Một người trong số đó trông rất trẻ, da dẻ trắng trẻo, chẳng có vẻ gì là lính tráng mà giống một cậu học sinh hơn. Trên mặt hắn chỉ chít những vết cắt nhỏ li tỉ, cánh tay trái được băng bó bằng một đải vải cầm máu xé vội từ quần áo. Lúc này, hắn đang thì thầm to nhỏ với Trần Thu Sinh.
Vừa nhìn thấy gã thương binh trẻ tuổi kia, Trần Bình An đã giật nảy mình thốt lên: "Anh Thắng, chẳng phải anh đã theo trường đại học sơ tán rồi sao? Hai bác bảo anh đã đi theo trường từ tháng trước rồi cơ mà, bản thân hai bác ấy cũng rời khỏi Bắc Bình từ nửa tháng trước rồi."
"Sơ tán cái nỗi gì, cậu ta giấu gia đình lén đi tòng quân đấy." Trần Thu Sinh bực dọc đáp, đưa tay chỉ xuống hầm ngầm: "Tối qua lúc rút lui cậu ta bị lạc khỏi đơn vị, bây giờ trong thành đã ban bố lệnh giới nghiêm rồi, có mọc cánh cũng chẳng thoát được."
"Tiểu Lưu, cậu nói lại xem tình hình bên ngoài bây giờ ra sao rồi?"
Lưu Thắng hạ giọng, nói nhanh gọn lẹ về tình hình hai ngày nay. Tóm gọn lại chỉ bằng một câu: Bắc Bình đã thất thủ, quân đội phải rút lui về Bảo Định. Dưới hầm có tổng cộng năm người, nhưng một người do vết thương quá nặng đã trút hơi thở cuối cùng vào sáng nay. Bốn người còn lại bây giờ nghiễm nhiên trở thành những phần tử cực kỳ nguy hiểm trong mắt kẻ địch. Sắp tới, quân Nhật chắc chắn sẽ lùng sục khắp thành phố để càn quét tàn quân.
"Bình An à, anh không biết nhà em đang ở đây. Tối qua thấy nhà này bỏ hoang nên bọn anh mới đánh liều chưi vào chưi lủi. Em cứ yên tâm, tối nay bọn anh sẽ chuồn sang chỗ khác, tuyệt đối không để mọi người bị liên lụy đâu." Lưu Thắng nói đoạn, cúi đầu nhìn lướt qua mấy người đồng đội dưới hầm. Bọn họ vẫn nằm im lìm không hé nửa lời, sắc mặt ai nấy đều xám ngoét như tro tàn.
Trần Thu Sinh trầm ngâm không nói tiếng nào. Đứng trước lằn ranh sinh tử thế này, chẳng ai dại gì mà mang cái mạng mình ra đùa giỡn để chứa chấp thương binh, dẫu trong số đó có đứa cháu quen biết đi chăng nữa.
Trần Bình An tỏ vẻ do dự. Tần Hoài nhìn là biết hắn đang rất muốn mở lời, nhưng lại tự thấy bản thân mình vốn dĩ đã là gánh nặng rồi, lấy tư cách gì mà lên tiếng cơ chứ.
Triệu Thành An thì như người cõi trên rớt xuống, chả hiểu mô tê gì. Hắn nhìn Trần Thu Sinh, ngó Trần Bình An, liếc sang Lưu Thắng, rồi lại dòm đám thương binh sống dở chết dở dưới hầm, thẳng thừng hỏi Trần Bình An: "Bình An, cậu muốn giữ bọn họ lại đúng không?"
Trần Bình An ngập ngừng một lát, rồi khẽ gật đầu.
"Bình Anl” Trần Thu Sinh nghiêm giọng quát tháo.
"Bố à, bọn họ cũng đổ máu để giữ thành cho chúng ta mà." Trần Bình An lí nhí đáp: "Con thì muốn đi mà sức khỏe không cho phép, còn anh Thắng thì có cơ hội đi lại chọn ở lại. Bây giờ lính Nhật chắc chắn đang lùng sục gắt gao khắp thành. Bọn anh Thắng tàn tạ thế này, tối nay rời khỏi đây thì biết đi đâu về đâu? Đuổi bọn họ đi khác nào đẩy họ vào chỗ chết."
Trần Thu Sinh cũng bắt đầu nao núng.
Trần Thu Sinh chẳng biết phải nói gì, thực sự rất khó để đưa ra quyết định lúc này. Ông đành quay sang nhìn Triệu Thành An, hỏi dò: "A Sinh, cậu thấy thế nào?"
Triệu Thành An chỉ buông đúng một câu: "Thế chúng ta có phải bao ăn bọn họ không?"
"Lương thực chúng ta mang tới chỉ đủ cho ba người mình ăn hơn nửa năm, nếu bao cả cơm cho bọn họ, chắc chỉ trụ được ba tháng."
Ánh mắt vốn đã dấy lên hy vọng của Lưu Thắng lại tối sầm lại, hắn nhỏ giọng nói: "Chú Trần yên tâm, bọn cháu sẽ không liên lụy gia đình đâu, tối nay bọn cháu sẽ..."
"Bây giờ cơm không đủ ăn, tối nay tôi có thể đi trộm lương thực không?" Triệu Thành An đầy mong đợi hỏi.
Lưu Thắng: ?
Trần Bình An: ...
Ba thương binh trong hầm: ...?
Trần Thu Sinh rất muốn thở dài, nhưng ông biết bây giờ không phải là lúc thở dài, ở trên mặt đất thêm một phút sẽ thêm một phần nguy hiểm: "Được rồi, A Sinh và Bình An đều muốn các cậu ở lại, các cậu cứ ở lại đi. Hai ngày nay không yên ổn, trong hầm của các cậu chắc vẫn còn hai bao lương thực, cứ gặm tạm cho qua bữa nhé."
"Bên tôi không có thuốc, vết thương trên người các cậu có khỏi được hay không, có sống được hay không, chỉ đành nghe theo mệnh trời thôi."
"Tiểu Lưu, cậu cũng xuống trước đi, bọn tôi sẽ xử lý vết chân và vết máu của các cậu, hai ngày nay đừng ra ngoài, những chuyện khác..."
"Đợi sống qua mấy ngày này rồi tính sau."
Có thể sống thì ai lại muốn ra ngoài nộp mạng, nghe Trần Thư Sinh nói vậy, Lưu Thắng vội vàng kích động nói: "Cảm ơn chú Trần, cảm ơn Bình An, cảm ơn A Sinhl”
"Được rồi, mau xuống dưới đi."
Nhìn Lưu Thắng hơi lảo đảo trèo xuống thang, Trần Thu Sinh đóng kỹ cửa hầm, dặn dò Trần Bình An trốn về hầm, ông và Triệu Thành An ở lại bên trên dọn dẹp sạch sẽ dấu vết.
Trần Bình An chậm chạp, nếu bên ngoài có động tĩnh, chạy về hầm cũng không kịp, loại công việc nguy hiểm này chỉ có thể do Trần Thu Sinh và Triệu Thành An làm.
Hai người lấy năng suất làm việc trong bếp ra, nhanh chóng dọn sạch dấu vết mấy thương binh này lưu lại. Ngay cả vết tích trên cửa ngoài của căn nhà, Triệu Thành An cũng đánh bạo nhanh tay lẹ mắt lau sạch bách.
Dọn đẹp xong xuôi, Triệu Thành An và Trần Thư Sinh lại chưi tọt xuống hầm.
Dưới hầm tối đen như mực, không thắp đèn thì giơ tay ra cũng chẳng thấy nổi năm ngón, Trần Bình An thắp một ngọn đèn dầu hỏa, ánh đèn leo lét thậm chí còn chẳng soi rõ mặt ba người.
LVQ8371