Trần Bình An cầm cuốn truyện trên tay vốn nên đọc, nhưng tâm trí của hắn hoàn toàn không đặt vào đó, không biết đang ngẩn ngơ suy nghĩ chuyện gì, thẫn thờ một lúc lâu mới đột nhiên buồng một câu: "Bố ơi, có phải vừa rồi con làm sai rồi không?”
Trần Thu Sinh thở dài, từ trong góc mò ra một miếng kẹo mạch nha nhỏ, bẻ làm đôi, nhét một nửa vào miệng Trần Bình An, nửa còn lại nhét vào miệng Triệu Thành An: "Ăn chút đồ ngọt đi."
"Muốn cứu người là chuyện bình thường, bố cũng muốn cứu."
"Bố của Tiểu Lưu là Lưu chưởng quỹ mấy năm nay đối xử với nhà mình cũng không tệ, mỗi lần đi mua vải đều được chọn vải xịn, hồi trước con học ở trường cũng là vì ông ấy bảo học ở đó tốt nên bố mới chọn."
"Bọn họ đổ máu giữ thành cho chúng ta, chẳng có cái lý nào giờ thành mất rồi mình lại đuổi họ ra ngoài nộp mạng."
"Chỉ là..."
"Tôi biết, chỉ là lương thực không đủ ăn chứ gì, mấy lúc thế này là phải dựa vào tôi!" Triệu Thành An nhanh nhảu đáp.
Trần Thu Sinh phì cười mắng: "Chỉ được cái mồm mép."
"Được rồi, Bình An cũng đừng ngẩn người nữa. Nhà mình không còn nhiều dầu hỏa, cái đèn này chẳng thắp được bao lâu đâu, tranh thủ đọc truyện đi con."
"Vâng." Trần Bình An đưa cuốn sách lại gần đèn dầu hơn một chút, nhỏ giọng đọc rành rọt từng chữ, giọng điệu rất bình thản, cứ như thể đây chỉ là một đêm bình thường ba người quây quần bên ngọn đèn dầu hỏa đọc truyện vậy.
Nếu như bàn tay cầm sách của hắn không rưn nhè nhẹ, thì có lẽ đây thực sự chỉ là một ngày bình thường.
Ba người cứ thế trốn dưới hầm ngầm ròng rã hơn nửa tháng. Về phần tại sao lại là hơn nửa tháng, thì bởi vì Tần Hoài cũng chẳng thể nói rõ rốt cuộc là bao nhiêu ngày. Dòng thời gian lúc này trôi nhanh vun vút như đang tua phim vậy, Tần Hoài có cảm giác chỉ mới chớp mắt một cái, lúc thì hắn ở dưới hầm nghe Trần Bình An đọc truyện, lúc thì hắn thấy dưới đó tối quá nên mò lên trên hít thở không khí, mặt trời mọc rồi lại lặn, thời gian cứ thế trôi đi.
Trong khoảng thời gian đó, có hai nhóm người mò vào nhà, không phải để lùng người mà chỉ đơn thuần là vơ vét tài sản. Bọn chúng lục lọi cũng chẳng kỹ càng gì, nên cả hai cái hầm ngầm đều không bị phát hiện.
Bị càn quét qua hai bận, căn nhà này bỗng trở nên cực kỳ an toàn, bởi vì ai cũng biết đây là một căn nhà hoang đã bị vơ vét hai lần, chủ nhân thì đã cao chạy xa bay tới Kim Lăng rồi.
Sau một thời gian dài lẩn trốn, cuối cùng Trần Thu Sinh cũng đánh bạo ra ngoài một chuyến, mò sang cái hầm ngầm kia để kiểm tra tình hình đám thương binh.
Tình hình vô cùng bi đát.
Ban đầu dưới hầm giấu tổng cộng năm thương binh, ngay đêm đó đã có một người vì vết thương quá nặng mà bỏ mạng, trong vòng nửa tháng này lại có thêm hai người nữa không qua khỏi do nhiễm trùng.
Lưu Thắng vẫn còn sống, vết thương trên cánh tay không bị nhiễm trùng, nhưng cũng chưa lành hẳn. Hai người còn sống dưới hầm không dám thò mặt ra ngoài, thi thể ba người đã chết cũng chẳng dám mang đi vứt. Bây giờ đang là giữa mùa hè, thời tiết nóng nực, ba cái xác nằm trong cái hầm ngầm ẩm thấp tăm tối lâu ngày như vậy đã phân hủy nặng nề, cộng thêm việc hai người kia ăn uống tiêu tiểu đều giải quyết luôn tại chỗ, cả ngày làm bạn với xác chết thối rữa và chất thải, môi trường lại còn tối tăm mù mịt như thế...
Tần Hoài chỉ nghe Trần Thu Sinh kể thôi, cũng đã đủ tưởng tượng ra thảm cảnh dưới đó chẳng khác nào địa ngục trần gian.
Trần Thu Sinh khuyên hai người Lưu Thắng thỉnh thoảng nên chui ra khỏi hầm đi lại trên mặt đất một chút, kẻo cứ ru rú trong cái môi trường đó có ngày phát điên mất, nhưng Lưu Thắng đã từ chối.
Trước khi vết thương lành hắn, bọn họ chính là hai quả bom nổ chậm, chỉ cần vác mặt ra ngoài là sẽ rước họa điệt môn về cho nhà họ Trần.
Triệu Thành An ngơ ngác hỏi: "Thế làm sao thì vết thương của bọn họ mới mau lành được?"
Trần Bình An thở dài: "Bây giờ không có bác sĩ, nhà mình cũng chẳng có điều kiện sắc thuốc. Nghe bố kể thì vết thương của người kia chắc cũng nhiễm trùng rồi, trừ phi có Penicillin, nếu không thì..."
"Penicillin là cái gì?" Triệu Thành An hỏi.
"Là một loại thuốc, chỉ trong bệnh viện mới có." Trần Bình An đáp, "Mấy vết thương hở do súng bắn thế này, muốn không bị nhiễm trùng và mau lành thì chỉ có Penicillin mới trị được thôi."
Triệu Thành An gật gù ra vẻ đã hiểu.
Những ngày sau đó, ba người Trần Thu Sinh dành phần lớn thời gian trốn tịt dưới hầm. Vì ru rú dưới đó quá lâu nên cả ba đều mù tịt về tình hình bên ngoài, cộng thêm việc lương thực ngày một vơi đi, lâu dần ngay cả người điềm tĩnh nhất như Trần Thu Sinh cũng bắt đầu bồn chồn lo lắng.
Sau khi ngọn nến cuối cùng cháy rụi, Triệu Thành An đề nghị hắn muốn lẻn ra ngoài trộm chút nến, tiện thể xoáy luôn ít thuốc và củi, rồi nghe ngóng xem bên ngoài rốt cuộc đang ra sao.
Lương thực vạn bất đắc dĩ thì có thể nhai sống, Trần Thu Sinh cũng đã làm sẵn rất nhiều Bánh Bột Ngô Hấp, cứ gặm ráng cũng chẳng sao, nhưng thuốc của Trần Bình An thì ngày nào cũng phải uống. Tốc độ ngốn củi nhanh hơn dự tính của Trần Thu Sinh rất nhiều, củi dưới hầm sắp cạn sạch rồi.
Trần Bình An cũng sắp cạn thuốc rồi.
Ban đầu Trần Thư Sinh cự tuyệt, nhưng bị Triệu Thành An mè nheo gạ gẫm mấy ngày, ông cũng đành gật đầu đồng ý. Triệu Thành An, kẻ vẫn mù tịt về thế sự hiện tại, cứ thế hớn hở mượn màn đêm lẻn ra khỏi nhà lần đầu tiên.
Bên ngoài tĩnh mịch như tờ.
Ven đường vẫn còn vương vãi những vệt máu chưa bị rửa trôi, có căn nhà vẫn còn nguyên vẹn, có căn đã tan hoang biến dạng, thậm chí có nơi chỉ còn là một đống tro tàn đổ nát.
LVQ8371