Hiện tại Hạ Mục Bính đã lớn tuổi, sức lực kém xa so với trước kia. Hắn và Chương Quang Hàng hai người tự thân vận động kinh doanh Phân Viên quả thực có chút quá sức. Nhưng Hạ Mục Bính lại quen với việc không thuê phục vụ và phụ bếp rồi, thế nên để tiện quán xuyến khu vực ăn uống, hắn mới cho lắp đặt camera giám sát.
Nếu khách hàng có nhu cầu gì, cảm thấy món ăn không hợp khẩu vị hay có chuyện cần mà chẳng biết tìm đầu bếp ở đâu, thì cứ vẫy tay trước camera. Hạ Mục Bính nhìn thấy, lúc nào rảnh tay hắn sẽ đi ra.
Bình thường Hạ Mục Bính sẽ chẳng đời nào ngẩng đầu dán mắt vào camera giám sát như vậy. Hắn chỉ tiện thể liếc sơ qua trong lúc đang nấu ăn thôi, vả lại bình thường cũng chẳng cần hắn phải đích thân soi camera làm gì...
Nếu Chương Quang Hàng có mặt ở Phân Viên, hắn sẽ là người để mắt tới camera. Còn nếu Chương Quang Hàng vắng mặt, Hạ Mục Bính một ngày cùng lắm chỉ nhận từ 6 đến 8 bàn, thi thoảng còn đóng cửa nghỉ bán, vắng khách đến mức chẳng cần phải check camera làm gì.
Nhưng hôm nay, Hạ Mục Bính cứ chốc chốc lại ngẩng đầu lên liếc camera một hai cái, có lúc hắn còn dán mắt nhìn chằm chằm suốt bốn, năm giây liền.