"Bánh Nướng?" Hạ Mục Bính ngớ người, "Thích ăn Bánh Nướng á? Sao giống hệt con hồi bé thế, toàn khoái xơi đăm ba cái đồ linh tỉnh. Cái lò nướng bánh đang vứt xó trong kho, giờ bảo lôi ra dọn dẹp thì có mà đến Tết Công Gô, hôm nay đào đâu ra thời gian mà nướng bánh cho bọn họ?”
Sư phụ à, từ bao giờ người lại dễ dãi đến mức khách thèm món gì là người chiều món đó vậy?
Hạ Mục Bính liếc nhìn đống nguyên liệu đã sơ chế đâu vào đấy, khẽ thở dài bất lực: "Thôi bỏ đi, ăn khỏe thế này thì làm đại thêm hai món xào cho bọn họ vậy, chứ bắt tụi nó nhai mỗi Lương Thái không thì coi sao đặng."
"Tiểu Hàng, con gọt thêm đĩa trái cây mang lên cho tụi nó xơi tạm đi, để ta xào nhanh hai món đã."
"Dạ vâng thưa sư phụ."
Ba phút sau, Chương Quang Hàng lại mang cái vẻ mặt lạnh lùng bưng một đĩa trái cây được cắt tia cực kỳ tỉnh xảo lên, hắn chẳng buồn hé nửa lời, đặt đĩa trái cây xuống bàn rồi quay ngoắt bước đi.
Tần Hoài & Triệu Thành An: ...
Đến nước này thì một người có tinh thần thép như Tần Hoài cũng chẳng thể nào cố tỏ ra lạc quan nổi nữa.
"Sáo Xan của tụi mình chốt là mấy món ấy nhỉ?" Giọng Tần Hoài run lẩy bẩy.
"4... 4 đến 5 món."
"Thế này là đủ bốn món xừ nó rồi." Tần Hoài nhìn trân trân vào đĩa trái cây tỉnh xảo, "Ân một quả lừa khôn ra một đời, lần sau rút kinh nghiệm tớ thề không bao giờ đến sớm nữa. "
"Ăn thôi."
Hai người đành ngậm đắng nuốt cay, cậu một miếng tớ một miếng dưa lưới, ngoan ngoãn chấp nhận số phận mà nhai.
LVQ8371