"Em chết một lần rồi nên em có kinh nghiệm lắm, cảm giác lúc ngỏm củ tỏi chăng đễ chịu chút nào đâu, anh nhất định phải ráng sống lâu thêm chút nữa đấy. Chắng phải anh bảo gặp được em là giải tỏa được một nỗi tiếc nuối, anh vẫn còn một chuyện tiếc nuối nữa là chưa mua lại được Thái Phong Lâu để mở cửa lại sao?”
"Tần Hoài vẫn còn hai slot Tinh Quái đấy, anh bảo cậu ta cố gắng lân la tới chỗ người nhà họ Lý tóm một Tinh Quái ra, cày chút độ hảo cảm, không chừng người ta sẽ tặng luôn Thái Phong Lâu cho cậu ta, rồi cậu ta lại tặng cho anh, thế chẳng phải là xong chuyện sao!"
Người anh em à, cậu tưởng Tinh Quái là rau cải trắng ngoài chợ chắc? Lại còn lân la tới chỗ người nhà họ Lý tóm Tinh Quái, sao cậu không cố mà làm ra một món Điểm Tâm cấp S luôn đi?
Trả lời Triệu Thành An là dòng tin nhắn văn bản duy nhất mà Hạ Mục Bính gửi tới.
Hạ Mục Bính: Được, anh tuyệt đối không nuốt lời, nhất định sẽ cố gắng sống thêm vài năm nữa để chờ xem ngày đó.
Hai giờ chiều hôm sau, Chương Quang Hàng lái xe đến khách sạn đón Tần Hoài và Triệu Thành An, đưa hai người ra sân bay.
Tiện thể nhắc tới, sáng nay Hạ Mục Bính đã gửi danh sách bất động sản cho Tần Hoài. Bất động sản của ông đều ở Bắc Bình, loại hình nào cũng có như bộ sưu tập vậy. Trần Công giúp Tần Hoài chọn một căn chung cư trong khu học chánh, hắn chọn xong liền nhắn tin cho Hạ Mục Bính. Hạ Mục Bính chê hắn chọn quá ít nên tiện tay chọn thêm một căn tứ hợp viện ba gian tiêu chuẩn cho hắn, rồi sắp xếp luật sư lo thủ tục sang tên.
Thủ tục phải mất một thời gian, đến lúc đó Tần Hoài còn phải quay lại Bắc Bình để làm nốt quy trình.
Triệu Thành An không hề ghen tị, hắn vốn dĩ là một thiếu gia con nhà giàu không thiếu tiền. Do đặc thù của Phù Du là thích đi du ngoạn, ngặt nỗi làm đồ đệ của Chu sư phụ nên chẳng có thời gian đi đâu chơi, về lý thuyết thì hắn chỉ cần không ném tiền qua cửa sổ vào chứng khoán, không mua dăm ba cái tác phẩm nghệ thuật với tranh chữ kia thì tiền căn bản là tiêu không hết.
Đương nhiên, đây chỉ là trên lý thuyết.
Trên thực tế, sau khi hắn ngủ dậy vào sáng nay, việc đầu tiên làm chính là nạp thêm tiền bắt đáy chứng khoán trong cơn bốc đồng.
Trên đường Chương Quang Hàng đưa hai người ra sân bay, Tần Hoài còn thấy Triệu Thành An mở app ra ngó một cái. Còn về lý do tại sao hắn biết Triệu Thành An mở app gì, là bởi vì ngay khoảnh khắc màn hình điện thoại sáng lên, mặt Triệu Thành An cũng xanh lè theo.
Bất kể thị trường có lên hay xuống, Triệu Thành An luôn có khả năng nhắm chuẩn xác mấy mã xanh lét, xét theo một khía cạnh nào đó thì đây cũng coi như là một loại bản lĩnh của hắn.
"Ngoài món Sa Oa Ngư Sí ra, sư phụ tôi còn làm thêm vài món để hai cậu mang lên máy bay ăn." Lúc sắp đến sân bay, Chương Quang Hàng im lặng suốt dọc đường cuối cùng cũng chủ động lên tiếng: "Lần sau hai cậu tới Bắc Bình là lúc nào?"
"Thì là lần sau thôi." Triệu Thành An mở miệng là toàn nói nhảm: "Tôi chắc chắn phải đợi đến sang năm, còn Tần Hoài thì không biết."
"Tuy tôi không biết rốt cuộc các cậu là ai, có phải lừa đảo hay không, tổng cộng muốn lừa bao nhiêu tiền từ tay sư phụ tôi, nhưng mấy ngày nay sư phụ tôi thực sự rất vưi vẻ." Chương Quang Hàng nói: "Hy vọng các cậu có thể nể tình tiền bạc mà nói chuyện phiếm với sư phụ tôi nhiều hơn.”
Nói xong, Chương Quang Hàng dừng xe, giúp Tần Hoài và Triệu Thành An xách vali từ trong cốp ra. Dưới ánh mắt chăm chú của hai người, anh ta mở cái thùng xốp vẫn nằm yên trong cốp nãy giờ, bên trong là một cái thố Sa Oa lớn và hai cái thố Sa Oa nhỏ.
Cách đóng gói đồ ăn mang về của Phân Viên trước giờ vẫn độc lạ thế này sao?
"Sư phụ bảo, ba cái thố Sa Oa này hai cậu cứ mang về Hàng Châu trước, lần sau tới Bắc Bình thì nhớ xách qua trả. Thố Sa Oa của Phân Viên có hạn, cái nào cũng là do sư phụ tôi đặt làm riêng đấy."
"Còn nữa." Chương Quang Hàng lườm Triệu Thành An: "Sư phụ tôi lớn tuổi rồi, vốn dĩ ban đêm đã khó ngủ lại hay trằn trọc, càng không thích hợp thức khuya. Cho dù Tiểu Triệu sư phụ có muốn buôn chuyện với sư phụ tôi thì cũng xin đừng gửi tin nhắn thoại cho ông ấy lúc 2 giờ sáng."
Triệu Thành An vội vàng nhận sai với tốc độ ánh sáng: "Tôi sai rồi, sau này tôi tuyệt đối không làm thế nữa. Thật ra giờ giấc sinh hoạt của tôi bình thường lắm, ưu điểm lớn nhất của đám sư phụ Điểm Tâm chúng tôi chính là chuyên gia ngủ sớm dậy sớm.”
"Chương... Chương sư phụ, tôi và Tần Hoài cũng phải vào làm thủ tục an ninh rồi, cái thố Sa Oa trên tay anh có thể đưa cho tôi được chưa?" Triệu Thành An dán chặt mắt vào cái thố Sa Oa lớn nhất mà Chương Quang Hàng đang bưng, chắc chắn trong cái thố đó đựng Sa Oa Ngư Sí.
Lúc này Chương Quang Hàng mới hài lòng gật đầu, đưa thố Sa Oa Ngư Sí cho Triệu Thành An, nhìn theo bóng lưng hai người đi vào sân bay.
Hai người kéo theo hai cái vali, Tần Hoài và Triệu Thành An ôm mấy cái thố Sa Oa chắc chắn là những kẻ nổi bật nhất toàn bộ sân bay. Do đến sân bay sát giờ nên sau khi ký gửi hành lý, cả hai đều không vào phòng chờ mà bưng thẳng Sa Oa đến cổng lên máy bay. Dọc đường đi đã thu hút vô số ánh mắt tò mò của người qua đường, ai nấy đều cảm thán thế giới bao la quả nhiên chuyện quái gì cũng có thể xảy ra, lại còn có người sợ thố Sa Oa bị vỡ lúc ký gửi nên ôm khư khư lên tận máy bay cơ đấy.
LVQ8371