Bất cứ ai khi nhắc đến Hạ Mục Bính, đều sẽ đính kèm hai chữ "cổ quái” ngay sau cái tính "nóng nảy”, lại còn nhấn mạnh mấy năm nay tính tình ông cụ càng lúc càng thất thường.
Nếu là bữa ăn bình thường, Tần Hoài chắc chắn đã order ngay bát cơm rồi. Nhưng tình huống hiện tại lại khác, giờ hắn không biết đằng sau còn mấy món nữa, đồ ăn vẫn chưa lên đủ mà.
Rủi mà hắn đòi ăn cơm, Hạ lão sư phụ trong bếp lại nổi trận lôi đình, cảm thấy món tao làm ngon thế này mà mày dám đòi ăn kèm cơm à, đồ ăn của Phân Viên chúng ta vốn dĩ không dành để ăn với cơm! Rốt cuộc mày có biết thưởng thức không hả? Thôi dẹp đi, mày cũng nhịn luôn đi, đồ ăn đằng sau cắt hết, thế thì Tần Hoài chẳng phải sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của bữa ăn này sao.
Tần Hoài gánh không nổi cái tội danh này, thế nên hắn đành chọn cách đang ăn tự dưng lại bứt rứt, muốn nói lại thôi, xoắn xuýt một hồi rồi chậc lưỡi cho qua, tiếp tục cắm mặt vào ních.
Cả một chuỗi tâm lý phức tạp này đều hiện rõ mồn một trên mặt hắn, nhưng Triệu Thành An ngồi đối diện thì căn bản chả thèm liếc Tần Hoài lấy một cái, từ đầu đến cuối chỉ cắm mặt cày ải đồ ăn.
Xương của món Du Lâm Bạch Liên được lọc cực kỳ sạch sẽ, ngay cả những cái xương đăm khó nhằn nhất cũng hiếm khi vướng phải. Triệu Thành An làm gì đã bao giờ được xơi món cá mè trắng cao cấp cỡ này, hắn ăn say sưa quên cả trời đất, một đĩa cá bét nhất cũng có tới 3/4 bị một mình hắn quét sạch bách, nhai nuốt với khí thế hào hùng như nuốt trọn cả núi sông.
Khách ở hai bàn bên cạnh cũng chẳng mảy may chú ý đến vẻ mặt của Tần Hoài, vì bên đó đồ ăn cũng đã lên mâm rồi. Đến Phân Viên gọi món, chỉ cần bạn có tiền và có sức ních cho hết, thì muốn gọi bao nhiêu món cũng được, cùng lắm nhét không nổi nữa thì gói mang về cũng chẳng sao.
Tất nhiên đó chỉ là trên lý thuyết thôi, chứ gọi lắm quá thì Hạ Mục Bính chắc chắn sẽ khó ở, giờ ông ấy có tuổi rồi, nấu sao xuể ngần ấy món.
Bởi vậy, khách đến Phân Viên dùng bữa đều cực kỳ sành sỏi nghệ thuật gọi món. Phải nói là gọi cực kỳ bao quát: Lương Thái, món nóng, món canh, món tráng miệng đủ cả, và tuyệt đối không gọi trùng món. Đã săn được Thông Thiêu Hải Tham thì sẽ không gọi Hồ Điệp Hải Tham, có Phù Dung Kê Phiến thì dẹp luôn Đức Châu Bát Kê, hơn nữa cũng chẳng ai dở hơi đến mức vì muốn nếm thử mỗi món một tí mà cố tình gọi cả đống đồ ăn thừa mứa——
Năm xưa từng có vị khách mở tiệc đãi bạn bè khoe của kiểu ấy, chọc giận Hạ Mục Bính nên bị ông block thẳng tay rồi.
Sau khi đĩa Du Lâm Bạch Liên của bàn Tần Hoài được đọn lên, món nóng của hai bàn kia cũng lần lượt lên mâm.
Bàn của đôi vợ chồng là món Ngũ Thể Ngư Ti, bàn của hội ba người bạn là Thông Thiêu Hải Tham, cộng thêm việc họ còn giật được cả Sa Oa Ngư Sí, đủ thấy trình độ săn món của bọn họ đỉnh cỡ nào.
Mọi người đều đang cắm mặt cật lực ních, chỉ có một người duy nhất chú ý tới cảm xúc phức tạp của Tần Hoài.
Người đó chính là Hạ Mục Bính, nãy giờ vẫn đang nấu nướng trong bếp và chốc chốc lại ngẩng đầu dán mắt vào camera giám sát.
Hạ Mục Bính cau mày, hiển nhiên ông không thể hiểu nổi với tay nghề đỉnh chóp của mình, cớ sao lại khiến Tần Hoài nhai đồ ăn mà trưng ra cái vẻ mặt kia.
Lúc gỡ xương cá Tiểu Hàng lơ đễnh nhặt không sạch, nên Tần Hoài bị hóc xương à?
Hay là thằng nhóc đó không khoái ăn cá?
"Tiểu Hàng." Hạ Mục Bính lại lên tiếng: "Món Du Lâm Bạch Liên là đứa nào đòi ăn đấy?"