Khuất Y Sinh còn từng bảo cô bớt lướt mấy video ngắn kiểu đó đi, xem nhiều dễ bị đần người ra.
An Du Du rơi vào hoang mang.
Cô bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc là đầu óc của Khuất Y Sinh có vấn đề, hay là đầu óc Ông Chủ có vấn đề, hay là đầu óc của chính cô có vấn đề.
An Du Du vừa suy nghĩ vừa ăn bò viên, hoang mang thì hoang mang, cơm vẫn phải ăn. Trên bàn chỉ có mỗi nồi hầm thập cẩm này, Đàm Duy An lại là đối thủ cạnh tranh nặng ký của cô, hắn từng có chiến tích vinh quang là ăn đến mức phải nhập viện, sức ăn không thể coi thường được.
Thấy An Du Du vẫn vùi đầu ăn cơm không nói lời nào, Tần Hoài nhẹ nhàng hỏi: "Cô đang có gì băn khoăn sao?"
An Du Dư nuốt viên thịt bò trong miệng xuống, không đám hỏi câu trong lòng rằng "Ông Chủ, có phải anh lướt viđeo ngắn nhiều quá nên hỏng não rồi không”, vô cùng cẩn thận mở miệng: "Tiểu Tần sư phụ, vừa rồi anh nói là tôi sao?”
"Tôi chỉ biết làm Bánh Bao, bánh bao chay và bánh bao thịt, ngay cả xíu mại tôi cũng không biết làm. Tôi, sau này tiếp quản Vân Trung Thực Đường ư, anh đang nói đùa phải không?"
Nghe An Du Du nói vậy, Tần Hoài chợt nhận ra thật ra mọi người chưa bao giờ thực sự hiểu rõ về cô.
Cách làm trước đó của mọi người đều quá ôn hòa, không đủ mạnh tay.
Gần như ai cũng nói Tam Túc Kim Thiềm bản tính mê tiền, đặc biệt thích loại tiền không làm mà hưởng, cho nên mọi người đều kết luận An Du Du độ kiếp thất bại nhất định có liên quan tới tiền, rất sợ trực tiếp lấy tiền đập vào mặt cô ấy sẽ mang lại kết quả không tốt.
Kết quả là hiện tại Tần Hoài đã dâng miếng bánh ngon đến tận miệng cô ấy, vậy mà cô ấy cắn cũng không thèm cắn, đúng là chắng giống Tam Túc Kim Thiềm chút nào.
Đời đầu tiên làm ăn mày rốt cuộc đã bị xã hội vùi dập đến mức nào mà đánh mất luôn cả bản tính thế này. Phải biết rằng, bản tính thích tìm đường chết của Phù Du trải qua bao nhiêu chuyện vẫn khắc sâu vào trong xương tủy, Tam Túc Kim Thiềm này còn chưa tới đời cuối cùng, chưa tính là quên sạch hoàn toàn, vậy mà đã bắt đầu biết từ chối chuyện không làm mà hưởng rồi.
Tần Hoài, người có kinh nghiệm phong phú trong việc dỗ dành trẻ con, biết rất rõ rằng, nói lý lẽ và logic trong những chuyện hoàn toàn vô lý như thế này chắc chắn không có tác dụng, phải đánh bài tình cảm thôi.
"Bởi vì tôi nhìn thấy bóng dáng của chính mình ngày trước ở cô." Tần Hoài nói.
"Hả?" An Du Du càng thêm mờ mịt, ngay cả bò viên cũng không ăn nữa. Cô phát hiện mình quả thật nghe không hiểu hắn đang nói gì, từng chữ tách ra thì hiểu, nhưng ghép lại với nhau thì chẳng rõ ý gì.
Đàm Duy An cũng thả chậm tốc độ ăn cơm, muốn xem Tần Hoài còn có thể bịa ra chuyện ma quỷ gì nữa.
"Chắc cô cũng biết, hồi nhỏ tôi lớn lên ở cô nhi viện."
"Cầu Huyền chỉ là một huyện nhỏ, điều kiện của cô nhi viện vô cùng eo hẹp. Mẹ viện trưởng Tần luôn cố gắng dành cho chúng tôi những thứ tốt nhất, nhưng quả thật cũng chẳng có gì nhiều. Vì một vài lý do đặc biệt, hồi bé tôi luôn bị mọi người coi là kẻ ngốc, cho nên dù là một bé trai khỏe mạnh, tôi vẫn không được ai nhận nuôi."
Đàm Duy An gật gật đầu, tỏ vẻ đã từng nghe nói, chuyện đầu óc của Tần Hoài không được bình thường là di chứng từ nhỏ để lại.
"Khi những đứa trẻ khỏe mạnh trong cô nhi viện lần lượt được nhận nuôi, đến lúc tôi lên tám, chín tuổi, trong viện gần như chỉ còn mỗi mình tôi là đứa trẻ khỏe mạnh."
"Cho nên từ nhỏ tôi đã phải phụ giúp làm rất nhiều việc, chăm sóc những đứa trẻ nhỏ hơn, phụ nhào bột làm bánh bao, làm Bánh Bao, thỉnh thoảng còn phải ra đồng làm ruộng. Vì điều kiện cô nhi viện không tốt, trước khi được bố mẹ nhận nuôi, tôi chưa từng đến công viên giải trí, cũng chưa từng đi thủy cung. Trước năm lớp năm, tôi chỉ mới được xem phim rạp hai lần do trường tổ chức, cô giáo biết hoàn cảnh của tôi đặc biệt nên đã miễn tiền vé cho tôi."
"Sau đó được bố mẹ nhận nuôi, vì nhà tôi mở tiệm ăn sáng nên tôi cũng thường xuyên phải ra tiệm phụ giúp. Lên Cao Trung thì nhận mua bánh bao hộ bạn học, tốt nghiệp đại học xong là về nhà tiếp quản công việc của bố tôi luôn."
"Tôi cảm thấy cô rất giống tôi."
"Lúc cô đến ứng tuyển có nói đây là lần đầu tiên cô rời khỏi quê hương, lần đầu tiên đến một thành phố khác. Thật ra tôi cũng vậy, tôi học đại học ở Sơn Thị, đó cũng là lần đầu tiên tôi ra khỏi tỉnh."
"Cô nói cô chưa từng đi công viên giải trí, hồi nhỏ tôi cũng chưa từng được đi. Sau này là do em gái tôi thích đi công viên giải trí nên thỉnh thoảng tôi mới đi cùng em ấy chơi tàu lượn siêu tốc."
"Cô nói lúc ở quê cô phải phụ giúp tiệm ăn sáng của gia đình, mỗi ngày rạng sáng một, hai giờ đã phải dậy. Tôi hiểu mà, những tiệm ăn sáng ở thị trấn nhỏ như chúng ta đều lấy công làm lãi."
"Điểm khác biệt duy nhất giữa chúng ta là cô không mua được cuốn Điểm Tâm Đại Toàn ở chợ đồ cũ của trường tiểu học mà thôi."
Đàm Duy An vốn dĩ đã hơi xuôi tai: ?
Sao hắn lại thấy có chỗ nào đó sai sai nhỉ?
Tần Hoài nói tiếp: "Cho nên tôi mới nói tôi thấy cô rất giống tôi, tôi rất hiểu cảm giác của cô, cũng hiểu vì sao cô lại nỗ lực muốn tiến bộ như vậy. Tôi nhìn thấy sự kiên cường ở cô, nhìn thấy bản thân mình năm xưa. Trước đây ở Vân Trung Thực Đường, mỗi lần thấy cô tìm Trần An học hỏi, tôi lại nhớ đến năm đó lúc ở cô nhi viện, tôi cũng đi thỉnh giáo mẹ viện trưởng Tần. Người ta vì muốn làm tốt nên mới nỗ lực như vậy."
LVQ8371