Nhưng nếu khăng khăng bảo là hoàn toàn khác biệt thì cũng không hắn, Triệu Thành An có rất nhiều cử chỉ nhỏ lẻ thực ra khá giống Trần Sinh. Tuy rằng kiếp này hắn đã quên sạch ký ức trước kia, nhưng hắn vẫn là hắn, chỉ là một phiên bản đã quên mất mình là Tỉnh Quái và cứ ngỡ mình là con người, về bản chất thì vẫn là cùng một T\gƯời.
Cân nhắc đến tuổi tác của Hạ Mục Bính, hắn có vẻ cũng thuộc tuýp người tin vào chuyện tâm linh ma quỷ, đầu thai chuyển kiếp.
Ông nội Tần và bà nội Tần đến nay vẫn một mực tin tưởng Tần Lạc và Hà Thành là do Tần Hoài mang tới, Tần Hoài chính là Quan Âm Tống Tử của Tần gia bọn họ, chứ không phải là thần y chuyên trị vô sinh hiếm muộn.
Tần Hoài lại chuyển hướng suy nghĩ, cảm thấy khả năng này có nhưng không cao. Hắn biết rõ Triệu Thành An là Trần Sinh, nên mới có định kiến từ trước mà thấy Triệu Thành An rất giống Trần Sinh, nhưng nếu bỏ qua yếu tố này mà nhìn phiến diện thì rất khó nhận ra, đặc biệt là với người bình thường như Hạ Mục Bính.
Chắc chắn còn nguyên nhân khác.
Nhưng rốt cuộc là nguyên nhân gì cơ chứ?
Tần Hoài bắt đầu vắt óc suy nghĩ, Triệu Thành An nhìn hắn đột nhiên chìm vào trầm tư, trên đầu hiện lên một rổ dấu chấm hỏi.
Này người anh em, cậu đừng bày ra cái vẻ mặt đó, tôi sợ lắm đấy. Mỗi lần cậu trưng ra vẻ mặt này, tôi đều có cảm giác cậu sắp chơi lớn lừa tôi một vố. Chúng ta chẳng phải vừa đánh chén một bữa no nê sảng khoái sao? Đừng có tự làm khổ mình nữa.
Ở một diễn biến khác, Phân Viên cuối cùng cũng trở lại trạng thái kinh doanh bình thường, Chương Quang Hàng bắt đầu suy nghĩ xem tan làm nên ăn chút gì. Vốn dĩ hắn định lướt app gọi bừa đồ ăn ngoài, nhưng chẳng hiểu sao bánh nướng nhân thịt bò và bánh nướng nhân thịt lợn cứ lảng vảng trong đầu hắn mãi không chịu biến mất, báo hại giờ hắn thèm ăn bánh nướng kinh khủng.
Cùng lảng vảng trong đầu không chịu rời đi với hai món bánh nướng kia, còn có Tần Hoài và Triệu Thành An.