"T1^ lệ hộ ^. ^7 xi. 3¬ . F4 w Đêm đó ta nằm trên đống rơm trong phòng chứa củi, ních sạch cả năm cái bánh bao trắng, no đến mức căng 3 “mm tròn cả mắt.
"Sau này lúc chạy nạn, dù có đói đến mấy, đói đến mức phải đào rễ cỏ, gặm vỏ cây, ăn đất, hít gió, đói đến quặn thắt cả dạ dày, hai mắt nổ đom đóm, cảm giác như giây tiếp theo sẽ gục ngã bên đường kết thúc kiếp người, thì chỉ cần nghĩ lại đêm hôm đó, lại cảm thấy cái đói cũng chẳng còn đáng sợ nữa."
"Năm đó ta mang theo bao nhiêu vàng bạc châu báu trở về Bắc Bình, cứ ngỡ rốt cuộc cũng được đoàn tụ với sư đệ, sư phụ và cả Bình An. Ta đã nghĩ việc đầu tiên khi về đến Bắc Bình là phải mời bọn họ một bữa no nê."
Môi Hạ Mục Bính run rẩy vài cái, không nói tiếp nữa.
"Tiểu Hàng, có lẽ là sư phụ già rồi. Vừa nãy lúc xem camera ta cứ nghĩ mãi, nếu con người thật sự có kiếp sau, sư đệ, sư phụ, Bình An bọn họ sau khi đầu thai liệu có tới tìm ta không? Liệu có trách ta năm xưa rời khỏi Bắc Bình biền biệt bao nhiêu năm mới chịu quay về, đến mức chẳng có ai nhặt xác cho bọn họ, vậy mà ta vẫn trơ trọi sống trên cõi đời này ngần ấy năm trời."
"Thậm chí ta còn nghĩ, liệu bọn họ có kinh ngạc khi thấy tài nấu nướng của ta đã vượt qua sư phụ năm xưa hay không. Nhưng với cái nết của sư đệ ta, chắc nó sẽ làm ầm lên, rồi đắc ý khoe với sư phụ rằng, năm xưa nó không bái người làm thầy là quá chuẩn, bái người làm thầy thà bái ta của hiện tại làm thầy còn hơn.”