Trần Thư Sinh sa sầm mặt mũi nhìn chăm chăm Triệu Thành An một lúc, sau đó nét mặt dịu lại, cuối cùng gật đầu đồng ý: "Được, gói sủi cảo."
"Tuyệt cú mèo! Rốt cuộc cũng thoát kiếp viết chữ!" Triệu Thành An reo hò ầm ĩ rồi phóng thẳng xuống bếp, Trần Bình An và Trần Thu Sinh lẽo đẽo theo sau. Đợi đến khi hắn chạy biến mất hút, Trần Bình An mới lo lắng lên tiếng hỏi.
"Bố ơi, con nghe phong phanh Bắc Bình sắp thất thủ rồi, Lang Phường đã mất, quân phòng thủ đều đang rút về Nam Uyển, tình hình có vẻ căng lắm. Chúng ta để A Sinh ở lại Bắc Bình liệu có..."
Trần Thu Sinh lắc đầu, ra hiệu cho Trần Bình An đừng nói nữa: "Tầm này rồi thì có mọc cánh cũng chẳng bay thoát. Tối hôm kia bố có lẻn ra ngoài nghe ngóng tình hình, định xem có nhờ vả được ai đưa A Sinh ra ngoài không. Lúc đó Lang Phường vẫn chưa thất thủ mà đã cấm xuất thành rồi, bây giờ thì lại càng..."
Nói xong, Trần Thu Sinh thở dài thườn thượt: "Lúc đầu bố cứ nghĩ A Sinh đầu óc không bình thường, chạy trốn xuống phía Nam đất khách quê người, Mục Bính lại chẳng quản nổi cái thói tắt mắt của nó, dễ đắc tội với người ta, thế thì nguy hiểm lắm. Nhưng từ lúc tiễn Mục Bính đi, mấy hôm nay bố lại thấy ân hận."
"Phía Nam không an toàn, thế ở lại Bắc Bình thì an toàn chắc? Những chuyện cầm thú mà lũ súc sinh kia gây ra ở vùng ngoài quan ải, lẽ nào chúng không dám làm lại lần nữa ở Bắc Bình?"
"Bố cũng có phần ích kỷ của riêng mình, sức khỏe con thì yếu, bố cũng có tuổi rồi. Nếu A Sinh và Mục Bính đều xuống phía Nam, chỉ còn hai bố con mình lủi thủi ở lại Bắc Bình thì ít nhiều cũng nguy hiểm. Có A Sinh ở đây, ít nhất con cũng có thêm một chỗ dựa. Nhưng hai ngày nay bố càng nghĩ càng thấy ân hận, đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được, cứ có cảm giác bố giữ A Sinh lại Bắc Bình là đang hại nó."
Trần Bình An cúi gằm mặt xuống đầy hụt hẫng: "Bố à, đều tại con liên lụy đến bố và A Sinh. Nếu không vướng bận con, hai người đã chuyển tới Kim Lăng từ đời nào rồi."
"Thằng bé ngốc này, liên lụy với chả không liên lụy cái gì."
Thấy bầu không khí ngày càng chùng xuống và nhuốm màu bi thương, hai bố con Trần Thu Sinh và Trần Bình An cứ đứng đực ra trong phòng lặng thinh. Bỗng nhiên Triệu Thành An từ ngoài cửa ló đầu vào, lầm bầm phàn nàn: "Bình An, sư phụ, sao hai người còn chưa xuống bếp gói sủi cảo thế? Khoai tây tôi rửa sạch bóng rồi đấy, đừng bảo là hai người định lật lọng không gói sủi cảo nữa nhé? Tôi thực sự rất thèm sủi cảo mà."
"Gấp gáp cái gì? Rửa xong khoai tây thì lo nhào bột đi, muốn ăn sủi cảo mà lười chảy thây ra à. Bố con tôi còn có chuyện cần bàn.” Trần Thu Sinh sa sầm mặt mũi quát.
"Ồ." Triệu Thành An ỉu xìu rời đi, lủi thủi xuống bếp nhào bột.
Trần Thu Sinh tiếp tục chủ đề đang dang dở: "Nhưng tình hình cũng không đến nỗi quá bi đát. Mấy ngày nay bố đã xem xét kỹ càng căn nhà mà nhà họ Lý để lại rồi, có hai cái hầm ngầm, trong đó có một cái cực kỳ kín đáo, giấu người được."
"Dựa vào tình hình trước mắt, đám quỷ sứ kia đánh vào thành chỉ là chuyện một hai ngày tới thôi. Chỗ này không thể nán lại thêm được nữa. Lát nữa gói xong sủi cảo, con mau thu dọn hết đồ đạc trong nhà, qua giờ Tý đêm nay chúng ta sẽ dọn qua bên đó."
"Sang bên đó là phải chui thẳng xuống hầm sống, tuyệt đối không được để ai phát hiện ra căn nhà đó có người ở, như thế mới an toàn."
"Vâng thưa bố."
Bàn bạc xong, Trần Thu Sinh và Trần Bình An giả vờ như không có chuyện gì đi vào bếp. Trong bếp, Triệu Thành An đã bắt đầu nhào bột, thấy hai người chậm chạp mãi mới tới, hắn bèn chỉ vào đống việc mình vừa làm xong để tranh công: "Trần sư phụ, ông xem, khoai tây tôi rửa sạch thái xong rồi, bột cũng đang nhào đây, mẻ sủi cảo hôm nay tính nhẩm ra cũng coi như một tay tôi làm hết đấy."
Trần Thu Sinh phì cười: "Đúng đúng đúng, coi như một tay cậu làm."
Việc duy nhất Trần Bình An có thể làm đã bị Triệu Thành An làm xong, hắn không có việc gì làm nên đành đứng cạnh nhìn Triệu Thành An nhào bột. Xem một lúc, hắn không nhịn được bèn hỏi: "A Sinh, trước đây cậu toàn gọi bố tôi là Trần sư phụ, sao mấy ngày nay lại bắt đầu gọi là sư phụ rồi?"
Nghe Trần Bình An hỏi vậy, Trần Thu Sinh không có phản ứng gì lớn, chỉ hơi nghiêng đầu về phía hai người, hiển nhiên là ông cũng muốn nghe xem Triệu Thành An trả lời thế nào.
"Ai bảo Hạ Mục Bính đi rồi chứ, anh ta đi rồi thì làm gì còn ai gọi Trần sư phụ là sư phụ nữa. Tôi thấy hai đêm nay Trần sư phụ ngủ chắng ngon giấc, không trằn trọc lật qua lật lại làm giường kêu cọt kẹt khiến tôi mất ngủ, thì cũng nửa đêm lén lút chuồn ra ngoài. Chắc chắn là nhớ Hạ Mục Bính rồi. Không ai gọi ông ấy là sư phụ, thì tôi gọi thay Hạ Mục Bính hai tiếng vậy." Triệu Thành An đáp.
Nhìn vẻ mặt của Trần Thu Sinh, Tần Hoài cảm thấy ông rất muốn cầm chỗ thịt khô vừa thái xong ném thẳng vào mặt Triệu Thành An, nhưng nghĩ tới việc trong nhà chỉ còn lại chút xíu thịt khô này, ông đành cố nhịn.
Ba người mất nửa buổi chiều để làm nhân khoai tây và dùng hết số bột mì trắng còn lại trong nhà gói thành sủi cảo. Buổi tối nấu nguyên một nồi sủi cảo to đùng, một mình Triệu Thành An xơi liền ba bát lớn, ăn no đến mức ợ hơi liên tục.
Ăn sủi cảo xong, Trần Thu Sinh lên tiếng: "A Sinh, gom hết lương thực có thể mang theo trong nhà đi, cậu có món đồ nào thích thì cũng đem theo luôn. Tối nay chúng ta sẽ chuyển sang căn nhà mà Lý phủ để lại cho chúng ta."
LVQ8371