"À ừm... Thật ngại quá." Tần Hoài khẽ giơ tay lên, quyết định hỏi thắng luôn: "Set menu của bọn tôi không phải chốt là 4 đến 5 món thôi sao? Đây đã là món thứ 6 rồi mà."
"Set menu hai người đảm bảo có từ 4 đến 5 món, nhưng không có nghĩa là chỉ giới hạn trong 4 đến 5 món đó." Chương Quang Hàng đáp tỉnh bơ: "Hôm nay tâm trạng sư phụ đang vui, ông ấy thích lên bao nhiêu món thì lên bấy nhiêu món thôi."
Tần Hoài & Triệu Thành An: !!!
Lại còn có cái luật vi diệu thế này nữa cơ à!!!
Thì ra mở hộp mù set menu không chỉ trúng mánh về chất lượng, mà còn được buff cả về số lượng nữa!
Tần Hoài lập tức quăng luôn cái cảm giác thỏa mãn vì ăn chưa đã thèm kia ra chuồng gà, hắn vồ lấy đũa bắt đầu cắm mặt vào ních.
Thỏa mãn vì ăn chưa đã thèm cái quái gì chứ, chưa đã thèm thì làm sao mà thỏa mãn cho được, đó thuần túy chỉ là cảm giác bất lực vì ăn không đủ no, tự huyễn hoặc bản thân để an ủi mình thôi.
Đi ăn là phải ních cho no căng rốn mới gọi là thỏa mãn!
Cái kiểu thỏa mãn khi xơi Hoàng Muộn Ngư Sí trộn cơm mới là chân ái!
Lúc Tần Hoài và Triệu Thành An đang xơi Tương Bạo Nhục Đinh, khách ở bàn thứ hai và bàn thứ ba cũng tới nơi, lần lượt là một đôi vợ chồng và ba người đàn ông trung niên nhìn phát biết ngay là hội anh em chí cốt.
Nhìn phong thái của năm người này là biết ngay khách ruột, không chỉ thành thạo tự đi vào Phân Viên, mà còn vô cùng tự nhiên tìm bàn ngồi xuống. Thấy Tần Hoài và Triệu Thành An đang ních khí thế, bọn họ còn tò mò ngó sang dòm xem hai người đang xơi món gì.
"Tương Bạo Nhục Đinh à, món này do Hạ lão sư phụ làm cũng gọi là đỉnh của chóp đấy." Một người đàn ông trung niên ăn mặc khá casual cười ha hả nói, ông chú này bắt chuyện cực kỳ tự nhiên: "Xem ra ca 6 giờ chỉ có ba bàn chúng ta thôi, hai cậu thanh niên tới sớm phết nhỉ."
Triệu Thành An trong những lúc cần thiết vẫn rất biết điều và lễ phép, hắn nuốt vội miếng thịt trong miệng xuống rồi gật đầu đáp: "Hai chúng cháu lần đầu tiên đến Phân Viên ăn cơm, do lóng ngóng nên tới hơi sớm ạ."
Nghe Triệu Thành An nói vậy, người đàn ông trung niên kia lập tức càng thêm xởi lởi: "Hóa ra là lính mới tò te, các cậu gọi món gì thế? Có cần mấy chú đây recommend cho vài món không?"
"Bọn cháu không săn được món tủ, đành chốt set menu ạ."
Người đàn ông trung niên lập tức gật gù ra chiều đã hiểu, vẻ mặt đắc ý giấu không nổi: "Không săn được món tủ thì gọi set menu cũng là chuyện bình thường ở huyện thôi, trong set menu mà mở ra được Tương Bạo Nhục Đinh là ngon nghẻ lắm rồi. Đến Phân Viên ăn món tủ chủ yếu là phải dựa vào nhân phẩm và tốc độ săn bàn, săn xịt vài lần rồi kiểu gì cũng trúng. Ba chú đây cũng phải trầy trật săn đến lần thứ 9 mới bốc được món Sa Oa Ngư Sí đấy!"
Lời này vừa dứt, đôi vợ chồng vốn nãy giờ đang im lặng cắm mặt vào điện thoại liền ngẩng phắt lên, lộ rõ vẻ mặt GATO: "Sa Oa Ngư Sí cơ á, Lão Phương, anh trúng mánh rồi!"
"He he." Lão Phương cười đắc ý, flex xong xuôi, ông chú hài lòng ngậm miệng lại.
Triệu Thành An tuy có hơi thèm thuồng, nhưng cũng không GATO đến mức ấy. Dù sao thì con người ta cũng chẳng thể nào rồ dại lên vì một thứ mà bản thân biết tỏng là không có cửa húp được.
Triệu Thành An gắp một miếng thịt, rồi lại gắp một miếng dưa chuột nhai nhóp nhép, hắn hạ giọng thì thầm, trong lời nói tràn ngập sự hóng hớt món tiếp theo: "Tần Hoài, cậu đoán xem lát nữa tụi mình còn được xơi thêm mấy món nữa?"
"Chịu chết." Tần Hoài thành thật lắc đầu, "Căng lắm chắc được tầm ba bốn món nữa. Hôm nay tâm trạng Hạ lão sư phụ đang hưng phấn, mấy đĩa Lương Thái với đĩa trái cây ban nãy chắc là hàng tặng kèm thôi.”
Triệu Thành An nghe vậy thấy chí lý vô cùng, tâm trạng hắn nháy mắt bừng sáng, bữa cơm hôm nay ăn đúng là càng ngày càng thấy có tiền đồ.
Khách khứa hai bàn kia đều đã yên vị, trong bếp đương nhiên không thể chỉ châm bẩm lên món cho mỗi bàn của Tần Hoài được. Chương Quang Hàng đi ra ngoài, dọn lên mỗi bàn một đĩa Lương Thái, Triệu Thành An tò mò hóng hớt hỏi han vài câu, lúc này hắn mới vỡ lẽ đây là truyền thống gọi món của Phân Viên.
Khách đến đây ăn cơ bản bàn nào cũng sẽ gọi một hai món Lương Thái với cái giá cắt cổ, coi như là phí "cúng dường" cho Phân Viên. Dân tình có tiền đi ăn ở đây thì xá gì dăm ba đồng bạc lẻ đó, hơn nữa dẫu chỉ là Lương Thái nhưng chất lượng lại cực kỳ xịn xò, nên ai nấy đều chẳng ngại ngần gì mà gọi vài đĩa Lương Thái nhâm nhi khai vị trước khi vào món chính.
"Nếu đúng là vậy, thì có phải tụi mình chỉ còn vớt vát được ba món nữa không?" Triệu Thành An lại bắt đầu phân tích logic, nhưng chưa đợi hắn trổ tài suy luận xong, Chương Quang Hàng đã bưng đồ ăn lên.
Chăng biết có phải do Tần Hoài bị ảo giác hay không, nhưng hắn cứ có cảm giác lúc Chương Quang Hàng bưng đồ ăn cho bàn mình, vẻ mặt của hắn lại càng lạnh lùng hơn hắn so với lúc bưng cho mấy bàn kia.
"Du Lâm Bạch Liên, mời hai vị dùng thong thả." Chương Quang Hàng quăng lại một câu rồi lập tức quay ngoắt bước đi.
Cá mè không phải là loại nguyên liệu cao lương mỹ vị gì, cá mè trắng lại càng bèo nhèo hơn vì lắm xương dăm, thịt thì bở, sơ chế không khéo còn ngửi thấy cả mùi bùn đất tanh rình, thế nên giá bán rớt thê thảm chả bằng một góc cá mè hoa. Đầy rẫy mấy quán ăn cỏn con vì hám lợi mà treo đầu dê bán thịt chó, lấy cá mè trắng fake làm cá mè hoa, nhưng nói đi cũng phải nói lại, đâu có nghĩa là cá mè trắng chế biến lên ăn không ngon.
LVQ8371