Quyết định ra ngoài làm thuê của An Du Du cũng vấp phải rất nhiều sự cản trở. Họ hàng, bạn bè, Lân Cự, trưởng bối đều bảo với cô rằng, con gái con lứa ra ngoài đi làm rất nguy hiểm, cô lại ít học, các công ty ở thành phố lớn sẽ chắng ai nhận cô đâu.
So với việc đi làm xa xứ, thì lên huyện bên cạnh an toàn hơn nhiều. Cứ vào đại một nhà máy nào đó làm việc đàng hoàng, một tháng cũng kiếm được 3000 tệ.
An Du Du không cam chịu mức lương 3000 tệ một tháng. Lúc bấy giờ cô đã dùng điện thoại được mấy năm rồi, đã nhìn thấy thế giới rộng lớn qua màn hình, những thứ cô khao khát nhiều hơn trước kia, mức lương 3000 tệ căn bản không thể thỏa mãn được giấc mơ của cô.
Còn về lý do tại sao cuối cùng cô lại đến Sơn Thị làm thuê, là bởi vì An Du Du săn được vé máy bay giá rẻ 99 tệ đến Sơn Thị trên mạng. Với phương châm đi đâu làm thuê cũng như nhau, chi phí đi lại rẻ mới là chân lý, cộng thêm suy nghĩ chưa từng đi máy bay nên muốn bay ra khỏi tỉnh để trải nghiệm một phen, An Du Du 18 tuổi đã khoác ba lô lên Sơn Thị.
Sau đó cô nộp bản sơ yếu lý lịch đầu tiên vào Vân Trung Thực Đường.
Trong 29 trang lý lịch, có trọn vẹn 18 trang miêu tả cuộc sống sau khi cô gia nhập Vân Trung Thực Đường.
Vào cái lúc mà Tần Hoài không hề hay biết và cũng chẳng để tâm, An Du Du đã có lần đầu tiên đi dạo trung tâm thương mại, lần đầu tiên ăn cơm trong trung tâm thương mại, lần đầu tiên ăn đồ Hàn, lần đầu tiên ăn sushi, và lần đầu tiên bước vào thẩm mỹ viện để trải nghiệm gói dịch vụ hút mụn cám ưu đãi 9.9 tệ của Sáo Xan.
Cô chuyển nhà rất nhiều lần, nhà thuê lần sau luôn đắt hơn lần trước. Xung quanh cô vẫn có rất nhiều người mang danh bạn bè hay bề trên lên tiếng khuyên can, khuyên cô đừng tiêu xài hoang phí như thế, khuyên cô nên tiết kiệm chút tiền, khuyên cô đừng ở nhà đắt tiền vậy mà hãy chắt bóp lại, khuyên cô đừng mua máy tính bảng vì có điện thoại là đủ dùng rồi.
An Du Du không nghe lời bất kỳ ai, vẫn vui vẻ tiêu tiền của mình, chăm chỉ cày cuốc kiếm tiền tăng ca.
Tết năm nay An Du Du về nhà, không hề xách theo túi lớn túi nhỏ về quê vả mặt họ hàng nghèo giống như nữ chính trong mấy bộ tiểu thuyết sảng văn lúc phát đạt, cũng chẳng giống kiểu áo gấm về làng như trên mấy video ngắn. An Du Du bảo một là mình không phát đạt, hai là không có tiền, ba là không nỡ mua đồ cho bố mẹ và em trai vốn có quan hệ không được tốt cho lắm.
Mà bố mẹ cô cũng chăng bày ra bộ mặt phản điện chanh chua cay nghiệt như mấy người họ hàng cực phẩm trong tiểu thuyết. Tết năm nay An Du Du cũng giống như mọi năm trước, cứ thế bình thường đón xong cái Tết.
Ở phần cuối sơ yếu lý lịch, An Du Du đã tổng kết lại toàn bộ những gì mình đã trải qua. Bố mẹ cô không yêu thương cô đến thế, nhưng cũng không ghét cô. Nhà cô không coi trọng con gái, nhưng cũng không đến mức trọng nam khinh nữ. Nhà cô không có tiền, nhưng cũng không quá nghèo. Công việc hiện tại có thể nuôi sống bản thân cô, nhưng với cách tiêu tiền của cô thì cũng chỉ đủ để nuôi sống bản thân mà thôi.
Cô ấy có quá nhiều thứ muốn có, có quá nhiều thứ muốn nhưng không có được. Cô ấy biết có rất nhiều thứ mà cả đời mình cũng không thể có được, ví dụ như một căn hộ ở Vân Trung Tiểu Khu.
Nhưng cô ấy cũng có thể đổi cách khác để có được, chẳng hạn như thuê một căn hộ ở Vân Trung Tiểu Khu sống thử hai tháng để trải nghiệm.
Cuối bản lý lịch, An Du Du cam đoan với Tần Hoài rằng một người nhà không có tiền, bản thân không có năng lực gì, nhưng lại thích tiêu tiền như cô, để sau này có thể tiêu tiền thoải mái hơn, hiện tại nhất định sẽ làm việc thật tốt, không phụ sự kỳ vọng của Ông Chủ dành cho mình.
Con người cô ấy bảo tốt thì không hắn là tốt, bảo xấu thì chắc chắn cũng không xấu. Từ nhỏ đến lớn đã nói dối vô số lần, lúc bày sạp bán trái cây với bà ngoại thì ăn vụng lê, lúc làm việc ở tiệm ăn sáng thì ăn vụng bánh bao, lại còn chuyên nhắm vào bánh bao thịt mà ăn, nhưng chưa từng ăn cắp tiền, không vi phạm pháp luật, không đánh nhau ẩu đả (hồi nhỏ đánh nhau trong làng thì không tính), tình cảm với bố mẹ không tốt nhưng cũng không thể gọi là bất hiếu, không có bạn bè thân thiết từ nhỏ hiểu rõ gốc gác nhưng tính cách cũng không tính là cô độc.
Tóm lại, cô ấy là một nhân viên ưu tú rất bình thường, không có năng lực gì, nhưng tương lai rất đáng mong chờ.
Đây là cuốn tiểu thuyết tự truyện do An Du Du lấy bản thân làm nguyên mẫu để viết ra, cũng là sơ yếu lý lịch của cô ấy. Ít nhất sau khi Tần Hoài xem xong, hắn thực sự cảm thấy đây là một bản lý lịch rất tốt.
Bản sơ yếu lý lịch này khiến Tần Hoài không khỏi bắt đầu tự kiểm điểm xem có phải phương pháp làm nhiệm vụ trước đây của hắn đã sai rồi hay không, những lời lẽ của phái cấp tiến mà Triệu Thành An nói thật ra cũng chẳng có vấn đề gì.
Bởi vì có sự tồn tại của Tất Phương La Quân chẳng khác nào một cuốn bách khoa toàn thư về Tinh Quái, sau khi Tần Hoài xác định được chủng loại của những Tinh Quái chưa Giác Tỉnh, hắn luôn chủ quan dựa vào việc bọn họ là Tinh Quái gì để phán đoán tính cách của họ.
Ngoa Thú giỏi nói hươu nói vượn, Giải Trĩ kiên trì với công bằng chính nghĩa, Tam Túc Kim Thiềm thích tiền từ trên trời rơi xuống.
Đây đúng là tính cách bình thường của những Tinh Quái này, nhưng lại rất phiến diện, bởi vì mỗi một Tinh Quái đều khác nhau.
LVQ8371