Ứm... Nói sao nhỉ?
Thật ra cũng bình thường thôi, sư phụ tay nghề đỉnh chóp thì muốn làm gì chẳng được, biến Sa Oa Ngư Sí thành nồi lẩu nhúng cũng là chuyện hoàn toàn dễ hiểu mà.
Sao cậu lại im re thế? Đáng lẽ lúc này cậu phải cùng tớ chung một chiến tuyến, lòng đầy căm phẫn mà lên án cái tên họ Chương số đỏ kia chứ?
Thằng nhóc cậu dám lén lút sau lưng tớ phản bội giai cấp đấy à?
Triệu Thành An gườm gườm nhìn chằm chằm Tần Hoài, hắn đành nặn ra một nụ cười hơi chột dạ, rồi lủi vội ra bồn rửa mặt đánh răng rửa mặt.
3 Nà lệ ¬"- TA F4 x ` TA .x^ Trong suốt khoảng thời gian sau đó, Tần Hoài và Triệu Thành An đều cắm mặt vào mạng điên cuồng nghiên cứu các món tủ của Phân Viên.
Cơ mà phải công nhận, Phân Viên có kha khá món tủ đấy.
Phân Viên với tư cách là quán ăn riêng tư đỉnh nhất Bắc Bình, mở cửa buôn bán ngần ấy năm, các món tủ vẫn luôn được cập nhật và đổi mới liên tục. Thời kỳ sơ khai, món tủ của Phân Viên toàn là những món nay đã bị cấm đưa vào thực đơn, ví dụ như Tay gấu Lan Hoa các kiểu.
Về sau Hạ Mục Bính phát hiện ra "chăn" khách Tây dễ bào tiền hơn, thế là thực đơn món tủ liền biến thành mấy món chuyên dùng để lùa gà bọn mũi lõ, chẳng hạn như Đào Hoa Phiếm (Cơm cháy rưới xốt), Phỉ Thúy Ngọc Phiến (Rau củ trộn nguội xếp hình cánh quạt), Tuyết Lý Tàng Trân (Trứng xào tôm, giăm bông và thịt cua), Ô Vân Thác Nguyệt (Trứng chim bồ câu hầm rong biển), toàn là dăm ba cái món nghe tên thì sang chảnh, tạo hình bày biện thì lung linh, hương vị cũng chẳng đến nỗi tệ nhưng giá cả thì lại đắt xắt ra miếng.
Mãi cho đến khi Hạ Mục Bính thu nhận đồ đệ, món tủ của Phân Viên mới dần trở lại bình thường, biến thành những món Lỗ chuẩn xịn với nguyên liệu đắt đỏ và độ khó chế biến cực cao, nào là bào ngư, vây cá, hải sâm, tổ yến bắt đầu trở thành những gương mặt thân quen trong danh sách món tủ của Phân Viên.
Còn về chuyện cụ thể món nào được trụ lại thường xuyên thì thường sẽ được chốt hạ dựa trên khẩu vị của Chương Quang Hàng. Hồi Chương Quang Hàng bái Hạ Mục Bính làm sư phụ hắn vẫn còn là một đứa trẻ, lại còn là con lai Trung - Pháp, khẩu vị chắc chắn sẽ khác bọt so với trẻ con bản địa Bắc Bình.
Từ việc mấy món như kẹo hồ lô, khoai lang ngào đường tự dưng chễm chệ lọt vào thực đơn món tủ từ nhiều năm trước, cộng thêm vài món nhìn tên phát biết ngay đếch phải món Lỗ, mà giống kiểu mix & match đầy vi diệu giữa món Trung và món Pháp hơn, Tần Hoài không khó để nhận ra, năm xưa Hạ Lão Tiên Sinh vì muốn dỗ dành đồ đệ cưng mà cũng hao tâm tổn trí phết.
Trong tình huống bình thường, Tần Hoài nhịn cả bữa sáng lẫn bữa trưa cũng chả thấy đói đâu, nhưng hôm nay hắn lại hơi cồn cào rồi.
Nhìn thực đơn món tủ qua các năm của Phân Viên mà thèm rỏ dãi.
Hạ lão sư phụ quả thực quá toàn năng.
Hạ lão sư phụ vốn là một đầu bếp món Lỗ, sở trường đỉnh nhất đương nhiên là món Lỗ rồi, nhưng những năm trước vì mưu sinh kiếm tiền, ông cũng đá chéo sân sang cả món Quảng Đông và món Mân. Cộng thêm vụ sau này thu nạp cậu đồ đệ lai Trung - Pháp, Tần Hoài cảm giác Hạ lão sư phụ chắc cũng phải am hiểu sương sương cả món Pháp nữa, mớ món tủ này mà gom lại khéo xuất bản được hẳn một cuốn bách khoa toàn thư món tủ luôn ấy chứ.
Nghe oai chưa, bách khoa toàn thư món tủ đấy.
Đây chính là khí chất của bậc đại sư.
Vốn dĩ Tần Hoài cũng chẳng kỳ vọng gì mấy vào cái Sáo Xan hộp mù tối nay, dù sao thì Lăng Quảng Chiêu và Đồng Đức Yến cũng đã tiêm phòng tâm lý cho bọn họ từ trước rồi, hai năm trở lại đây tâm trạng của Hạ lão sư phụ đang trong giai đoạn dở dở ương ương, tỷ lệ mở hộp mù ra đồ ngon gần như bằng 0.
Đừng nói đến Sa Oa Ngư Sí, ngay cả Thông Thiêu Hải Tham cũng đã 10 tháng trời chưa ai bốc trúng rồi, nếu không nhờ Hạ lão sư phụ vẫn còn vớt vát lại chút đạo đức nghề nghiệp cơ bản, nhỡ trúng hôm ông tụt mood, khéo Đậu phụ trộn hành tăm cũng bị tính là một món đưa lên mâm không chừng.
Khách sạn mà Tần Hoài và Triệu Thành An ở cách Phân Viên không xa lắm, bắt taxi tính cả thời gian kẹt xe thì căng lắm 40 phút là tới nơi. Để phòng hờ bất trắc, hai người họ 5 giờ chiều đã phi ra khỏi khách sạn, mang theo cả một album điện thoại chứa đầy hình ảnh các món tủ qua các năm của Phân Viên hùng đững oai vệ lên đường.
"Tần Hoài, cậu đoán xem tối nay chúng ta sẽ mở ra được món gì?"
"Chịu chết, nhưng tớ hơi thèm Táo Hương Tô rồi đấy."
"Sao cậu lại kém sang thế nhỉ, cậu không thể mơ tới Vạn Phúc Nhục được à? Cùng lắm thì Du Lâm Bạch Liên cũng được, chả hiểu sao hôm nay tớ đặc biệt thèm cá."
Hai thanh niên ôm ấp đầy hoài bão cứ thế tót lên taxi thẳng tiến đến Phân Viên.
Cùng lúc đó, dù chưa đến giờ mở cửa đón khách nhưng trong căn bếp của Phân Viên đã bắt đầu tất bật rộn ràng.
Với tư cách là một quán ăn riêng tư nằm gọn trong khu Tứ Hợp Viện có ba khoảnh sân, Phân Viên hoàn toàn không thuê phục vụ viên hay phụ bếp nào sất. Việc dọn dẹp vệ sinh hàng ngày của Phân Viên đều do giúp việc theo giờ lo liệu, còn toàn bộ công việc trong bếp, từ khâu sơ chế nguyên liệu cho đến lúc lên mâm đều do hai thầy trò này cân tất.
Do nhân lực có hạn, số lượng bàn cho phép đặt trước mỗi ngày ở Phân Viên rất ít ỏi, cả trưa lẫn tối gộp lại cũng không vượt quá 18 bàn, hơn nữa còn chảnh chọe không thèm nhận bàn lớn quá 6 người.
LVQ8371