"Cậu cảm thấy Điểm Tâm hôm nay tôi làm không xứng với bữa cơm này sao?”
"Hả??" Triệu Thành An càng ngơ ngác hơn, thầm nghĩ sao Tần Hoài lại rửng mỡ lên cơn thế này, ăn no rồi cũng phát bệnh. Căn bệnh của ông bạn này đúng là ngày càng kỳ quái và thất thường, hay là về nhà giới thiệu cho hắn một bác sĩ khoa tâm thần để khám thử xem sao.
Triệu Thành An vội vàng trấn an người bệnh: "Làm gì có chuyện đó, Tần Hoài à, Điểm Tâm cậu làm siêu ngon, miễn chê luôn, đương nhiên là xứng tầm với tay nghề của Hạ lão sư phụ rồi."
"Đinh, chúc mừng người chơi hoàn thành Chi Tuyến Nhậm Vụ [Khát vọng của Triệu Thành An], nhận được phần thưởng nhiệm vụ [Một đoạn mộng cảnh của Triệu Thành An]."
Tần Hoài mỉm cười: "Trùng hợp thật, tôi cũng thấy thế."
"Ăn từ từ thôi, đừng để bị nghẹn.”
Trong tình huống bình thường, Tần Hoài nên đợi ăn xong bữa này rồi về khách sạn, lấy cớ muốn đi vệ sinh, ngồi trên bồn cầu khách sạn xem nốt đoạn mộng cảnh cuối cùng của Triệu Thành An.
Nhưng bây giờ đâu phải tình huống bình thường.
Bởi vì Phân Viên cũng có nhà vệ sinh.
Tần Hoài còn chưa được trải nghiệm nhà vệ sinh của quán ăn riêng tư Thái Quán đệ nhất Bắc Bình trong truyền thuyết, không thử một lần thì quả là đáng tiếc.
Cũng chẳng cần Chương Quang Hàng dẫn đường, nhà vệ sinh nằm ở phía sau phòng bao, lúc bước vào phòng bao Tần Hoài đã nhìn thấy biển chỉ dẫn dán trên tường rồi.
Tần Hoài liếc nhìn Triệu Thành An đang chia đều tình thương mến thương, cứ một ngụm Bánh Bao bột mì trắng, lại một ngụm Sơn Dược Cao, rồi một ngụm Bánh Gạo. Hắn cảm thấy ông bạn này chắc còn phải ăn một lúc lâu nữa, nên bản thân có thể tranh thủ xem ký ức trước.
Tần Hoài lặng lẽ đứng dậy: "Cậu cứ ăn đi, tôi đi vệ sinh chút."
Triệu Thành An không mảy may nghi ngờ: "Ừ ừ, cậu biết nhà vệ sinh ở đâu không? Lúc nãy vừa vào tôi thấy hình như nó nằm ở phía sau ấy."
"Tôi cũng thấy rồi, cậu cứ thong thả ăn đi, cẩn thận kẻo nghẹn." Tần Hoài bỏ lại một câu quan tâm rồi đi thẳng ra ngoài.
Nhà vệ sinh cách phòng bao không xa lắm, chừng 15 mét, thiết kế khá ổn, nét hoài cổ pha lẫn sự hiện đại, chắc là cải tạo lại từ nhà vệ sinh cũ của Phân Viên, là loại phòng vệ sinh đơn.
Tần Hoài đóng cửa lại, chốt khóa trong, mở bảng điều khiển trò chơi lên, chọn [Một đoạn mộng cảnh của Triệu Thành An].
Vừa nghĩ đến việc sắp được xem đoạn mộng cảnh cuối cùng của Triệu Thành An, Tần Hoài lại cảm thấy hơi kích động. Đã lâu lắm rồi hắn mới được xem ký ức của cùng một Tinh Quái một cách mượt mà và liền mạch như thế này.
Tần Hoài bấm chọn "Có".
Màn đêm của thành Bắc Bình trăm năm trước, vô cùng tăm tối.
Dùng câu "giơ tay ra không thấy rõ năm ngón" để hình dưng cũng chẳng ngoa chút nào. Ánh trăng dù có sáng tỏ đến mấy cũng rất khó soi rõ khuôn mặt người trong đêm như ánh mặt trời. Đối với dân nghèo quanh năm thiếu chất dẫn đến mắc bệnh quáng gà mà nói, buổi tối cho dù có thắp đèn ra ngoài cũng rất khó nhìn rõ đường.
Bởi vì ánh nến thực sự quá đỗi yếu ớt.
Dưới ánh nến leo lét, Tần Hoài nhìn rõ nét mặt của người nhà Trần Thu Sinh.
Trần Bình An giơ đèn lồng, nhưng không rọi thẳng vào người mà hạ thấp xuống, soi sáng đôi bàn tay đang đếm tiền của Trần Thu Sinh và chiếc túi vải nhỏ trên tay Triệu Thành An.
Thời điểm này hẳn là mùa hè. Trần Thu Sinh, Trần Bình An, Triệu Thành An và Hạ Mục Bính đều mặc áo ngắn. Trên người Hạ Mục Bính đeo lỉnh kỉnh mấy tay nải, trông có vẻ sắp đi xa. Ba người còn lại thì tay không, chỉ có Triệu Thành An là cầm một chiếc túi vải nhỏ trông như cái hầu bao.
Trần Thu Sinh đang cúi đầu đếm tiền, một xấp tiền đủ loại thượng vàng hạ cám, nào là đồng bạc, tiền đồng, bạc vụn, bảng Anh, pháp tệ, có tờ lành lặn, có tờ rách rưới. Mượn ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn lồng, ông xếp gọn mớ tiền lộn xộn này lại, nhét tất cả vào chiếc túi nhỏ mà Triệu Thành An đang cầm, rồi bảo Hạ Mục Bính tháo giày ra, nhét thắng cái túi nhỏ ấy vào đế giày của hắn.
"Bây giờ bên ngoài thế cục loạn lạc, vùng ngoài quan ải đã thất thủ, nghe nói phía Nam cũng chẳng yên ổn gì. Nửa tháng trước người Lý phủ đã mua vé xe cho cả nhà dọn đến Kim Lăng rồi. Nhìn tình hình đám quỷ kia sắp đánh tới Lang Phường, Bắc Bình không thể ở lại được nữa. Kim Lăng có an toàn hay không thì ta không rõ, nhưng nếu người Lý gia đều chạy đến đó, thì Kim Lăng hiện tại chắc chắn an toàn hơn Bắc Bình."
"Mục Bính, con theo chú Lưu tới Kim Lăng trước đi, đến nơi cũng không cần viết thư báo bình an về đâu. Con lanh lợi, mọi chuyện cứ đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu, nếu thấy Kim Lăng cũng không ổn thì tiếp tục chạy xuống phía Nam. Ta đã đưa cho chú Lưu của con một khoản tiền rồi, số tiền này con cứ giấu kỹ phòng thân khi bất trắc." Trần Thu Sinh dặn dò liên hồi, không yên tâm vuốt lại vạt áo ngắn trên người Hạ Mục Bính: "Bây giờ đang là tháng Bảy, vốn dĩ nên để con mang theo cả quần áo mùa đông. Nhưng bên ngoài đang loạn, mang nhiều đồ dễ bị cướp, ta cũng không dám gói ghém quần áo tốt cho con. Phía Nam dù sao cũng ấm hơn Bắc Bình, mùa đông đến muộn, chờ sau khi ổn định con hãy tự mua thêm áo bông nhé."
"Nếu gặp cướp đường thì đừng có cậy mạnh, giữ được mạng sống quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Cái thời buổi này... chỉ cần sống sót là được." Trần Thu Sinh hệt như một người cha già lẩm cẩm, cái gì cũng muốn nhét cho Hạ Mục Bính mang theo, nhưng lại chẳng dám để hắn mang quá nhiều.
LVQ8371