Theo thường lệ, Chương Quang Hàng đi trước dẫn đường, có điều hôm qua hắn dẫn hai người ra đại sảnh ngồi, còn hôm nay lại dẫn thắng vào bếp để bọn họ làm Điểm Tâm.
Thực khách biến hình thành người làm thuê.
Mà phải công nhận, căn bếp của Phân Viên khá là rộng.
Quán ăn riêng tư cải tạo từ tứ hợp viện có khác, tiêu chí hàng đầu là mang đậm nét hoài cổ và rộng rãi. Trong bếp Phân Viên vừa có bàn bếp, bếp ga, lò nướng hiện đại, vừa có cả chiếc bếp lò đắp bằng đất giờ chỉ còn thấy ở những ngôi nhà cổ dưới quê. Đựng đồ lặt vặt là một chiếc tủ gỗ tróc sơn không biết đã bao nhiêu năm tuổi nhưng nhìn là biết đồ cổ, trong góc thậm chí còn chất cả củi khô và mẹt tre.
Đương nhiên, Tần Hoài cảm thấy thứ hiện đại nhất vẫn là màn hình camera giám sát trên tường.
Màn hình đặt ở vị trí chính diện, cực kỳ sắc nét, có thể thu gọn toàn bộ động thái của thực khách ngoài đại sảnh và trong phòng bao vào tầm mắt. Điểm kỳ lạ duy nhất là có một ô màn hình nhỏ thưi lủi đen ngòm.
Thấy Tần Hoài đưa mắt nhìn ô màn hình tối đen kia, Chương Quang Hàng bình thản giải thích: "Màn hình chỗ đó bị hỏng, chưa kịp sửa."
"Nguyên liệu trong bếp các cậu cứ dùng thoải mái, xửng hấp ở đằng kia. Phân Viên bình thường rất ít khi làm Điểm Tâm nên đồ nghề có thể không đủ, các cậu chịu khó dùng tạm nhé." Hắn chỉ hai bàn bếp cho Tần Hoài và Triệu Thành An: "Lát nữa tôi và sư phụ sẽ vào bếp sơ chế đồ ăn, tuyệt đối không được chạm vào nồi trên bếp."
Tần Hoài vội vàng nói: "Hạ lão sư phụ bắt đầu chuẩn bị đồ ăn sớm thế này cơ à, mỗi ngày đúng là vất vả quá!"
Triệu Thành An: ? Khoan đã người anh em, trước khi vuốt đuôi nịnh bợ cậu không nháy mắt ra hiệu cho tôi một cái à? Tôi phản ứng không kịp, chẳng biết phải hùa theo thế nào đâu đấy.
Chương Quang Hàng không nói gì, để lại không gian bếp cho hai người rồi lằng lặng rời đi.