May mà kiếp này hắn làm đầu bếp điểm tâm, công việc tương đổi ổn định, hệ số rủi ro thấp. Lại thêm Chư sư phụ luôn để mắt tới hắn, không cho hắn chạy đi chơi khắp nơi trên thế giới. Hơn nữa, xã hội hiện tại cũng tương đối an toàn, khoa học công nghệ phát triển nên không đễ xảy ra tai nạn ngoài ý muốn.
Nếu không, với cái nết thích buông thả bản thân của Triệu Thành An, việc hắn có thể sống đến tầm tuổi này để cùng Tần Hoài đi Bắc Bình gặp Hạ Mục Bính hay không vẫn còn là một ẩn số đấy.
Hạ Mục Bính e là chẳng còn đủ tuổi thọ để chờ Triệu Thành An đầu thai lần thứ tám, lớn lên rồi tìm đến Phân Viên ăn cơm đâu.
Năm giờ chiều, Tần Hoài tan làm về nhà đúng giờ. Triệu Thành An cũng tính tan làm về nhà cùng hắn thì bị Chu sư phụ tóm lại bắt tập luyện thêm.
Màn lười biếng thả ga nguyên ngày hôm nay của Triệu Thành An đều bị Chu sư phụ thu hết vào tầm mắt. Trước đó ông chưa nói gì là vì còn đang bận việc. Giờ muốn tan làm sớm á? Đừng có mơ! Lúc Tần Hoài rời đi, Chu sư phụ đang đứng trong bếp mắng té tát Triệu Thành An, bảo hắn đi Bắc Kinh chơi một chuyến xong là tâm hồn treo ngược cành cây, không chịu để tâm vào việc làm Điểm Tâm. Đã cứ mải buôn dưa lê rồi ngưng tay thì chớ, hắn lại còn tiêm nhiễm thêm một đống thói hư tật xấu nữa.
Vốn dĩ tật xấu của Triệu Thành An là làm Điểm Tâm thiếu đi sự linh hoạt, quá rập khuôn như sách giáo khoa. Bây giờ thì hay rồi, hắn không còn rập khuôn như sách giáo khoa nữa, bởi sách giáo khoa thì không thể moi ra lỗi sai cơ bản, còn Triệu Thành An hiện tại thì đầy rẫy lỗi sai cơ bản luôn.
Hiện tại Triệu Thành An thậm chí còn chẳng bằng một cuốn sách giáo khoa cứng nhắc nữa.
Bận rộn cả ngày, Chu sư phụ kết thúc công việc bên chỗ Tô Lão Bản, lúc quay lại bếp nhìn xem, thấy đệ tử chân truyền của mình đi chơi một chuyến về mà làm Điểm Tâm thành ra cái dạng này, suýt nữa thì hai mắt tối sầm muốn đổi đệ tử ngay tại trận, cơn giận lập tức bốc lên ngùn ngụt.
Chu sư phụ tức đến mức chẳng thèm mỉa mai Âm Dương nữa, trực tiếp bật hết hỏa lực chửi bới, mắng cho Triệu Thành An đầu cũng không dám ngẩng lên, vội vàng quỳ lạy xin lỗi với tốc độ ánh sáng, bày tỏ mình nhất định sẽ chăm chỉ khổ luyện, nhanh chóng sửa đổi thói hư tật xấu lỡ dính phải.
Qua đó có thể thấy, ngoài miệng cứ nói sống là phải tùy tâm sở dục, Phù Du thích làm gì thì làm, nhưng khi thực sự đối mặt với cuộc đời của mình, hắn vẫn phải quỳ lạy xin lỗi sư phụ với tốc độ ánh sáng thôi.
Về phần Triệu Thành An nhiễm những thói hư tật xấu này từ khi nào...
Tần Hoài biết một chút.
Là bị lây nhiễm từ kiếp thứ nhất.
Lúc Triệu Thành An còn là Trần Sinh, tay nghề không tốt như hiện tại. Bây giờ hắn một lần nhớ lại ký ức của cả bảy kiếp, sau khi ký ức dung hợp, tay nghề thì chẳng thấy dung hội quán thông được Ngộ Cá Đại nào, nhưng thói hư tật xấu thì lại dung hội quán thông, lây nhiễm một chút tật xấu của kiếp đầu tiên.
Hậu quả của việc thời Trần Sinh không chịu khổ luyện trù nghệ, mỗi ngày lười biếng trốn việc sống qua ngày cho nhàn hạ, Trần Sinh chưa từng nếm trải, mà để cho Triệu Thành An kiếp thứ 8 phải gánh chịu.
Tối hôm đó, lúc Tần Hoài lướt vòng bạn bè thì thấy bài đăng gồm 8 cái meme khóc lóc sụp đổ do Triệu Thành An đăng lên.
Mấy ngày tiếp theo, Tần Hoài vẫn rất bình thường cày độ thuần thục, Triệu Thành An cũng vô cùng bi thảm mà sửa đổi thói hư tật xấu, mọi người đều có một tương lai tươi sáng.
Về phần An Du Du, kể từ ngày bị Tần Hoài vẽ bánh và tiêm máu gà xong thì nhiệt huyết làm việc tăng vọt, đi thỉnh giáo người khác khắp nơi, mà người được cô thỉnh giáo nhiều nhất chính là Đàm Duy An.
Đàm Duy An so với Tần Hoài hay Triệu Thành An thì đúng là hơi gà mờ, nhưng để chỉ điểm cho An Du Du thì dư sức, An Du Du cũng thực sự có tiến bộ, mắt thường có thể thấy cô ấy đã tiến bộ được một chút.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi mà mắt thường đã có thể thấy được sự tiến bộ, đây đã là một bước tiến vô cùng đáng kinh ngạc rồi.
Đàm Duy An cũng phải kinh ngạc, cố ý thừa dịp nghỉ trưa lén lút đến hỏi Tần Hoài, những lời hắn lừa đổi An Du Du đêm hôm đó rốt cuộc chỉ là lừa phinh hay là nói thật. Không lẽ Tần Hoài thực sự rất coi trọng An Du Du, hơn nữa còn nhìn ra được tiềm năng ẩn giấu của cô, và An Du Dư thực sự sẽ biến thành một Tần Hoài thứ hai sao.
Tần Hoài bảo Đàm Duy An bớt đọc tiểu thuyết sảng văn đi, An Du Du có thể tiến bộ đến mức mắt thường cũng thấy được là do không gian để cô phát triển thực sự quá lớn, bất kỳ học việc nào trong Tri Vị Cư nếu mỗi ngày được Đàm Duy An chỉ đạo một kèm một, thì đều có thể đạt được sự tiến bộ như vậy.
Tuy nhiên xét đến việc những học việc có thể ở lại Tri Vị Cư đều có thiên phú tàm tạm, An Du Du cũng coi như là một nhân tài có thể đào tạo được.
Đàm Duy An nghe xong liền giác ngộ, cảm thán thì ra điểm thiên phú thực sự của mình không nằm ở việc làm Điểm Tâm, mà là ở việc dạy học trò. Sự tầm thường trong nửa đời trước của hắn, hóa ra đều là bước đệm để nửa đời sau học trò trải khắp thiên hạ.
Đàm Duy An rất cảm động, hắn càng thêm nghiêm túc chỉ điểm cho An Du Du, xem cô như quái vật kinh nghiệm để cày cấp độ dạy học trò của mình.
Tần Hoài cảm thấy Đàm Duy An khoan bàn đến chuyện khác, tính cách quả thật rất tốt, rất lạc quan, thảo nào làm việc chếểnh mảng lười biếng như vậy mà vẫn có thể kiên cường trụ lại Tri Vị Cư.
LVQ8371