"Tôi cũng muốn lắm chứ, nhưng kiếp thứ hai với kiếp thứ ba tôi đầu thai xui xẻo quá. Kiếp thứ hai mới 4 tuổi đã bị sặc hạt đậu nành chết ngắc, kiếp thứ ba thì 5 tuổi bị sốt cao rồi thăng luôn. Đến kiếp thứ tư, tôi đã chăng còn nhớ mình là Tinh Quái nữa, chỉ còn sót lại chút xíu ký ức vụn vặt. Kiếp đó bố mẹ tưởng tôi bị ma nhập, ngày nào cũng lảm nhảm nói sảng nên bắt tôi uống nước bùa. Chẳng biết bà đồng kia bỏ thêm cái quái gì vào nước bùa mà báo hại tôi bị tiêu chảy, năm 9 tuổi lại vì tiêu chảy mà đi đứt."
"Đợi đến kiếp thứ năm thì tôi quên sạch sành sanh luôn, rồi cứ thế kéo dài tới tận kiếp thứ tám hiện tại. Chính tôi cũng thấy vô lý đùng đùng, tôi biết Phù Du bọn tôi đầu thai nhanh, nhưng có ai ngờ lại nhanh như chạy deadline thế này. 18 năm mà đầu thai tận 4 bận, tôi có muốn lết tới Bắc Bình tìm Hạ Mục Bính thì cũng đào đâu ra cơ hội chứ." Triệu Thành An tủi thân cùng cực.
"Mấy kiếp sau chết tào lao thì coi như do tôi tự chuốc lấy, nhưng mấy kiếp đầu thì thật sự không trách tôi được đâu."
"Thế mấy kiếp sau cậu ngỏm kiểu gì?" Tần Hoài đưa ra câu hỏi xoáy sâu vào linh hồn.
Triệu Thành An: "... Kiếp thứ năm bố mẹ tôi đều là thầy thuốc Đông y, từ nhỏ đã mưa dầm thấm đất nên tôi cũng muốn học đòi Thần Nông nếm bách thảo. Tôi tự bắt mạch rồi kê luôn cho mình một thang thuốc, ai dè trượt tay tự đầu độc chết bản thân luôn."
"Kiếp thứ sáu trầy trật mãi mới sống được đến tuổi trưởng thành đi làm, thấy sắp lấy vợ sinh con đến nơi rồi, thế mà chỉ vì cái tội thích hóng hớt, đứng xem xã hội đen chém lộn ngoài phố mà bị chém nhầm một đao đứt động mạch chủ, chết bất đắc kỳ tử giữa đường."
"Thật ra kiếp thứ bảy sống cũng không đến nỗi thọ, hơn nữa thành tích học tập kiếp đó của tôi khá khẩm phết. Học đến tận thạc sĩ, ra trường đi làm thì được cử sang châu Phi. Tự dưng dở chứng thấy thế giới bao la quá nên muốn đi trải nghiệm, thế là tự lái xe ra thảo nguyên xem sư tử. Ai dè xe hỏng giữa đường, đang lúi húi sửa xe thì thành mồi cho sư tử luôn."
Không hổ danh là Phù Du, kiếp nào cũng có cách chết vượt xa trí tưởng tượng của Tần Hoài, kiếp nào cũng chết ở một tầm cao mới.
Hạ Mục Bính bất đắc dĩ thở dài một tiếng: "Sau này không được làm càn như thế nữa đâu đấy."
"Anh cứ yên tâm, trước kia là do tôi không nhớ, bây giờ tôi đã tỉnh lại rồi, đây cũng là kiếp cuối cùng của tôi. Tôi chắc chắn sẽ trân trọng sinh mạng mà sống cho tử tế, thề sẽ chết sau anh." Triệu Thành An vỗ ngực cam đoan, "Lần này tôi tuyệt đối không nuốt lời đâu."
"Được." Hạ Mục Bính mỉm cười gật đầu.
Tần Hoài: Hai người có thể đừng dùng cái tông giọng và bầu không khí ấm áp sến súa này để thốt ra mấy lời âm phủ như thế được không!
Hắn lên tiếng hỏi: "Vậy bây giờ tôi add cậu vào group để video call với mọi người luôn, hay là chúng ta buôn chuyện thêm lát nữa?"
Triệu Thành An đáp: "Nói chuyện thêm lát đi, chiều mai chúng ta phải về Hàng Châu rồi, lần sau quay lại Bắc Bình chẳng biết là đến bao giờ nữa."
Tần Hoài ngớ người: "Chiều mai chúng ta về luôn á? Không nán lại Bắc Bình thêm mấy hôm sao?"
Tần Hoài cứ tưởng Triệu Thành An và Hạ Mục Bính sư huynh đệ nhận mặt nhau xong, kiểu gì cũng phải bám trụ ở Bắc Bình đăm ba hôm, dẫu sao chuyện để hai sư huynh đệ họ hàn huyên đâu có ít ỏi gì.
Chuyện Hạ Mục Bính rời khỏi Bắc Bình rồi trải qua những gì, hơn nửa thế kỷ qua sống ra sao, cùng với 7 kiếp thăng trầm của Triệu Thành An sau khi chết. Nếu lôi ra buôn thật thì về lý thuyết, có kể ba ngày ba đêm cũng chẳng hết chuyện.
Đây chính là cuộc hội ngộ thế kỷ sau hơn nửa thế kỷ xa cách đấy, thế mà chỉ buôn dưa lê sương sương một buổi tối rồi đường ai nấy đi sao?
"Chuyến bay của chúng ta là chiều mai mà, với lại tôi đã xin nghỉ lố mất một ngày rồi. Nghỉ thêm mấy hôm nữa chắc chắn sư phụ sẽ tế tôi lên mất." Triệu Thành An nói, "Tôi đâu còn là Trần Sinh nữa, Hạ Mục Bính cũng chẳng phải là Hạ Mục Bính của độ tuổi thiếu niên. Chúng tôi đều có cuộc sống riêng, tôi đâu thể cứ chầu chực ở Phân Viên làm kỳ đà cản mũi Hạ Mục Bính kiếm tiền được?"
"Có chuyện gì thì cứ nhắn WeChat cũng được, bí quá thì tôi lập luôn một group chat cho ba người chúng ta, có việc gì cứ call thẳng trong group là xong."
Hạ Mục Bính gật gù: Ngày mai Phân Viên còn phải tiếp tám bàn khách, tôi sẽ không ra sân bay tiễn hai người được, tôi sẽ bảo Tiểu Hàng đưa hai người đi. Đến lúc đó tôi sẽ căn giờ làm một phần Sa Oa Ngư Sí, hai người xách lên máy bay mà ăn.”
Tần Hoài nhìn hai người họ, chợt nhận ra hai người này quả không hổ danh là sư huynh đệ.
Một người dám thẳng thắn, một người dễ dàng chấp nhận, hơn nữa cả hai đều không bị mắc kẹt trong quá khứ.
Bọn họ có một cuộc trùng phùng mang tính định mệnh, sau khi trút bỏ được những tiếc nuối trong lòng, họ không diễn theo cái kịch bản "đoàn tụ xướt mướt" nhan nhản trên phim truyền hình. Thay vào đó, họ chọn cách cười xòa ôm lấy đối phương, rồi tiếp tục guồng quay cuộc sống của riêng mình.
Nếu Trần Thu Sinh và Trần Bình An mà thấy được cảnh này, chắc hẳn cũng sẽ mừng thay cho bọn họ.
Ba người Tần Hoài lại nán lại buôn dưa lê trong bếp thêm một lúc. Cơ bản toàn là hắn và Triệu Thành An thao thao bất tuyệt, còn Hạ Mục Bính chắng lên tiếng mấy. Có lẽ do ông không thạo ăn nói, cũng có thể ngay lúc này ông chỉ muốn lặng lẽ nghe hai người kia kể chuyện.
LVQ8371