"Đậu phông ngũ vị hương, Đậu phụ trộn hành tăm, Phi Thúy Ngọc Phiến, mời hai vị dùng bữa.” Chương Quang Hàng vốn dĩ nét mặt còn khá ôn hòa, nay chắng hiểu sao lại hóa thân thành một soái ca lạnh lùng. Hắn lạnh lùng bưng thức ăn lên bàn, rồi xoay người bước đi thẳng tắp không thèm ngoảnh đầu lại.
Tần Hoài và Triệu Thành An đều đơ toàn tập. Hắn thậm chí còn liếc nhìn đồng hồ, phát hiện mới có 5 giờ 37 phút.
Giọng Triệu Thành An run lẩy bẩy, nước mắt chực trào nơi khóe mi: "Tớ ngu thật sự, tớ thề luôn."
"Tớ chỉ biết đi trễ có thể sẽ khiến Hạ lão sư phụ phật ý, chứ ai mà ngờ đến sớm cũng làm Hạ lão sư phụ ngứa mắt cơ chứ. Cái Sáo Xan của tụi mình tổng cộng chỉ có 4 đến 5 món, mà Lương Thái đã chiếm xừ nó ba món rồi, lại còn là Đậu phụ trộn hành tăm với Đậu phộng chiên giòn nữa. Hôm nay tụi mình còn cơ hội xơi món nóng không đây?"
Trái ngược với thái độ bi quan của Triệu Thành An, Tần Hoài lại tỏ ra lạc quan hơn hẳn. Chủ yếu là vì ba đĩa Lương Thái đã chễm chệ trên bàn rồi, giờ ngoài việc giữ tinh thần lạc quan ra thì hắn cũng chẳng còn cách nào khác.
Tần Hoài cực kỳ bình tĩnh vươn đũa gắp một hạt đậu phộng, nhai rồm rộp vài cái rồi nuốt cái ực: "Đậu phộng ngon phết, món nhậu thần thánh đấy, tiếc là hai đứa mình không uống rượu. Đậu phông chiên giòn, rắc thêm chút muối và đường hạt. Chỉ tính riêng độ chuẩn xác của việc canh lửa thôi thì đĩa đậu phông này bét nhất cũng phải tầm cấp B+, đi chỗ khác còn lâu mới được ăn ngon cỡ này.”
"Đến cái nước này rồi cậu bớt lên cơn chập mạch đi được không?"
Tần Hoài liếc xéo Triệu Thành An một cái: "Thế cậu còn cách nào khác à?"
Triệu Thành An đành ngậm ngùi hóa bi phẫn thành sức ăn, hắn gắp một miếng Đậu phụ trộn hành tăm nhỏ xíu, vừa đưa vào miệng:
"Vãi chưởng, ngon bá cháy!"
Đủ để thấy trạng thái tinh thần hiện tại của Triệu Thành An cũng bất ổn chăng kém, chắc chắn là bị lây bệnh chập mạch từ Đường Lương rồi.
"Tần Hoài, cậu mau nếm thử cái món Đậu phụ trộn hành tăm này đi, đỉnh của chóp luôn! Đời tớ chưa từng ăn món Đậu phụ trộn hành tăm nào ngon nhức nách thế này. Cậu bảo xem, sao cái món này lại không lọt top món tủ của Phân Viên cơ chứ? Nó dư sức làm món tủ luôn ấy! Cậu mau nếm thử đi, ăn xong phán cho tớ xem cái món này trong hệ thống trò chơi của cậu xếp ở cấp bậc nào."
Tần Hoài ăn thử một miếng, giọng điệu không chắc chắn lắm: "Tầm B+ đến A."
Triệu Thành An lại gắp thêm một miếng Phỉ Thúy Ngọc Phiến, khẽ nhíu mày: "Món này năm xưa cũng mang tiếng là món tủ cơ mà, hay do Hạ lão sư phụ bỏ bê lâu năm không làm nữa nhỉ? Sao tớ thấy món này ăn không cuốn bằng Đậu phụ trộn hành tăm."
Tần Hoài cũng gắp thử một đũa, hắn ăn phần ngồng cải trước, sau đó nhai măng ngọc lan, cuối cùng mới xơi nấm hương rồi chốt hạ: "Đúng là có hơi đuối hơn thật. Chắc tại món này chủ yếu ăn tiền ở khâu bày biện, nên lúc nấu nướng có hơi qua loa đại khái. Cộng thêm việc hôm nay tâm trạng Hạ lão sư phụ đang tụt dốc, nên ông ấy chỉ làm qua loa cho xong chuyện."
"Haizz." Triệu Thành An thở hắt ra một hơi não nề, "Ăn thôi, ai bảo tựi mình nhọ, bốc trúng ngay cái hôm Hạ lão sư phụ đang khó ở chứ. Lúc trước toàn trêu nhau là gọi Sáo Xan khéo mở ra được Đậu phụ trộn hành tăm, ai đè hai đứa mình nay dính lời nguyền thật rồi."
Hai người cứ thế kẻ tung người hứng, cậu một miếng tớ một miếng ăn khí thế. Nhoáng cái bọn họ đã càn quét sạch sẽ đĩa Đậu phụ trộn hành tăm, sau đó chuyển mục tiêu sang dọn dẹp đĩa Đậu phộng chiên giòn, cuối cùng mới uể oải gắp từng miếng Phỉ Thúy Ngọc Phiến nhai trệu trạo.
Hạ Mục Bính đứng trong bếp soi camera, nhìn đến mức hai hàng lông mày nhíu chặt cả lại, quay sang hỏi Chương Quang Hàng: "Bọn trẻ thời nay sức ăn trâu bò thế cơ à? Hay do lúc mới bước vào trông hai đứa nó đã đói rã họng rồi? Mới 5 giờ 50 phút mà ba đĩa Lương Thái đã bị tụi nó xơi tái sắp xong rồi kìa."