Triệu Thành An bừng tỉnh, hưng phấn nói với Tần Hoài: "Tần Hoài, cậu xem, tôi nói chuẩn mà, cái này chắc chăn là ăn được, vừa nãy tôi ngửi thấy mùi cà rốt này thơm lắm!”
Triệu Thành An vừa nói vừa nhanh tay lẹ mắt gắp tọt củ cà rốt vào đĩa của mình, hắn cắn phập một cái đứt luôn cái đầu chim, phát ra tiếng nhai cà rốt giòn rụm: "Ưm, hơi giống món nộm."
Nói xong, Triệu Thành An còn chia cho Tần Hoài vài lát dưa chuột thái mỏng như cánh ve cũng có tác dụng trang trí mà hắn vừa gắp luôn vào đĩa. Tần Hoài nếm thử, phát hiện mấy lát dưa chuột này cũng rất ngon, không có vẻ gì là đã được nêm nếm gia vị, nhưng ăn lại vô cùng thanh mát và giòn tan.
Hai tên đầu bếp bạch án chưa từng được thưởng thức một bữa tiệc đỉnh cao đúng nghĩa bao giờ, đồng loạt phát ra những tiếng xuýt xoa của kẻ chưa từng trải sự đời.
Chương Quang Hàng cạn lời, chỉ lẳng lặng dọn cái đĩa không đi rồi quay về nhà bếp.
Quay lại bếp, Chương Quang Hàng phát hiện Hạ Mục Bính đang ngẩng đầu nhìn camera giám sát với vẻ mặt cười tít cả mắt, đúng nghĩa đen của từ vui vẻ luôn.
Hạ Mục Bính đang cười.
Trong camera, Tần Hoài và Triệu Thành An sau khi ăn sạch đồ trang trí của món Bách Điểu Triều Phượng lại bắt đầu chuyển sang nghiên cứu đồ trang trí của món Thịt Tô Tạo. Cậu một miếng cà chua bi, tôi một miếng súp lơ xanh, mồm miệng xuýt xoa không ngớt.
Cà chua bi được ngâm đường, nước sốt trên súp lơ xanh là được cố ý rưới lên, đồ trang trí trên món Thịt Tô Tạo ăn vã thôi cũng rất ngon.