"Lát nữa con ra kho check lại đống nguyên liệu xem còn dư tí nào không, bần cùng bất đắc bất dĩ thì đành lội xuống ao vớt thêm hai con cá lên vậy."
"Dạ vâng thưa sư phụ." Chương Quang Hàng ngoan ngoãn đáp lời, đầu óc hắn đồng thời cũng bắt đầu bay bổng suy nghĩ lung tung.
Nếu hai vị khách bên ngoài kia mà sức ăn mạnh cỡ đó, khéo bầy cá trong ao của Phân Viên hôm nay sẽ bị chu di tam tộc mất thôi?
Chương Quang Hàng thầm nghĩ.
Chẳng hiểu sao, hắn lại bắt đầu thấy hơi hóng hớt rồi đấy.
Lúc Chương Quang Hàng bưng Tương Bạo Nhục Đinh từ trong bếp đi ra, Tần Hoài và Triệu Thành An cũng vừa vặn nuốt miếng dạ dày heo và miếng mề vịt cuối cùng vào bụng.
Hai người vẫn chưa no, thậm chí còn cảm thấy món này như kiểu mới dọn ra để khai vị thôi, nhưng trong lòng lại thấy cực kỳ thỏa mãn.
Nói sao nhỉ, cái cảm giác này đại khái chính là sự thỏa mãn của một đầu bếp chuyên nghiệp khi được nếm thử món ngon đỉnh chóp dù bụng vẫn chưa no.
Thậm chí Tần Hoài còn cảm thấy bản thân vừa ngộ ra được một chân lý mang tầm triết học: có những lúc không chỉ ăn ngon, ăn no căng rốn mới thấy thỏa mãn, mà đồ ngon ăn chưa đã thèm, vẫn còn thòm thèm cũng là một kiểu thỏa mãn.
Ngay lúc Tần Hoài còn đang tự trầm trồ trước việc ăn một bữa cơm mà cảnh giới giác ngộ cũng thăng hạng vùn vụt, thì Tương Bạo Nhục Đinh được bưng lên.
Bản chất của Tương Bạo Nhục Đinh là sự kết hợp giữa dưa chuột và thịt thăn heo thái hạt lựu to, thịt heo được xào ngoài giòn trong mềm, quyện đẫm trong lớp nước xốt tương đậm đà.
Một món thịt heo như vậy có ý nghĩa gì chứ?
Ngon bá cháy.
Tần Hoài thấy Chương Quang Hàng lại bưng thêm một đĩa thức ăn đi về phía mình thì đơ toàn tập, hắn thậm chí còn vô thức ngoái đầu nhìn ra sau, muốn check xem có phải lúc nãy mình và Triệu Thành An mải ăn uống hăng say quá nên không thèm để ý đằng sau có bàn khách mới vào hay không.
Ngoảnh đầu lại, đằng sau vắng tanh vắng ngắt chẳng có ma nào.