Triệu Thành An đã học thuộc lòng từ sớm, nhận diện rõ mồn một các loại được liệu trong thang thuốc của Trần Bình An, nên vừa ra khỏi cửa là hắn phóng thắng tới tiệm thuốc. Ai đè tới nơi mới tá hỏa, tiệm thuốc đã bị vơ vét sạch bách, cửa nẻo tan tành, trên quầy bốc thuốc vẫn còn đọng lại những vệt máu khô khốc chưa ai dọn đẹp.
Triệu Thành An cố cạy chút thuốc còn xót lại trong kẽ tủ ra dùng tạm, nhưng vô ích, vì cơ bản là hắn chẳng phân biệt nổi loại nào với loại nào, đành gãi đầu tặc lưỡi bỏ sang tiệm khác, buông lại một câu:
"Cướp vàng bạc châu báu thì thôi đi, sao đến thuốc men cũng cướp sạch thế này?"
Tiệm tiếp theo cũng chẳng khấm khá hơn là bao.
Chỉ trong một đêm, Triệu Thành An gần như càn quét hết thảy những tiệm thuốc mà hắn nhớ được ở Bắc Bình, chỉ tìm được đúng hai tiệm trông không đến nỗi như bị châu chấu càn quét qua, nhưng trong tủ cũng chẳng còn lại bao nhiêu thuốc.
Triệu Thành An căn bản không tài nào gom đủ số thuốc theo đơn của Trần Bình An.
Đêm đã khuya khoắt, Triệu Thành An thì vẫn dư sức trộm tiếp, nhưng "có bột mới gột nên hồ", hắn đào đâu ra cái tiệm thuốc nào khác nữa để mà trộm.
Triệu Thành An đành ôm mớ dược liệu vụn vặt cùng ba cây nến hắn mò được trong tủ quay về trước, tính bụng về hỏi Trần Thu Sinh xem ở Bắc Bình còn tiệm thuốc nào khác không, giờ trộm thuốc mới là việc cấp bách, củi đuốc từ từ tính sau.
Mượn màn đêm che chở, Triệu Thành An thuần thục né tránh lính Nhật tuần tra trong thành, lẩn về căn nhà.
Vừa tới cửa, Tần Hoài đã lờ mờ nhận ra có biến.
Cửa đang mở toang.
Bên trong nồng nặc mùi máu tươi.
Triệu Thành An cũng phát hiện ra, hắn không trèo tường nữa mà lao thẳng từ cửa chính vào hậu viện, còn chưa kịp băng qua khoảng sân giữa thì đã đạp phải một cái xác trên đất.
Tần Hoài mượn ánh trăng nhìn xuống đất, là xác của một tên lính tuần tra.
Tiến thêm chút nữa lại có thêm một cái xác, là của một trong những thương binh còn sống dưới hầm lúc trước.
Máu chảy lênh láng khắp mặt đất, mùi máu nồng nặc chính là bốc ra từ đây.
"Sư phụ, Bình An!" Tầm này rồi Triệu Thành An cũng quăng luôn cái luật cấm lớn tiếng ra sau đầu, gào toáng lên.
"A Sinh." Từ trong góc vang lên giọng của Trần Thu Sinh.
Triệu Thành An vội vàng chạy tới, không quên rút mồi lửa trong túi ra thắp sáng ngọn nến. Dưới ánh nến leo lét, Tần Hoài nhìn rõ mồn một cảnh tượng trong góc.
Trần Thu Sinh ngồi lặng lẽ bên tường, ôm Trần Bình An trong lòng. Bụng Trần Bình An đã bị máu tươi nhuộm đỏ chót, máu ướt đẫm cả quần áo hắn, ý thức hắn đã hoàn toàn mơ hồ, sắc mặt và đôi môi nhợt nhạt đến đáng sợ, ngoại trừ hơi thở thoi thóp ra thì hắn chẳng khác nào một cái xác chết.
Cách Trần Thư Sinh khoảng ba bốn mét về phía bên phải, trên đất còn nằm lăn lóc một cái xác lính tuần tra. Lưu Thắng thì gục ngã bên vách tường, toàn thân bê bết máu đến mức chắng phân biệt nổi vết thương nằm ở đâu. Hai mắt hắn mở trừng trừng, khóe miệng vương nụ cười như trút được gánh nặng, nhưng đồng tử đã sớm dại đi từ lúc nào.
"Sư phụ, mọi người..." Triệu Thành An gần như bò lết đến trước mặt Trần Thu Sinh, quỳ sụp xuống, vồ lấy tay Trần Bình An như muốn xác nhận hắn vẫn còn sống, muốn cảm nhận chút hơi ấm mong manh còn sót lại trên tay hắn.
Trần Thu Sinh nhìn Triệu Thành An bằng ánh mắt gần như tê dại. Ông vẫn giữ nguyên tư thế ôm Trần Bình An, cứ như đang ôm một đứa trẻ to xác vậy, bàn tay ông bịt chặt lấy bụng Trần Bình An, tựa hồ nghĩ rằng làm thế thì có thể ngăn máu tuôn ra từ vết thương.
"A Sinh." Giọng Trần Thu Sinh thều thào, tựa hồ chẳng còn chút sức lực nào, "Chỗ này không ở được nữa rồi, thừa lúc trời chưa sáng, cậu mau quay về chỗ cũ đi, cứ vờ như cậu vẫn luôn trốn dưới hầm ấy."
"Sư phụ."
"Cậu mau về đi, nhớ mang theo hết số lương thực còn lại dưới hầm."
"Sư phụ." Triệu Thành An nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy không ngừng của Trần Thu Sinh, ấn tay ông lên cánh tay Trần Bình An, "Bình An vẫn chưa chết."
"Tôi phải cứu cậu ấy, tôi phải đi tìm thuốc cho cậu ấy."
"Nhưng tất cả tiệm thuốc đều trống không rồi, thuốc gì có thể cứu cậu ấy đây?"
Tay trái Triệu Thành An cầm nến, tay phải nắm chặt tay Trần Thu Sinh. Ánh nến soi rọi rõ mồn một khuôn mặt hắn, khiến Tần Hoài nhìn thấu biểu cảm trên đó chẳng hề có sự hoảng loạn, cũng chẳng có nét bi thương hay đau khổ nào, mà chỉ có sự suy ngẫm.
Một sự suy ngẫm cực kỳ điềm tĩnh và lạnh lùng.
"Vết thương của Bình An là do đao chém, thuốc gì chữa được đây?"
"Bình An từng nói với tôi rồi."
"Penicillin, đúng rồi, Penicillin!" Triệu Thành An ngẩng phắt đầu lên, nhìn chằm chằm Trần Thu Sinh, "Sư phụ, tôi đi bệnh viện trộm Penicillin."
Lúc này Trần Thu Sinh gần như đã mất đi khả năng suy nghĩ, đến cái chớp mắt cũng chậm chạp vô cùng. Ông còn chưa kịp chạm mắt với Triệu Thành An, thì hắn đã bật dậy cái rụp, cắm đầu cắm cổ lao thẳng ra ngoài.
"Tôi đi bệnh viện trộm Penicillin về thì Bình An sẽ không chết đâu!”
"A Sinh..." Tiếng gọi khản đặc của Trần Thu Sinh cất lên, nhưng Triệu Thành An không hề nghe thấy, chỉ có Tần Hoài là nghe được.
Đêm còn rất sâu, Triệu Thành An bóp tắt ngọn nến trong tay, phóng đi nhanh như chớp, cứ như có khinh công cất bước bay qua tường vậy.
Mãi đến tận lúc này, Tần Hoài mới nhận thức rõ ràng Phù Du cũng là Tinh Quái, hắn quả thực mang trong mình bản lĩnh dị thường.
Màn đêm chính là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất của Triệu Thành An. Tần Hoài bám gót theo sau mà vẫn suýt mất dấu, cứ đâm sầm vào bức tường không khí suốt dọc đường để định vị hướng đi của hắn, vất vả lắm mới lết theo được tới bệnh viện.
LVQ8371