Lúc Tần Hoài nghe được phiên bản tin đồn mới nhất này, hắn cũng phải nghỉ ngờ không biết có phải Đàm Duy An đang có mặt bằng gần đây cần cho thuê hay không.
Hiện tại tốc độ bịa chuyện của Đàm Duy An e là hơi quá nhanh rồi đấy, bộ buổi tối hắn không ngủ à?
Sự trở về của Tần Hoài cũng không gây ra quá nhiều sóng gió ở Tri Vị Cư, dù sao hắn cũng mới rời đi có mấy ngày. Dù chuyến đi Bắc Bình lần này xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng tính toán chi li thì cũng chỉ ở Bắc Bình có hơn năm ngày.
Buổi giao lưu do Bát Bảo Trai tổ chức chẳng ai quan tâm, câu đầu tiên mọi người hỏi khi nhìn thấy Tần Hoài đều là: Phân Viên ăn ngon không? Có được ăn món gì ngon không?
Vốn tính khiêm tốn, Tần Hoài chỉ nhẹ nhàng bảo rằng mình may mắn nhờ quan hệ bạn bè nên được ăn món tủ của Phân Viên là Sa Oa Ngư Sí, còn lại đều là mấy món bình thường không có gì đặc sắc.
Lúc nhắc tới Hạ Mục Bính, Tần Hoài cũng khen ngợi Hạ Lão Tiên Sinh không ngớt lời, khen toàn diện từ tài nấu nướng đến nhân phẩm, tính tình. Qua lời kể của hắn, Hạ Mục Bính quả thực là một ông cụ đức cao vọng trọng, hiền từ phúc hậu.
Tất cả những người nghe Tần Hoài nhận xét về Hạ Mục Bính đều rời đi với một cái đầu đầy dấu chấm hỏi.
Chu sư phụ cũng không hỏi nhiều về việc Tần Hoài và Triệu Thành An ở lại Bắc Bình ăn thêm một ngày, chỉ dặn dò hắn sau khi đi làm lại cũng đừng để bản thân quá mệt mỏi, dù sao thì cũng vừa mới đi xa về, đi lại đường dài rất hao tổn sức lực.
Chưa kịp đợi Tần Hoài khoe với Chu sư phụ thành quả lớn nhất của chuyến đi Bắc Bình lần này - Sơn Dược Cao hạng A, hắn đã bị Tô Lão Bản tóm đi họp online với Trịnh Đạt.
Tô Lão Bản thật sự muốn hợp tác với Trịnh Đạt để xây dựng thương hiệu Điểm Tâm thuộc về Tri Vị Cư. Những chuyện vừa liên quan đến thương mại lại vừa dính dáng đến kỹ thuật thế này bắt buộc phải có Chu sư phụ ở đó. Chu sư phụ đành dặn dò Triệu Thành An không được lười biếng, tiện thể bảo hắn giám sát Tần Hoài làm Điểm Tâm đừng để quá mệt mỏi, rồi vội vàng đi họp.
Chu sư phụ vừa đi, Triệu Thành An đã chua loét nói: "Sao sư phụ lại dặn tôi là không được lười biếng, còn với cậu: thì lại là đừng để quá mệt mỏi chứ?”
Tần Hoài ngẫm nghĩ một chút: "Chắc là hiểu đồ đệ không ai bằng sư phụ đấy."
Lần này Tần Hoài trở về, hắn vẫn áp dụng phương pháp cày độ thuần thục tùy hứng như cũ, muốn cày gì thì cày. Hắn chẳng có hứng thú gì với công thức Thổ Đậu Giáo Tử mới nhận được, sủi cảo nhân khoai tây nghiền trộn thịt xông khói thật sự hơi không hợp khẩu vị của hắn. Công thức này ở cấp C+, hôm đó hắn bắt chước tay nghề của Trần Sinh làm ra cũng chỉ đạt cấp C+.
Từ sau hôm đó, Tần Hoài chưa từng làm lại Thổ Đậu Giáo Tử. Theo phán đoán của hắn, món Điểm Tâm này dù hắn có dốc toàn lực thì chắc cũng chỉ làm được đến cấp B, vì bản thân công thức đã có giới hạn quá lớn.
Hiện tại Tần Hoài vẫn chưa đạt đến trình độ nghịch thiên cải mệnh, có thể biến một công thức vốn đã không ra gì thành một siêu phẩm xuất sắc.
Hắn không hứng thú với Thổ Đậu Giáo Tử, nhưng lại rất có hứng thú với Sơn Dược Cao.
Sơn Dược Cao vốn là loại Điểm Tâm mà Tần Hoài rất am hiểu. Nếu như hắn muốn đột phá một lần nữa, nâng giới hạn Điểm Tâm có thể làm ra từ cấp A lên cấp A+, thì Sơn Dược Cao có khả năng đột phá cao hơn hẳn so với Bánh Bao Tửu Nhưỡng và Tứ Hỉ Thang Đoàn.
Không phải do Tần Hoài không am hiểu Tứ Hỉ Thang Đoàn, mà chủ yếu là vì Sơn Dược Cao đủ đơn giản. Trong tình huống chỉ cần cày chỉ số cơ bản, món nào càng đơn giản thì càng dễ kéo cấp bậc lên.
Hiện tại Tần Hoài đang làm Sơn Dược Cao theo phiên bản của Trần Sinh.
Đừng hỏi tại sao lại là phiên bản của Trần Sinh. Dù sao không làm ra được cấp A+ thì cũng chẳng có buff, nên Tần Hoài cứ thích làm Điểm Tâm kiểu Trần Sinh trước mặt Phù Du vậy thôi.
Triệu Thành An ăn cũng rất vui vẻ. Ngày đầu tiên quay lại Tri Vị Cư làm việc, hắn đã đưa ra một quyết định đi ngược lại lời sư phụ đặn: lười biếng ăn vụng Điểm Tâm trong giờ làm, vừa ăn vừa buôn chuyện.
"Hôm qua cậu nói chuyện với An Du Du thế nào rồi? Tôi thấy hôm nay cô ấy cứ như được tiêm máu gà ấy, mức độ nỗ lực ít nhất cũng bằng 1.2 lần Hạ Sinh. Cậu nói gì với cô ấy thế? Cậu lấy tiền đập cho cô ấy choáng luôn à?" Triệu Thành An tò mò hỏi.
Tần Hoài nghĩ thầm, đúng là người đã tỉnh lại có khác, sư huynh cũng trở thành đơn vị đo lường luôn rồi. Hắn chỉ vào cục bột trước mặt Triệu Thành An, ý bảo hắn lười biếng cũng vừa vừa phai phải thôi, kẻo hình tượng lại sụp đổ, rồi khẽ kể tóm tắt lại "bánh vẽ" mình vẽ đêm qua cùng với phản ứng của An Du Du.
"Quả nhiên vẫn là phương pháp của tôi hữu dụng. Cứ theo cách của đám Tất Phương, cậu có mất cả năm cũng chưa chắc phát hiện ra chuyện Tam Túc Kim Thiềm lại có thể từ chối miếng bánh từ trên trời rơi xuống đâu." Triệu Thành An đắc ý nói, tay vẫn không chịu làm việc mà tiếp tục gặm Sơn Dược Cao.
Tần Hoài dừng tay, chằm chằm nhìn đối phương: "Cậu là thức tỉnh chứ có phải bị quỷ lười nhập đâu. Lát nữa Chu sư phụ về mà thấy cậu đi Bắc Bình một chuyến xong tính tình thay đổi 180 độ, lười còn hơn cả Đàm Duy An, cậu không sợ ông ấy thấy lạ à?"
Triệu Thành An xua tay: "Sư phụ tôi không phải người như thế đâu."
LVQ8371