Tần Hoài không ăn, chỉ nhìn chằm chằm Triệu Thành An, hắn phát hiện Triệu Thành An đã cắn Bánh Gạo hai miếng, nhưng lại không hề nghe thấy âm thanh nhắc nhở của trò chơi.
Tần Hoài lặng lẽ gắp cho Triệu Thành An một cái Bánh Bao: "Không có nước sốt ăn không cũng ngon mà, cậu ăn chút Bánh Bao đi."
Triệu Thành An không mảy may nghi ngờ, cắn Bánh Bao một cái.
Vẫn không có âm thanh nhắc nhở của trò chơi.
Tần Hoài không hiểu kiểu gì, lại gắp một miếng Sơn Dược Cao nhét thẳng vào tay Triệu Thành An: "Hay là cậu ăn thử Sơn Dược Cao đi."
Triệu Thành An: "Có phải cậu không ăn nổi nữa nên mới liên tục nhét Điểm Tâm cho tôi không đấy?”
"Cậu đừng quan tâm, cứ ăn trước đi."
Triệu Thành An bất đắc dĩ cắn Sơn Dược Cao một cái, vẫn chẳng có âm thanh nhắc nhở nào của trò chơi vang lên.
Triệu Thành An, cậu bị sao thế hả? Chẳng phải cậu bảo ăn chút Bánh Bao bột mì trắng, Bánh Gạo, Sơn Dược Cao là được rồi sao? Điểm Tâm làm cho cậu rồi mà cậu lại không chịu hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ à?
Phù Du, cậu làm sao thế hả?
Có chính kiến riêng đến thế cơ à?
Bản thân của ngày hôm nay và bản thân của ngày hôm qua thậm chí còn chẳng phải là cùng một người.
Nhiệm vụ này nhìn có vẻ là Chi Tuyến Nhậm Vụ, nhưng thực tế lại là nhiệm vụ giới hạn thời gian, lỡ mất cơ hội này là không còn cơ hội khác đâu. Người anh em, cậu ăn no căng bụng rồi mới báo cho tôi biết đống Điểm Tâm này không hợp khẩu vị của cậu sao?
Tần Hoài thực sự muốn bóp cổ Triệu Thành An, bắt hắn nôn sạch đồ ăn trong dạ dày ra rồi ăn lại từ đầu.
Tần Hoài bình tĩnh nhìn chằm chằm Triệu Thành An.
"Cậu không hài lòng với Điểm Tâm hôm nay tôi làm sao?”
"Hả?" Triệu Thành An ngơ ngác.
LVQ8371