biết, sao sủi cảo mãi chưa chịu nổi lên, vẫn chưa chín cơ chứ. Hắn đã nóng lòng muốn nhét thẳng mấy cái sủi cảo nóng hổi này vào họng Triệu Thành An lắm rồi.
Cuối cùng thì sủi cảo cũng chín.
Tần Hoài vận dụng tốc độ tay kinh người rèn luyện bao năm ở quán ăn sáng, thoăn thoắt vớt sủi cảo ra bát, rảo bước đi thẳng tới phòng bao lên món. Chuỗi động tác mượt mà như nước chảy mây trôi, bước chân thoăn thoắt sinh phong, đi bưng bê mà toát ra cái khí thế hệt như dân đòi nợ thuê tới tận cửa.
Cửa phòng bao đang đóng chặt.
Tần Hoài "rầm” một tiếng đẩy toang cửa phòng bao, làm Triệu Thành An đang ngồi chơi điện thoại bên trong giật nảy mình.
Chỉ thấy Tần Hoài dằn mạnh bát sủi cảo xuống ngay trước mặt Triệu Thành An, gằn từng chữ: "Ăn!"
Tròn vành rõ chữ, dõng dạc đanh thép.
Căn bệnh này của Tần Hoài quả thực không thể kéo dài thêm nữa, đã bắt đầu có khuynh hướng bạo lực rồi. Sao Triệu Thành An lại có cảm giác nếu như bây giờ mình không ăn, hắn sẽ úp thẳng bát sủi cảo này lên đầu mình, sau đó cạy miệng nhét tọt vào trong như mấy tên ác bá vậy.
Triệu Thành An lẳng lặng gắp một cái sủi cảo lên, cũng chẳng dám ho he hỏi tại sao không có giấm. Vừa há miệng đã vô thức ợ một cái, sau đó hắn thổi phù phù rồi cắn một miếng.
Sủi cảo nhân gì mà mùi vị kỳ quái thế này?
LVQ8371