Tần Hoài rất khó tưởng tượng nổi, cho dù là Tinh Quái đi chăng nữa, thì làm sao cơ thể Triệu Thành An có thể trụ vững được khi bị trúng đạn và mất nhiều máu đến mức này. Hắn không những chạy thoát khỏi bệnh viện, mà còn cắm đầu cắm cổ chạy vòng vèo khắp thành phố suốt hơn một canh giờ đồng hồ, lưng cõng một cái tay nải to đùng mà chẳng dừng lại nghỉ ngơi lấy một giây.
Là hồi quang phản chiếu sao?
Trần Thu Sinh giống hệt như lúc ôm Trần Bình An ban nãy, nhẹ nhàng ôm Triệu Thành An vào lòng.
Triệu Thành An đã bắt đầu thở không ra hơi nữa rồi.
"Sư phụ, có phải tôi sắp chết rồi không? Bây giờ tôi thấy sau lưng hơi đau." Triệu Thành An thều thào hỏi.
Trần Thu Sinh cố nặn ra một nụ cười, nhưng dù cố gắng thế nào khóe miệng cũng chắng thể nhếch lên nổi. Nước mắt ông cứ thế tuôn rơi không sao kìm nén được, rớt thắng xuống trán Triệu Thành An, giọng ông khản đặc: Không đâu, cậu cũng giống Bình An, chỉ là buồn ngủ quá nên muốn đi ngủ thôi.”
"Sư phụ, Bình An chết rồi đúng không?" Triệu Thành An hỏi.
"Không có, Bình An đang ngủ dưới hầm ngầm."
"Ông gạt tôi, tôi đâu có ngốc, tai tôi thính lắm, dưới hầm căn bản chẳng có tiếng thở của Bình An."
"Tôi đã hứa với Hạ Mục Bính là nhất định sẽ chết trước Bình An rồi, nếu anh ấy biết Bình An chết trước tôi, liệu anh ấy có nghĩ tôi là kẻ nuốt lời không?"
"Tôi không muốn chết." Triệu Thành An ngước nhìn bầu trời: "Tôi vẫn chưa thất bại mà, bây giờ tôi mà chết thì sẽ giống Bình An, không đầu thai được nữa."
"Sẽ đầu thai mà." Trần Thu Sinh nghẹn ngào: "Đợi đến kiếp sau, cậu và Bình An đều sẽ đầu thai vào một nhà tử tế."
"Không đâu, con người làm gì có chuyện đầu thai chuyển kiếp, hiện tại tôi cũng chưa làm được."
"Đều tại tôi, giá mà tôi nhận ra Bàn Ni Tây Lâm thì đã không làm lỡ mất nhiều thời gian như vậy, Bình An sẽ không phải chết."
"Biết thế hồi trước lúc Bình An dạy viết chữ tôi đã không lười biếng, chịu khó đọc thêm vài cuốn sách."
Ý thức của Triệu Thành An bắt đầu mơ hồ, giọng nói yếu ớt đến mức gần như không thể nghe thấy: "Tôi thèm ăn sủi cảo quá.”
"Biết trước chết nhanh thế này, tôi đã đi ăn trộm sớm hơn một chút, như thế còn được ăn thêm bao nhiêu đồ ngon."
"Giờ về rồi lại chẳng ăn được cái gì nữa."
Triệu Thành An từ từ nhắm mắt lại.
"Thằng nhóc ngốc này." Trần Thu Sinh cũng nhắm nghiền hai mắt, ôm chặt lấy Triệu Thành An. Nước mắt lăn dài trên cằm ông, rớt xuống khuôn mặt Triệu Thành An, rồi được ông dùng sức lau đi.
"Kiếp sau ráng đầu thai vào nhà tử tế nhé, để Bình An nuôi cậu."
Thoát khỏi đoạn ký ức của Triệu Thành An, Tần Hoài đứng ngẩn ngơ trong buồng vệ sinh một lúc lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.
Phải nói thế nào nhỉ, thực ra Tần Hoài đã từng chứng kiến cảnh tượng chiến tranh trong ký ức của La Quân rồi.
Nhưng cảm giác mang lại hoàn toàn khác biệt, có lẽ là do Tất Phương quá đỗi mạnh mẽ. Trong ký ức của La Quân, những con người bình thường như Triệu Thành An hay Trần Thu Sinh đều chỉ là phông nền, đến mức một khán giả xem ký ức như Tần Hoài cũng sẽ vô thức bỏ qua những tấm phông nền ấy. Dù sao thì đa số mọi người xem phim truyền hình đều chỉ tập trung vào nhân vật chính, cùng lắm là liếc thêm nhân vật phụ một chút, chứ có ai lại dán mắt vào mấy góc khuất mờ nhạt, hay để tâm đến đám người qua đường Giáp, Ất, Bính, Đinh chẳng có lấy một câu thoại cơ chứ?
Nhưng trong mộng cảnh của Triệu Thành An, những người qua đường Giáp, Ất, Bính, Đinh ấy lại chính là nhân vật chính. Lúc đi theo sát Triệu Thành An, ánh mắt hắn luôn bất giác hướng về những người khác, nhìn về phía Trần Thu Sinh, nhìn sang Trần Bình An, bởi vì đối với Triệu Thành An mà nói, bọn họ mới là nhân vật chính trong mộng cảnh của hắn, là những người hắn quan tâm nhất.
Đây cũng là lần đầu tiên Tần Hoài tận mắt chứng kiến cái chết của một Tỉnh Quái ngay trong chính ký ức của Tinh Quái đó.
Trước kia, dù là Trần Huệ Hồng hay Khuất Tĩnh, hay là những Tinh Quái đã Giác Tỉnh như Thạch Đại Đảm và Trần Công, bọn họ đều dùng giọng điệu vô cùng bình thản để kể lại cái chết của chính mình cho Tần Hoài nghe. Bọn họ là người trong cuộc, khi bản thân người trong cuộc cũng chẳng mấy bận tâm, chỉ dửng dưng thuật lại sự việc, thì người nghe đương nhiên cũng chẳng thể cảm nhận được sự tàn khốc thực sự của cái chết.
Duy chỉ có trong mộng cảnh của Triệu Thành An, Tần Hoài mới tận mắt chứng kiến hắn trút hơi thở cuối cùng trong vòng tay Trần Thu Sinh.
Cảm giác này phải diễn tả sao nhỉ...
Nó mang đến một nỗi bi thương đầy hụt hẫng, kiểu như người anh em một giây trước còn đang ngồi ăn cơm cùng mình, ăn no đến mức sắp trợn ngược mắt, thế mà giây tiếp theo lại đột ngột lăn ra chết vì no vậy.
Tần Hoài hít sâu vài hơi để bình ổn lại tâm trạng, chủ yếu là điều chỉnh lại nét mặt cho tử tế, tiện lát nữa về phòng bao còn đối diện với Triệu Thành An.
Hắn định xem thực đơn trước, bởi vì chỉ có xem thực đơn, hắn mới có thể phán đoán xem Triệu Thành An có muốn tỉnh lại hay không.
Căn cứ vào mấy câu trăng trối cuối cùng của Triệu Thành An trước lúc lâm chung, Tần Hoài có cơ sở để nghi ngờ kiếp đầu tiên của Triệu Thành An cũng là một kẻ hồ đồ y như Trần Huệ Hồng. Chẳng qua trường hợp của hắn là sự cố ngoài ý muốn, nên không đến nỗi lú lẫn như chị Hồng.
Trần Huệ Hồng là độ kiếp thất bại rất nhiều năm rồi, mãi đến tận lúc sắp chết mới nhận ra mình đã thất bại.
Còn Triệu Thành An thì độ kiếp thất bại quá đỗi đột ngột, ngay trước lúc nhắm mắt xuôi tay mới thất bại, thành thử ra hắn hoàn toàn không kịp phản ứng, cứ đinh ninh là mình đã độ kiếp thành công.
LVQ8371