Xương dăm nhiều thì đầu bếp đao công xịn xò thừa sức lọc sạch bách từ trước, thịt bở thì đầu bếp Hỏa Công đinh chóp dư sức biến nó thành dai giòn sần sật. Còn cái mùi bùn đất tanh rình tứ? Vào tay những siêu đầu bếp nêm nếm gia vị tài tình thì nó căn bản chẳng là cái thá gì.
Năm xưa, cái cơ duyên đưa Du Lâm Bạch Liên lọt top món tủ của Phân Viên thuần túy là vì Chương Quang Hàng khoái xơi món này. Khổ nỗi Chương Quang Hàng lại là con lai Trung - Pháp, hồi bé lúc tập tành ăn cá hắn đếch biết nhằn xương, thế nên Hạ Mục Bính mới phải ra tay nhổ xương cá cực kỳ tỉ mỉ và chuyên nghiệp để chiều chuộng thằng đệ tử cưng.
Đương nhiên, giờ Hạ Mục Bính đã lớn tuổi, mắt mũi kèm nhèm chẳng còn tinh tường như xưa, dăm ba cái trò tỉ mẩn gắp từng cái xương cá này hắn rất lười làm, cái công đoạn phức tạp rườm rà này thường bị đùn đẩy hết cho Chương Quang Hàng.
Khổ nỗi Chương Quang Hàng mấy năm nay lại toàn đi du học, lặn mất tăm khỏi Phân Viên, dẫn đến việc Du Lâm Bạch Liên còn hiếm khi xuất hiện trên mâm hơn cả Du Bạo Song Thúy. Sở dĩ trong ao bây giờ vẫn còn cá mè trắng, chủ yếu là để phòng hờ những lúc Chương Quang Hàng hứng lên tạt về thăm nhà, thì trong ao vẫn còn sẵn cá để hắn vớt lên xơi.
Ở một khía cạnh nào đó mà nói, mở hộp mù set menu trúng được Du Lâm Bạch Liên cũng coi như là bốc được bản giới hạn ẩn rồi.
Món này vừa đáp xuống bàn, thực khách ở hai bàn bên cạnh lập tức ồạt xúm lại hóng hớt, miệng không ngừng xuýt xoa GATO:
"Du Lâm Bạch Liên cơ đấy, lâu lắm rồi tôi mới lại thấy món này ở Phân Viên."
"Hai cậu hên phết đấy, hôm nay tâm trạng Hạ lão sư phụ có vẻ đang bay bổng nha, bình thường gọi set menu làm quái gì có cửa bốc được món xịn xò cỡ này."
Nhưng sự GATO của mọi người cũng chỉ dừng lại ở mức đó thôi. Du Lâm Bạch Liên dẫu sao cũng chỉ là bản giới hạn ẩn, chứ chưa đạt đến trình độ thẻ bài SSR lấp lánh ánh vàng mù mắt chó, dân tình xuýt xoa hóng hớt dăm ba câu là đủ rồi.
Đó là thái độ của khách ở hai bàn kia thôi, chứ đối với Triệu Thành An mà nói, Du Lâm Bạch Liên đích thị là thẻ bài SSR hàng real luôn!
Hắn đã thèm rỏ dãi suốt dọc đường tới đây rồi!
Bây giờ thì giấc mơ đã trực tiếp hóa thành sự thật!
Triệu Thành An lại bật mode quỷ chết đói điên cuồng càn quét đĩa Du Lâm Bạch Liên, hắn vừa nhai nhồm nhoàm vừa hỏi với giọng mơ hồ: "Tần Hoài, cậu có nhớ sáng nay tớ gõ mõ điện tử bái vị Quan Âm nào không? Linh nghiệm vãi chưởng!"
"Cậu tự bái mà cậu còn chả biết mình bái vị nào à?"
"Chịu chết, tớ search bừa ảnh trên mạng rồi bái thôi."
"Tối nay forward cái ảnh đó cho tớ.”
Tần Hoài gắp một đũa Du Lâm Bạch Liên, trong lòng điên cuồng tán thưởng trình độ canh lửa của Hạ Mục Bính.
Đồng thời, hắn lặng lẽ ngước lên nhìn Triệu Thành An một cái.
Đều do cùng một sư phụ dạy dỗ mà ra, sao lại khác biệt một trời một vực thế này chứ?
Mặc dù đối với Triệu Thành An mà nói, vị sư phụ chung này đã là chuyện từ mấy đời trước rồi.
Mặc kệ, tóm lại là khác bọt vô cùng.
Trong bếp, Chương Quang Hàng vừa lẳng lặng làm việc, vừa thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhìn màn hình camera giám sát.
Nhìn bộ dạng ăn ngấu ăn nghiến y hệt lúc nãy của Tần Hoài và Triệu Thành An, trong lòng hắn không khỏi nảy sinh nghi vấn:
Hai ngày nay cơm nước Lăng Quảng Chiêu lo liệu rốt cuộc dở tệ đến mức nào, mà có thể khiến người ta chết đói thành ra cái dạng này?
Hiện tại trong ao còn loài cá gì, hắn rốt cuộc còn phải sơ chế bao nhiêu con cá nữa đây?
Sóm biết thế hồi bé đã chăng mê ăn cá đến vậy, làm cá thật sự phiền phức muốn chết.
Sai lầm quá.
Việc nấu nướng trong bếp vẫn đang tiếp tục.
Nếu nói Du Bạo Song Thúy là món phải xơi ngay lúc vừa ra lò, mề vịt dai giòn, dạ dày heo sần sật, lớp dầu nóng còn vương lại bọc lấy nguyên liệu mang theo mùi thơm của hành gừng tỏi, dư vị của nước dùng sau khi cạn đọng lại trên bề mặt, ăn vừa vội vừa nhanh, càn quét như hổ đói cũng chẳng có gì sai, thì Tương Bạo Nhục Đinh và Du Lâm Bạch Liên lại là những món nóng có thể nhẩn nha thưởng thức.
Cả hai món này đều cực kỳ đưa cơm.
Thịt thái hạt lựu của món Tương Bạo Nhục Đinh đã được chiên qua đầu, ngoài giòn trong mềm, bên ngoài quyện đẫm nước xốt mang đậm vị tương, chuẩn bài một món xào mặn ngọt đậm đà.
Du Lâm Bạch Liên tương đối mà nói thì vị mặn không gắt bằng, cá mè trắng được ướp sương sương, dầu nóng vừa rưới lên khiến phần thịt cá vốn hơi bở trở nên mềm mịn, trong hai chữ mặn ngọt thì càng làm bật lên độ tươi ngon.
Tần Hoài, kẻ đã từng lấy Hoàng Muộn Ngư Sí trộn cơm, cực kỳ thấu hiểu cái sự đỉnh chóp khi những món ngon cỡ này được ăn kèm với một bát cơm trắng hạt tròn mẩy, hấp vừa vặn đến độ hoàn hảo.
Hắn rất muốn xin ngay một bát cơm.
Nhưng Phân Viên hình như không có ý định dọn cơm lên, hắn và Triệu Thành An lại đang ăn Sáo Xan, mang lên món gì hoàn toàn phụ thuộc vào tâm trạng của Hạ Mục Bính. Nếu trong dự tính của Hạ Mục Bính Sáo Xan này có cơm, Chương Quang Hàng tự khắc sẽ dọn lên. Hiện tại không thấy bóng dáng hạt cơm nào, Tần Hoài liền đoán chắc cái Sáo Xan này đếch có cơm rồi.
Tần Hoài rất muốn vẫy tay trước camera giám sát, hỏi Chương Quang Hàng xem liệu có thể cho một bát cơm được không.
Nhưng hắn đã nhịn xuống.
Hắn nhớ ra một đặc điểm tính cách cực kỳ rõ ràng của Hạ Mục Bính – tính khí dở dở ương ương.
LVQ8371