"Bao năm qua vật đổi sao dời, rất nhiều thứ đều đã thay đổi, ngay cả Phân Viên lúc đầu cậu cũng đâu có nhận ra đó là vương phủ cũ phải không? Nhưng Thái Phong Lâu lại được bảo tồn rất tốt, chẳng khác gì năm xưa cả. Hạ lão sư phụ cố chấp muốn mua lại đến thế, ông Lý cũng cố chấp không chịu bán đến thế, âu cũng chỉ vì một chút hoài niệm đọng lại trong lòng thôi.”
Triệu Thành An lắc đầu: "Thật sự là không hiểu nổi."
"Cậu không hiểu là đúng rồi, cậu mà hiểu thì đầu óc đã chẳng có vấn đề."
Về đến khách sạn, việc đầu tiên Tần Hoài làm là kéo Triệu Thành An vào group. Hắn vừa vào group đã nhận được sự chào đón nồng nhiệt của các thành viên. Trần Huệ Hồng lập tức gọi video call nhóm, tất cả mọi người đều bấm tham gia trong vòng một nốt nhạc.
Trần Công dẹp luôn chuyện tăng ca, Khuất Tĩnh cũng bỏ ngang việc viết luận văn, ngay cả Thạch Đại Đảm đang đưa vợ con đi du lịch cũng lén lút chuồn ra khỏi phòng khách sạn, ngồi xổm ngoài hành lang đeo tai nghe để tham gia cuộc gọi video.
Sau màn chào hỏi xã giao ngắn gọn, mọi người bắt đầu điên cuồng hóng dưa. Đầu tiên là Tần Hoài kể lại đoạn ký ức của Phù Du mà mình nhìn thấy, khiến cả đám liên tục ồ lên kinh ngạc. Ngay cả Trần Huệ Hồng cũng vỗ đùi đen đét, cảm thán năm xưa thật sự không thèm chú ý quan sát, thế mà lại chẳng phát hiện ra trong bếp còn có con Tỉnh Quái Phù Du này.
Tần Hoài kể xong thì đến lượt Triệu Thành An trình bày về những trải nghiệm ly kỳ trong mấy kiếp trước của mình. Phần lớn những chuyện này Tần Hoài đã được nghe qua một lần trong bếp Phân Viên rồi, chỉ có một phần nhỏ ban nãy Triệu Thành An quên khuấy đi mất, bây giờ nhớ ra mới kể nốt.
Ai nấy đều nghe say sưa ngon lành, tích cực hăng hái giơ tay phát biểu, tạo nên một khung cảnh náo nhiệt mà Tần Hoài chưa từng được chứng kiến.
Nhìn là đủ biết, không chỉ một nam chính tiểu thuyết hệ thống như hắn chưa từng gặp Phù Du bao giờ, mà ngay cả đám Tinh Quái này cũng thế, toàn là kiểu chỉ nghe danh chứ chưa từng thấy mặt. Hôm nay hội ngộ trong cùng một group WeChat, ai nấy đều hận không thể lôi hết những thắc mắc tích tụ hàng ngàn năm qua ra hỏi cho bằng sạch.
Những câu hỏi được đưa ra bao gồm nhưng không giới hạn ở: Rốt cuộc Phù Du các cậu có ai độ kiếp thành công không? Với cái kiểu chơi trội của các cậu thì sao đến tận bây giờ vẫn chưa tuyệt chủng thế? Giữa các Phù Du với nhau có hay gặp gỡ không? Có phương thức giao tiếp nào đặc biệt không? Những câu hỏi đại loại như thế cứ tuôn ra không ngớt suốt hơn một tiếng đồng hồ.
Triệu Thành An vô cùng kiên nhẫn giải đáp từng câu một, nhưng phần lớn đều mù tịt, bởi vì chính hắn cũng có biết đâu.
Theo lời Triệu Thành An kể, Phù Du thực sự có người độ kiếp thành công, dù rất hiếm nhưng đúng là có thật.
Về lý do tại sao Phù Du cứ thích tự hủy mà đến nay vẫn chưa tuyệt chủng, thì theo lời kể của mấy bậc tiền bối đã độ kiếp thành công, sự xuất hiện của Phù Du chủ yếu không dựa vào sinh sản, mà là do đất trời trực tiếp sinh ra. Bọn họ thuộc cái thể loại mà ông trời chướng mắt quá nên tiện tay rải đại cho chút hậu duệ vậy. Bình thường mọi người cũng chẳng gặp nhau bao giờ, vì thời gian tỉnh táo thực sự quá ngắn ngủi.
Đương nhiên, Triệu Thành An vẫn giữ thái độ hoài nghi về giả thuyết này. Hắn cảm thấy chắc là do mấy tiền bối kia bịa ra để lừa mình thôi, bởi vì chính hắn cũng định bụng sau khi độ kiếp thành công đợt này, sẽ về chém gió ra vài câu chuyện để lừa đám đàn em đi sau.
Còn về ngón nghề Bắc Bình Tặc Vương của Triệu Thành An, đó hoàn toàn không phải là kỹ năng thiên phú của Phù Du. Phù Du làm gì có kỹ năng thiên phú nào, chỉ được cái số lần đầu thai nhiều hơn bình thường thôi. Kỹ năng trộm cắp của Triệu Thành An đều là do ngày qua ngày khổ luyện ở Nguyên Thế Giới mà thành. Đối với mỗi một Phù Du chưa độ kiếp, việc quan trọng nhất đời chính là chờ đợi độ kiếp, và trong thời gian đó thì tranh thủ tận hưởng nhân gian cùng cuộc sống.
Muốn chu du nhân gian cho đàng hoàng thì bắt buộc phải đắt túi một nghề. Do đó, cho dù Phù Dư thường xuyên phải ngủ vùi mấy chục năm mới tỉnh táo được một hai ngày, thì trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, bọn họ vẫn sẽ tranh thủ luyện lấy một nghề sinh nhai, cốt để dọn đường cho màn độ kiếp thất bại ở nhân gian, và đảm bảo sau khi thất bại vẫn có thể sống ấm no không lo chết đói.
Nghe Triệu Thành An nói vậy, Trần Huệ Hồng vô cùng cảm động, lập tức quay sang dìm hàng: "La Quân, ông nhìn người ta xem! Thời gian tỉnh táo ngắn ngủi như thế mà khâu chuẩn bị còn chu đáo đến vậy, ông tự nhìn lại mình đi!"
"Trần Huệ Hồng, cái đồ lú lẫn độ kiếp thất bại mấy năm trời mà chẳng hay biết, đến tận lúc sắp chết mới nhận ra như bà thì có tư cách gì mà nói tôi?" La Quân gào lên đáp trả.
Chẳng ai thèm để tâm đến tiếng gào thét của La Quân, bởi vì ai nấy đều đang mải quan tâm đến những chuyện mình muốn biết.
"Hóa ra còn có thể trực tiếp nhận người thân kiểu này nữa." Khuất Tĩnh bừng tỉnh ngộ, mang cái vẻ mặt như vừa mở ra cánh cửa thế giới mới, dọa Tần Hoài sợ quýnh lên phải vội vàng cản lại.
LVQ8371