Sát tường có một chiếc ghế đẩu thấp, trên ghế đặt một bọc nhỏ gói bằng giấy đầu, khả năng cao bên trong là đồ ăn.
Có thể thấy những năm qua Triệu Thành An sống rất sung túc ở nhà Trần Thu Sinh, thậm chí còn có cả tủ quần áo riêng.
Triệu Thành An vừa về phòng đã ngả lưng ngủ say sưa, hiển nhiên không coi việc Hạ Mục Bính rời đi là chuyện gì to tát. Hai bố con Trần Thu Sinh và Trần Bình An thì khác, một người mặt mày ủ dột, một người chìm trong tự trách, cả hai gần như thức trắng đêm, sáng hôm sau vác theo đôi mắt thâm quầng chui ra khỏi giường.
Triệu Thành An nhìn quầng thâm mắt của hai người họ mà hoảng hồn, gào lên bảo không đến mức đó chứ, Hạ Mục Bính mới đi có một đêm thôi mà, vừa mới đi đã nhớ hắn đến mức này rồi sao.
Trần Thu Sinh hết nhịn nổi, trong lúc nấu cháo liền thưởng ngay cho Triệu Thành An một cú bạt tai vào gáy mà hắn thích ăn nhất.
Buổi sáng ba người ăn cháo trắng nấu thịt khô, một bữa sáng vô cùng thịnh soạn, có thể thấy ngày thường nhà họ Trần chắc chắn không ăn uống cỡ này. Chăng qua chiến loạn đang đến gần, nhà họ Trần vì sức khỏe Trần Bình An yếu kém nên không thể chạy nạn, chỉ đành kẹt lại trong thành Bắc Bình. Kinh nghiệm sinh tồn bao năm qua mách bảo hắn rằng, đồ ngon trong nhà bây giờ không ăn thì đến lúc đó cũng bị cướp sạch, chỉ bằng tọng hết vào bụng cho chắc cú.
Thực tế đúng là vậy, sau bữa sáng Trần Bình An và Triệu Thành An còn xơi thêm rất nhiều Điểm Tâm và mứt quả. Thể trạng của hắn quả thực rất kém, ăn chẳng được bao nhiêu, chỉ có Triệu Thành An là ăn uống say sưa quên trời đất.
Giải quyết xong bữa sáng thịnh soạn và đống đồ ăn vặt thì trời mới tờ mờ sáng, Trần Thu Sinh dẫn Triệu Thành An đi xếp hàng mua lương thực. Tần Hoài theo gót bọn họ đi dạo một vòng quanh đó mới phát hiện, những hộ dân sống quanh nhà hắn hễ ai có thể bỏ trốn thì cơ bản đều đã chạy sạch. Giờ phút này, đại đa số những người còn bám trụ lại thành Bắc Bình đều giống như Trần Bình An, vì lý do sức khỏe nên không thể trốn chạy, hoặc là người già, trẻ em, phụ nữ và những người dân đen không có tiền đi lánh nạn.
Cửa hàng lương thực vẫn mở cửa, nhưng ông chủ thì đã chuồn mất dạng, chỉ còn lại cậu nhân viên cần mẫn và cứng nhắc vẫn đang bám trụ trông coi cửa hàng, bán dăm ba loại lương thực trộn lẫn bùn cát, để lâu ngày, thậm chí còn hơi ẩm mốc, biến chất.
Trần Thu Sinh cũng chẳng mua được bao nhiêu, chủ yếu là vì chẳng còn mấy lương thực để mà mua. Ông mua một bao rưỡi bột cao lương, Triệu Thành An vác một bao, hắn vác nửa bao, sau đó lại rẽ qua tiệm thuốc bốc đủ lượng thuốc dùng trong hai tháng cho Trần Bình An rồi hai người mới đi về.
Về đến nhà cũng chắng được rảnh rỗi.
Ngôi nhà hiện tại nhà họ Trần đang ở cũng có hầm ngầm, chỉ là nó rất nhỏ.
Trần Thu Sinh chia đôi số lương thực trong nhà, một nửa cất vào hầm ngầm của căn nhà đang ở, nửa còn lại đem giấu vào hầm ngầm của căn nhà mà nhà họ Lý để lại cho bọn họ.
Căn nhà nhà họ Lý để lại nằm trên một con phố tương đối sầm uất, chắc hẳn trước khi chạy nạn, người nhà họ Lý đã nghe nói về tình trạng của Trần Bình An, biết Trần Thu Sinh sẽ ở lại Bắc Bình nên mới cố tình để lại cho bọn họ một nơi trú ẩn tương đối an toàn.
Căn nhà có tới năm gian, hầm ngầm giấu được bốn năm người, chứa thêm lượng vật tư đủ cho ngần ấy người sống sót qua vài tháng cũng hoàn toàn không thành vấn đề.
Có một căn nhà tốt như vậy, nhưng Trần Thư Sinh hoàn toàn không có ý định dọn tới ở. Theo lời hắn, căn nhà này chỉ dùng để lánh nạn trong trường hợp vạn bất đắc dĩ. Bình thường ai cũng biết nhà này bỏ không, nhà họ Lý cũng đã rời khỏi Bắc Bình nên sẽ chăng ai thèm để ý. Nếu bọn họ dọn vào, chăng khác nào lạy ông tôi ở bụi này, báo cho hàng xóm biết nhà đang có người ở. Căn nhà vốn đĩ an toàn sẽ mất đi sự an toàn, chỉ bằng cứ ở lại chỗ cũ cho lành.
Những lời này là do Trần Bình An giải thích cho Triệu Thành An nghe khi hắn thắc mắc vì sao bọn họ không dọn tới đây ở. Tần Hoài chẳng rõ hắn có nghe hiểu hay không, nhưng hắn có cảm giác tên này cũng cóc thèm quan tâm đến mấy chuyện đó.
Cũng dễ hiểu thôi, đối với người bình thường, gặp cảnh binh đao khói lửa mà không bỏ trốn là chuyện lớn liên quan đến mạng sống, làm gì cũng phải cẩn thận từng li từng tí. Nhưng đối với Tinh Quái mà nói, cái chết lại là chuyện nhỏ nhặt không thể đơn giản hơn, chỉ là một khâu bắt buộc phải trải qua trong quá trình độ kiếp.
Nhìn bộ dạng của Triệu Thành An bây giờ, có lẽ hắn vẫn chưa độ kiếp thất bại. Cùng lắm thì hắn chỉ hơi tiếc nuối cái chết một chút, chứ hoàn toàn không hề sợ hãi hay lo âu.
Trần Thu Sinh lải nhải dặn dò Triệu Thành An sau này hắn phải chú ý cái này cái nọ, đừng có rảnh rỗi sinh nông nổi chạy lung tung ra ngoài, bớt lỗ mãng lại, lúc nói chuyện tốt nhất là vặn nhỏ volume xuống, lúc cần trốn thì phải trốn. Nếu thật sự đến bước đường cùng, cả nhà sắp chết đói bắt buộc hắn phải ra ngoài ăn trộm, thì cũng đừng có trộm một mẻ lớn như trước, mang về lỉnh kỉnh dễ bị lộ lắm, trộm ít thôi, và lúc trộm cũng đừng có kén cá chọn canh.
Nghe xong, Triệu Thành An chỉ đáp tỉnh bơ: "Trần sư phụ, tối nay chúng ta ăn gì? Trong bếp còn một con gà xông khói, tối nay chúng ta xơi nó nhé?"
Triệu Thành An quả thực đã quán triệt triệt để tám chữ "Trời đánh tránh bữa ăn, ăn cơm là nhất".
Trần Thu Sinh bất đắc dĩ gật đầu: "Được, ăn gà xông khói."
LVQ8371