“Thì có cả hai mà, tại Lăng Lão Bản chưa từng nghe kể cái sự tích Điểm Tâm Đại Toàn' của tớ, nên tớ thêm mắm đặm muối tí cho anh ấy trải nghiệm một cú sốc nhẹ mang tên Điểm Tâm Đại Toàn' thôi." Tần Hoài tỉnh bơ đáp: "Túc cậu ăn Sơn Dược Cao, cậu thật sự không có cảm ngộ gì đặc biệt hả?”
"Thì có thể có cảm ngộ đặc biệt gì được chứ?" Triệu Thành An mở toang hộp quà xách về từ Bát Bảo Trai, bốc một miếng Sơn Dược Cao lên bỏ tọt vào miệng.
Thực ra Tần Hoài hoàn toàn có thể dùng hộp nhựa để đóng gói, cùng lắm thì bưng luôn cái đĩa về khách sạn Lăng Quảng Chiêu cũng chẳng ý kiến gì, nhưng Triệu Thành An lại thấy cái hộp quà này quá tinh xảo, cực kỳ muốn có, nên hắn cứ nằng nặc đòi xách một hộp đi.
"Tớ chỉ thấy mùi vị khá ổn, ăn rất ngon thôi, Sơn Dược Cao cậu làm cũng đâu phải kiểu kinh thiên động địa quỷ khóc thần sầu gì, thì còn bắt tớ cảm ngộ được cái gì nữa?"
"Cậu đừng bảo là muốn tớ viết bài cảm nhận 800 chữ sau khi ăn đấy nhé? Tớ nghe Đàm Duy An kể rồi, cái đợt cậu làm Tứ Hỉ Thang Đoàn cực kỳ thích bắt người khác viết cảm nhận, mấy ông bà cụ trong khu nhà cậu thi nhau viết mấy bài văn dài ngoằng, tớ nói trước nhé, tớ chịu chết thôi, từ bé tớ đã chúa ghét viết văn rồi."
Triệu Thành An ních hết miếng này đến miếng khác, chớp mắt một cái hắn đã tọng sạch nửa hộp Sơn Dược Cao vào bụng.
Tần Hoài thấy Triệu Thành An ăn cả ngày cũng chẳng kích hoạt được cái Chi Tuyến Nhậm Vụ nào, hắn liền biết việc muốn moi nhiệm vụ cuối cùng từ trên người Triệu Thành An để lấy được đoạn mộng cảnh cuối cùng e là vô vọng rồi.
Tần Hoài thuận tay kéo hộp quà về phía mình, cầm một miếng Sơn Dược Cao lên, hỏi: "Có mong chờ bữa cơm ngày mai ở Phân Viên không?"
"Đương nhiên là có rồi!"
"Đây là Phân Viên đấy, bữa cơm tận 18.000 tệ một người, cả đời tớ chưa bao giờ ăn bữa nào đắt cắt cổ thế này. Sáng với trưa mai chắc cậu nhịn luôn nhỉ? Dù sao thì tớ cũng chả định ăn uống gì đâu, tối mai tớ nhất định phải spam ảnh cháy máy trên vòng bạn bè mới được, chỉ không biết cái Sáo Xan này sẽ mở ra món gì thôi."
"Món tủ mà Hạ Lão Tiên Sinh bảo chắc chắn có thì không biết là Cửu Chuyển Đại Tràng hay Cá chép chua ngọt đây, mấy món như Sa Oa Ngư Sí hay Thanh Thang Liễu Diệp Yến Thái thì tớ không dám mơ tới rồi, giá mà được khuyến mãi thêm một đĩa Thông Thiêu Hải Tham hay Du Bạo Song Thúy thì tớ cũng mãn nguyện lắm rồi."
"Đây là tay nghề của đầu bếp top 10 Danh Trù Lục đấy, sư phụ tớ còn chẳng lọt nổi top 30 nữa là, tớ thật sự không dám tưởng tượng tay nghề top 10 thì sẽ ngon đến mức độ nào."
Tần Hoài không dám tưởng tượng nếu đoạn này mà bị ghi âm lại gửi cho Chu sư phụ nghe, thì ngày mai Triệu Thành An có còn giữ nổi mạng mà đi ăn ở Phân Viên hay không nữa.
Bản thân Tần Hoài cực kỳ không ngại việc một mình bao thầu suất ăn hai người, tuy hắn không có sức ăn trâu bò như Tần Lạc, Âu Dương hay Thạch Đại Đảm, nhưng khi cần thiết, hắn vẫn có thể xơi láng.
Ngày hôm sau Tần Hoài hiếm hoi lắm mới ngủ nướng một bữa, hắn ngủ một mạch đến tận lúc mặt trời lên cao mới chịu dậy.
Lúc Tần Hoài tinh dậy, Triệu Thành An đã chưi ra khỏi giường ngồi chễm chệ trên sô pha gõ mõ điện tử, bái tượng Quan Âm điện tử theo phong cách cyberpunk để cầu nguyện, miệng hắn cứ lẩm bẩm xin Bồ Tát phù hộ, độ trì cho tín đồ tối nay mở hộp mù trúng được Sa Oa Ngư Sí.
Nhìn xem, suy cho cùng vẫn là thèm thuồng món Sa Oa Ngư Sí.
"Sa Oa Ngư Sí do Hạ Lão Tiên Sinh làm ngon đến thế cơ à?" Tần Hoài khó hiểu hỏi, "Còn ngon hơn cả Hoàng Muộn Ngư Sí sao?"
Hoàng Muộn Ngư Sí là món ăn xa xỉ nhất mà Tần Hoài từng được ăn ở nhà Tào Quế Hương, kiểu lấy Hoàng Muộn Ngư Sí trộn cơm mà vô số dân sành ăn nhìn thấy chắc chắn sẽ chửi ầm lên là đồ phá gia chi tử phí của giời này, chính là do hắn học mót từ chỗ Trương Chi Uẩn.
Cơ mà phải công nhận, Tần Hoài lại thấy cách ăn này khá là cuốn, cực kỳ đưa cơm.
Triệu Thành An dùng ánh mắt kiểu "cậu đang flex cái quái gì thể” liếc xéo Tần Hoài một cái, đáp: "Tớ làm sao mà biết được, tớ đã được ăn Hoàng Muộn Ngư Sí bao giờ đâu."
"Tớ chỉ mới thấy khách đăng ảnh Sa Oa Ngư Sí của Phân Viên trên vòng bạn bè thôi, một suất siêu to khổng lồ, dùng hẳn một cái nồi đất luôn. 58.000 tệ một suất, cả nồi vây cá đều được hầm bằng nước dùng trong vắt, vây cá phủ kín cả mặt nồi, đồ ăn kèm có măng củ, giăm bông, nấm hương, măng ngọc lan khô, nghe đồn đây là công thức nguyên bản. Chỗ Hạ lão sư phụ còn có một phiên bản nâng cấp giá 68.000 tệ, trên nền tảng bản gốc sẽ được mix thêm bò viên, cá viên, tôm viên, cồi sò điệp, ngồng cải, đậu phụ, mà mấy loại thịt viên đó đều do chính tay Hạ lão sư phụ nhào nặn đấy."
"Sao nghe cứ như ăn lẩu ấy nhỉ?" Tần Hoài thắc mắc.
"Thì đúng là nhúng lẩu mà, ban đầu Sa Oa Ngư Sí đâu phải món tủ của Hạ lão sư phụ, là do cái cậu đồ đệ Chương... Chương gì đó của ông ấy thích ăn thôi. Hạ lão sư phụ liền làm mỗi ngày, biến Sa Oa Ngư Sí thành nồi lẩu khổng lồ, đồ đệ của ông ấy thích ăn topping gì thì nhét cái đó vào, riết rồi cuối cùng nó thành ra như vậy đấy."
"Lấy hẳn Sa Oa Ngư Sí làm nước lẩu, cậu nói xem cái tên họ Chương kia sao mà số hưởng thế không biết?"
Mặc dù Tần Hoài cũng rất muốn hùa theo Triệu Thành An, nhưng xét thấy bản thân là một kẻ chuyên lấy Hoàng Muộn Ngư Sí ra để trộn cơm, hắn cảm thấy trong tình huống này mình quả thực không có tư cách lên tiếng.
LVQ8371