Chăng lẽ Sơn Dược Cao trong nước bây giờ đã quý giá đến mức độ này rồi cơ à.
Đắt đến mức khiến hắn bay luôn cả bữa tối?
"Dạ vâng thưa sư phụ." Chương Quang Hàng tuy vẫn chưa load kịp, nhưng hắn vẫn ngoan ngoãn gật đầu, tỏ vẻ sẽ nghe lời răm rắp.
Tin vui là, hôm nay chả hiểu sao đường phố Bắc Bình lại thông thoáng đến lạ, Tần Hoài và Triệu Thành An phóng một mạch trơn tru đến tận Phân Viên.
Tin buồn là, hai người họ đến quá sớm, mới 5 giờ 24 phút đã vác mặt tới nơi rồi.
Tần Hoài và Triệu Thành An vốn chưa từng dùng bữa ở Phân Viên, cũng chưa từng được ăn cơm trong Tứ Hợp Viện bao giờ, nay phải đối mặt với cánh cổng đóng im im của Phân Viên, hai người đương nhiên rén ngang không dám xông lên gõ cửa. Bọn họ đành bồn chồn lượn lờ trước cửa Phân Viên, cứ chần chừ, ngập ngừng, dòm ngó xung quanh, trông y chang hai tên trộm gà mờ đang đi thám thính để tối nay lẻn vào Phân Viên làm một vố lớn.
"Hay là tụi mình lượn lờ xung quanh một vòng trước đi, lúc nãy trên đường tới đây tớ thấy có hàng bán Bánh Nướng đấy, qua đó làm một cái lót dạ không?" Tần Hoài rủ rê.
Triệu Thành An chỉ tiếc rèn sắt không thành thép mà quơ quơ cái thực đơn trên màn hình điện thoại, chửi: "Tần Hoài, cậu có thể có tiền đồ chút được không hả? Sắp được mở hộp mù xơi tiệc lớn đến nơi rồi mà còn đòi cạp Bánh Nướng. Cơ mà lúc nãy trên đường tới đây tớ thấy có cửa hàng tiện lợi đấy, tạt qua mua hai chai Coca thì được."
"Uống Coca đầy bụng lắm, nốc cho lắm vào lát lại không nhét thêm được đồ ăn đâu."
"Đói meo râu cả ngày rồi, trước khi ăn cơm làm cái Bánh Nướng thì lát nữa mới có sức mà xơi tiếp chứ."
Bộ đôi háu ăn lập tức nảy sinh bất đồng về việc đi mua Bánh Nướng hay đi mua Coca trước, dẫn đến mâu thuần nội bộ. Ngay lúc bộ đôi trộm ngốc chuẩn bị nổ ra một trận combat nảy lửa ngay trước cổng Phân Viên, thì cánh cửa đột nhiên bật mở.
Chương Quang Hàng khoác trên mình bộ đồng phục đầu bếp cực kỳ cơ bản và giản dị, tay cầm một tờ hóa đơn, xuất hiện chói lóa y như một cậu phục vụ bàn vừa mới vào ca.
LVQ8371