Trước khi gặp Hạ Mục Bính, Tần Hoài thực ra rất mong chờ màn tương phùng giữa Hạ Mục Bính và Triệu Thành An. Một cặp sư huynh đệ vốn dĩ không hề quen biết, sau hơn nửa thế kỷ lại trùng phùng, nghĩ kiểu gì cũng thấy rần rần trong lòng.
Nhưng khi Hạ Mục Bính thực sự bước vào bếp, hắn mới nhận ra màn hội ngộ này thực chất rất đỗi bình thường. Nó giống như việc bạn lướt qua một người xa lạ trên phố, bạn không biết người ấy có thể là tri kỷ kiếp trước của mình. Kiếp này bạn không nhận ra bạn bè của những kiếp trước, và những người bạn cũ của bạn cũng chẳng sống mãi trong quá khứ để chờ đợi bạn.
Tần Hoài không kìm được quay sang nhìn Triệu Thành An. Hắn biết bản thân đang mong chờ điều gì, nhưng hiển nhiên Triệu Thành An không thể đáp ứng được kỳ vọng đó. Hắn chỉ nhìn Hạ Mục Bính với vẻ hơi kinh ngạc, hệt như cái cách người ta chiêm ngưỡng một vị đại lão tiền bối trong nghề, rồi lại cắm cúi làm tiếp việc của mình.
Hắn lại không nhịn được quay sang nhìn Hạ Mục Bính thêm cái nữa, và cứ thế không kịp phòng bị mà chạm thẳng vào ánh mắt của ông.
Sắc lẹm.
Có lúc hắn thực sự chỉ muốn tự tát cho mình một cái vì cái tội tây máy.
Lần đầu tiên Tần Hoài không biết nên dùng thái độ và biểu cảm gì để đối mặt với tiền bối trong nghề.
Sợ hãi lảng tránh tầm nhìn ư? Thế thì vô lễ quá, ai không biết lại tưởng hắn ghét bỏ Hạ lão sư phụ. Nhỡ Hạ lão sư phụ nổi trận lôi đình vứt cổ hắn ra ngoài thì tính sao?
Chạm mắt với Hạ Mục Bính sao? Ánh mắt của Hạ Mục Bính rất sắc bén, thậm chí mang theo chút tính công kích, tạo cho người ta cảm giác ông có thể nhìn thấu hoàn toàn đối phương. Tần Hoài vốn đang mang tâm trạng phức tạp, nghĩ ngợi lung tung, trăm mối cảm xúc ngổn ngang, hắn sợ nếu nhìn nhau thêm vài giây nữa, Hạ Mục Bính sẽ hỏi hắn đang nghĩ gì? Cậu biết tôi sao?
Giả vờ như mình vô tình chạm mắt, sau đó nhanh chóng dời đi làm việc của mình sao?
Mặc dù hơi gượng gạo nhưng có vẻ vẫn khả thi, Tần Hoài chọn phương án C.
Hạ Mục Bính không cho Tần Hoài cơ hội chọn phương án C.
"Lăng Quảng Chiêu nói Sơn Dược Cao của cậu học theo một công thức cũ kẹp trong sách, cậu còn giữ ảnh chụp công thức đó không?" Hạ Mục Bính hỏi.
"Dạ không còn, cuốn sách đó cháu mua hồi tiểu học, khi đó nhà cháu không có máy ảnh, cũng không nghĩ tới chuyện chụp lại mà chỉ chép vào vở thôi." Tần Hoài đáp.
"Vậy cậu còn nhớ nét chữ trên công thức đó đại khái trông như thế nào không?" Hạ Mục Bính gặng hỏi.
Chữ á?
Tần Hoài sửng sốt, lập tức nhận ra Hạ Mục Bính đang muốn xác nhận xem công thức kia là do ai viết. Hắn rất muốn nói là nhớ, sau đó dựa theo nét chữ của Trần Sinh để miêu tả đại khái, nhằm khẳng định công thức này chính tay Trần Sinh viết. Khổ nỗi trong ký ức, hắn chưa từng thấy Triệu Thành An viết chữ, nên chẳng biết chữ nghĩa của ông bạn này ra làm sao.
Trong chớp mắt, một câu chuyện tuyệt diệu chợt lóe lên trong đầu Tần Hoài.
"Cháu nhớ mang máng một chút, chữ cũng khá đẹp. Hồi nhỏ cháu từng học luyện chữ đẹp, cháu thấy nét chữ đó còn đẹp hơn cả thầy giáo lớp thư pháp viết nữa." Tần Hoài nói.
Hạ Mục Bính hơi nghi hoặc nhíu mày.
"Cụ thể ra sao thì cháu không nhớ, nhưng cháu nhớ nét mác trên công thức đó cực kỳ đẹp, hồi đó cháu còn định luyện theo mà không viết ra được."
Trán Hạ Mục Bính lập tức giãn ra, lẩm bẩm: "Thì ra là Bình An viết."
Hạ Mục Bính nở một nụ cười bất lực mà Tần Hoài vô cùng quen thuộc: "Sơn Dược Cao Trần Sinh, thế mà nó cũng nghĩ ra được."
Nói xong, Hạ Mục Bính đưa mắt nhìn cục bột Tần Hoài đang nhào, hỏi: "Sư phụ của cậu là ai?"
Lời này vừa dứt, Triệu Thành An lập tức tỉnh người, dùng ánh mắt đầy mong đợi nhìn Tần Hoài, ra hiệu cho hắn mau nói ra đáp án mà hắn muốn nghe.
Trước đây sao hắn lại có thể nghĩ Triệu Thành An không phải là Tinh Quái cơ chứ, cho dù kiếp này có bình thường hơn một chút, thì đôi khi ông bạn này vẫn khá giống bệnh thần kinh.
Tần Hoài hít sâu một hơi, gằn từng chữ một, nhả chữ rõ ràng nói ra đáp án mà Triệu Thành An muốn nghe:
"Điểm Tâm Đại Toàn."
Đó chẳng phải là cuốn sách mà Tần Hoài mua ở chợ đồ cũ với giá một tệ hồi tiểu học sao?
Trong nước còn có người họ Điểm cơ à?
Hạ Mục Bính không hiểu, nhưng ông không nói.
Dù sao ông cũng là đại lão, Phân Viên lại là nhà hàng của ông, chỉ cần ông giữ nguyên khuôn mặt vô cảm nhìn Tần Hoài nhào bột mà chẳng nói lời nào, thì cũng chẳng có ai dám chủ động hỏi ông.
Hạ Mục Bính đứng cạnh Tần Hoài xem năm sáu phút, sau đó đưa mắt nhìn sang Triệu Thành An, nhíu mày.
Không phải vì trình độ của Triệu Thành An kém hơn Tần Hoài. Hiện tại trình độ của hai người nói chính xác thì kẻ tám lạng người nửa cân, mỗi người một thế mạnh. Chẳng qua Tần Hoài là một kẻ xài hack, lúc nào cũng đang tiến bộ (cày độ thục luyện), phong độ thường ngày ổn định hơn Triệu Thành An rất nhiều, cho nên Điểm Tâm làm ra luôn nhỉnh hơn hắn một bậc.
Nếu Triệu Thành An làm loại Điểm Tâm Khai Tô Loại mà hắn am hiểu nhất, lại còn phát huy vượt mức bình thường, thì cũng có thể đạt được cấp A-.
Hạ Mục Bính nhíu mày là vì ông phát hiện Triệu Thành An rõ ràng đang lười biếng. Hắn toàn làm mấy việc phụ vặt vãnh cơ bản, mà làm việc phụ có nghĩa là không có độ khó. Triệu Thành An với tư cách là đệ tử thân truyền của người đứng đầu giới bạch án, làm việc không có độ khó đồng nghĩa với việc lười biếng.
Hạ Mục Bính nhìn thấy người lười biếng thì theo bản năng liền nhíu mày.
"Cậu không làm Điểm Tâm à?" Hạ Mục Bính hỏi, giọng điệu không quá nghiêm khắc, nhưng cũng đủ dọa Triệu Thành An run tay.
LVQ8371