Chi có Tần Hoài và Triệu Thành An mới biết cái thố Sa Oa hãy còn âm ấm trong lòng rnình có giá trị cốt lõi cao đến mức nào.
Vừa lên máy bay, hai người liền vội vàng tìm tiếp viên hàng không xin đũa và đĩa, mở nắp ra đánh chén.
Vừa mở nắp, hương thơm đã tỏa ra ngào ngạt.
Tuy không thơm bằng lúc mới ra lò, nhưng nhờ vào khả năng giữ nhiệt siêu việt của thố Sa Oa, cho dù đã qua một khoảng thời gian dài như vậy mà đồ ăn bên trong vẫn có thể coi là sắc hương vị trọn vẹn.
Món Sa Oa Ngư Sí mà Hạ Mục Bính chuẩn bị cho hai người lần này là phiên bản nâng cấp siêu cấp xa hoa, suýt chút nữa đã biến Sa Oa Ngư Sí thành một nồi lẩu thập cẩm, có nguyên liệu gì ngon cũng tống hết vào trong, hoàn toàn mặc kệ các quy tắc nấu nướng cơ bản.
Hai cái thố nhỏ còn lại lần lượt đựng Nấm Bụng Dê Áp Chảo Thịt Bò và Gà Hầm Đức Châu. Món Nấm Bụng Dê Áp Chảo Thịt Bò là nhồi thịt bò vào trong nấm bụng dê rồi đem áp chảo, nhồi đầy ắp cả một thố lớn thế này cũng đúng là làm khổ Chương Quang Hàng rồi, đoán chừng anh ta phải tốn cả tiếng đồng hồ chỉ để nhồi thịt bò.
Máy bay còn chưa cất cánh, Tần Hoài và Triệu Thành An đã bắt đầu đánh chén tưng bừng. Triệu Thành An vẫn không quên mục đích ban đầu, xin tiếp viên hàng không menu đồ uống rồi gọi tất tần tật những món mình muốn uống một lượt.
Các hành khách khác trong khoang thương gia: ???
Cái quái gì thế này? Sao lại có người mang cái loại vũ khí sinh học này lên máy bay được chứ?? Thế này mà cũng hợp lý sao???
Trong khoang thương gia còn có cả hành khách từng ăn ở Phân Viên, lúc nhìn thấy Tần Hoài và Triệu Thành An ôm cái thố Sa Oa Ngư Sí to đùng thì trợn tròn hai mắt. Nhân lúc điện thoại vẫn còn mạng, người này vội vàng chụp ảnh đăng lên WeChat hóng hớt xem từ khi nào mà Phân Viên lại cho phép gói đồ ăn mang về vậy.
Hai cậu thanh niên này là ai thế? Là cháu trai ruột thất lạc nhiều năm của Hạ lão sư phụ sao? Hay là phường cướp bóc từ Phân Viên chạy ra? Mà đi cướp kiểu gì lại ôm luôn cả cái thố Sa Oa đi thế này?
Cùng với việc máy bay cất cánh, Tần Hoài và Triệu Thành An rời khỏi Bắc Bình, để lại một truyền thuyết bất hủ trong giới thực khách của Phân Viên Bắc Bình.
Sau khi đến Hàng Châu, Tần Hoài và Triệu Thành An không lập tức đến chỗ làm ngay.
Tần Hoài thực ra rất muốn đi Tri Vị Cư làm Điểm Tâm để luyện tay nghề. Từ khi bắt đầu cày độ thuần thục, hắn đâm ra mắc cái bệnh một ngày không làm Điểm Tâm thì cả người bứt rứt khó chịu, hai ngày không làm thì lại nơm nớp lo sợ độ thuần thục bị thụt lùi.
Nhưng Triệu Thành An sống chết không chịu đi. Vốn dĩ hắn đã là một kẻ lười biếng khét tiếng số một số hai ở Tri Vị Cư rồi, sau khi Giác Tỉnh lại còn khôi phục thêm mớ ký ức lười chảy thây của mấy kiếp trước, hiện tại trình độ lười của hắn đã trực tiếp vượt mặt cả Đàm Duy An. Dùng lời của Triệu Thành An mà nói thì, hôm nay nghỉ ngơi là do đã xin phép tử tế, đã báo cáo đàng hoàng với sư phụ của hắn là Chu sư phụ rồi.
Lúc trước xin phép là xin cho cả hai người, nếu Tần Hoài vừa về Hàng Châu đã vác mặt đi làm ở Tri Vị Cư ngay, thì để Triệu Thành An hắn giấu mặt vào đâu.
Triệu Thành An hắn kịch liệt lên án cái hành vi cuồng công việc này. Nếu như Tần Hoài còn muốn nghe những trải nghiệm đặc sắc trong mấy kiếp trước của Phù Du, thì dẹp ngay cái ý định đi làm đi, ting ting 50 cành cho hắn, tiện thể làm thêm cho hắn chút Điểm Tâm nữa.
Tần Hoài tỏ vẻ người anh em cậu nghĩ nhiều rồi đấy, hắn để lại chỗ Gà Hầm Đức Châu và Nấm Bụng Dê Áp Chảo Thịt Bò chưa ăn hết trên máy bay cho Triệu Thành An, còn mình ôm nửa nồi Sa Oa Ngư Sí còn lại đi về.
Buổi tối, Tần Hoài gọi Đàm Duy An và An Du Du đến nhà ăn cơm.
Nhiệm vụ bên phía Phù Du đã hoàn thành, Tần Hoài bắt đầu chuyển hướng mục tiêu sang nhân viên thân yêu của mình —— Tam Túc Kim Thiềm.
Ngay từ đầu Tần Hoài căn bản không hề có ý định cày nhiệm vụ của Tam Túc Kim Thiềm, bởi vì nhiệm vụ của An Du Du toàn bộ đều là nhiệm vụ chính tuyến, độ khó hơi bị cao.
Ba loại Điểm Tâm cấp A+ có thể kích hoạt buff, hiện tại Tần Hoài chẳng làm nổi loại nào. Vấn đề không nằm ở buff, mà là hắn vẫn chưa thể tự mình làm ra một món Điểm Tâm cấp A+.
Cho dù dạo trước hắn mới giác ngộ được một bước tiến lớn, có thể giữ vững phong độ làm Điểm Tâm hàng ngày ở mức A-, nhưng cấp A+ vẫn là một đẳng cấp vô cùng xa vời.
Nhưng so với mấy cái Nhiệm Vụ Phụ Tuyến còn chưa hoàn thành, thì Nhiệm Vụ Chính Tuyến này của An Du Du xem ra độ khó cũng không đến nỗi nào.
Tần Hoài bây giờ còn lại hai Nhiệm Vụ Phụ Tuyến chưa hoàn thành, tất cả đều là của Thạch Đại Đảm. Một là làm ra món Tứ Hỉ Quyển khiến anh ta hài lòng, hai là tìm ra chân tướng cái chết của Hứa Nặc. Cái trước thì do trình độ nhào nặn có hạn nên nhất thời chưa thể cày cấp lên được, cái sau thì trình độ suy luận lại càng có hạn hơn.
Hắn đã sớm nhờ La Quân đi điều tra, nhưng chuyện đã qua quá lâu, vả lại năm đó khi Hứa Nặc còn sống cũng chẳng phải nhân vật nổi tiếng gì. Thám tử tư bên phía La Quân điều tra lâu như vậy rồi mà vẫn chưa tìm ra tưng tích của Giang Vệ Minh, chứ đừng nói chỉ là một người đã sớm qua đời như Hứa Nặc.
LVQ8371