Nhìn là biết, đến tận bây giờ Triệu Thành An vẫn chưa nhớ nổi tên đầy đủ của Chương Quang Hàng là gì.
Tần Hoài bước vào bếp.
Hạ Mục Bính đang ngồi, ông ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ trong bếp, tay gặm cái Bánh Bao Đường Đỏ ăn chẳng lấy gì làm ngon do Triệu Thành An làm. Thấy Tần Hoài đi vào, Hạ Mục Bính còn vô cùng hiền hòa cười cười với hắn. Đây không phải là nụ cười của trưởng bối dành cho vãn bối, mà giống như lời chào hỏi thân thiện giữa những người cùng thế hệ hơn, khiến Tần Hoài có phần được sủng ái mà lo sợ.
"Cậu nói cái gì thế?" Tần Hoài nhỏ giọng hỏi Triệu Thành An.
"Tần Hoài, không sao đâu, chuyện gì cũng nói được, cậu có nói to lên cũng thế thôi, tôi kể hết sạch rồi!" Triệu Thành An tự hào nói.
Tần Hoài: ... Di chứng bị Phù Du chiếm acc của cậu còn nghiêm trọng hơn cả Trần Huệ Hồng nhiều đấy. Tốt quá rồi, đợi sau khi hai chúng ta về Tri Vị Cư thì tôi không còn là thằng thần kinh duy nhất ở Tri Vị Cư nữa, bệnh tình của người anh em nhìn bộ dạng còn nặng hơn tôi nhiều.
"Kể hết sạch là kể những gì?" Tần Hoài vẫn dè dặt hỏi thêm một câu.
"Thì là chuyện gì cũng nói rồi ấy!" Triệu Thành An đáp, "Bao gồm cả việc cậu luôn rất thành thật bảo với bọn tôi là cậu có một cái hệ thống, trước đây bọn tôi toàn tưởng cậu tự ảo tưởng ra, đầu óc cậu có vấn đề. Giờ nghĩ lại thì hệ thống đó chắc là thật. Uầy, Tần Hoài, cậu thực sự thông minh hơn tôi nhiều đấy, tôi còn chẳng ngờ lại có cách thẳng thắn với nhau thế này. Biết thế ở kiếp đầu tiên, tôi đã trực tiếp nói toẹt với sư phụ bọn họ rằng tôi là Phù Du cho xong."
Tần Hoài dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía Hạ Mục Bính: "Cho nên Hạ lão sư phụ, ông đều chấp nhận hết rồi ạ?"
Hắn chỉ vào Triệu Thành An: "Cậu ấy là Phù Du, đến nhân gian để độ kiếp, bây giờ đầu thai chuyển thế không biết bao nhiêu lần rồi, vừa nãy tỉnh lại mới khôi phục trí nhớ."
"Bảy lần, bây giờ tôi đang ở kiếp thứ tám, nếu không có gì bất trắc thì kiếp sau chính là kiếp cuối cùng của tôi." Triệu Thành An bổ sung thêm.
Tần Hoài: ? Người anh em, cho dù cậu là Phù Du thì tôi cũng muốn hỏi một câu, cậu làm thế nào được hay vậy? Sư huynh của cậu vẫn còn sống sờ sờ trên đời này, mà cậu đã reset 7 lần rồi, tốc độ đầu thai này có phải hơi quá nhanh rồi không? Dẫu cho bọn Phù Du các cậu có giỏi trò tự hủy đi chăng nữa, thì cậu cũng giỏi hơi quá đà rồi đấy?
Tần Hoài bị lời của Triệu Thành An làm cho nghẹn họng, lại chỉ vào mình, tiếp tục nói: "Cháu có một hệ thống trò chơi, thực sự có một cái hệ thống, hệ thống trò chơi này có thể giao nhiệm vụ cho cháu, mở khóa bách khoa toàn thư về Tinh Quái. Ngoài Triệu Thành An ra, cháu đã quen biết rất nhiều Tinh Quái rồi."
Hạ Mục Bính rất bình tĩnh nhìn Tần Hoài, mang vẻ mặt kiểu "cậu cứ nói tiếp đi".
"Chuyện này mà ông cũng chấp nhận được ạ?" Hắn gần như hét lên, cảm thấy thế giới này rốt cuộc cũng điên thật rồi.
Độ bao dưng của Hạ Mục Bính cũng hơi bị... cao quá rồi đấy. Chấp nhận Triệu Thành An thì còn có thể coi là có filter sư đệ, vậy chấp nhận việc hắn có hệ thống thì tính là gì? Tính là mấy năm nay Hạ lão sư phụ rất đam mê đọc tiểu thuyết mạng sao?
"Ông... bình thường có hay đọc tiểu thuyết không ạ?" Tần Hoài dò hỏi.
"Không đọc." Hạ Mục Bính đáp, "Tôi không thích đọc sách."
"Thế sao ông lại chấp nhận được chuyện này?" Lần này đổi lại là Tần Hoài không thể chấp nhận nổi. Suốt một thời gian dài, toàn là người khác mặc định hắn là một thằng thần kinh, hắn vẫn luôn cảm thấy chẳng có vấn đề gì. Bây giờ đổi góc nhìn, hắn chợt nhận ra đám người Trịnh Tư Nguyên, Đàm Duy An thật ra đều vô cùng bao dung.
Quãng thời gian qua đúng là làm khổ bọn họ rồi.
"Chuyện này thì có gì mà không chấp nhận được?" Hạ Mục Bính mang cái vẻ mặt kiểu tựi thanh miên các cậu cứ thích bé xé ra to, đúng là chưa trải sự đời: "Tôi đã sống đến hơn chín mươi tuổi rồi, chuyện gì mà chưa từng thấy qua. Mặc dù tôi không hiểu rõ cái hệ thống mà A Sinh nói rốt cuộc là thứ gì, nhưng chắc cũng na ná như quỷ nhập tràng thôi. A Sinh có thể là yêu quái đầu thai chuyển thế, thì chuyện Tiểu Tần cậu bị quỷ nhập cũng là điều dễ hiểu."
Quỷ nhập tràng...
Hệ thống trò chơi à mày tự xem lại mình đi, phế vật đến cái mức bị đánh đồng với quỷ nhập tràng luôn rồi kìa.
Mắt Triệu Thành An sáng rực lên nhìn Tần Hoài: "Tần Hoài, cậu kể trước đi."
"Được rồi..."
Tần Hoài rất thành thạo bắt đầu bài giới thiệu đạo đầu cho người mới vào group, vừa nói vừa thỉnh thoảng để ý nét mặt của Hạ Mục Bính. Không phải hắn thích làm quá lên, mà là hắn thực sự không quen với việc lúc đang giới thiệu về Tỉnh Quái và hệ thống, bên cạnh lại có một con người bằng xương bằng thịt ngồi nghe.
Triệu Thành An nghe đến đâu gật gù đến đấy, Hạ Mục Bính thì vô cùng bình thản ngồi nghe, chẳng lộ chút biểu cảm nào, hệt như đang nghe kể chuyện cổ tích. Đợi Tần Hoài nói xong, hắn mới bổ sung thêm, kể cho Tần Hoài nghe chuyện sau khi mình chết thì Trần Thu Sinh đã châm lửa tự thiêu cả căn nhà, tiện thể giải thích luôn lý do vì sao độ chấp nhận của Hạ Mục Bính lại cao đến thế.
Bởi vì ở kiếp đầu tiên, Triệu Thành An vốn là một kẻ không biết giữ mồm giữ miệng.
Đám La Quân, Thạch Đại Đảm có hiểu rõ Phù Du đến mấy thì cũng chỉ là nghe đồn đại, bởi vì Phù Du đối với bọn họ cũng là một loại Tinh Quái cực kỳ hiếm gặp. Bọn họ chỉ biết Phù Du lấy việc độ kiếp thất bại làm mục tiêu, chứ hoàn toàn không rõ cách thức độ kiếp cụ thể của Phù Du ra sao.
LVQ8371