Tần Hoài đã dắt túi cả rổ kinh nghiệm trong việc giới thiệu về hệ thống và các Tỉnh Quái khác. Cứ có một người tỉnh lại là hắn lại phải thuyết trình một bài, giờ đã nhuyễn đến mức nói trơn tuột chăng vấp váp nhịp nào, cơ bản là không bỏ sót bất cứ thông tin gì.
Còn Triệu Thành An lúc kể thì cứ gọi là thiên mã hành không, cơ bản là nhớ ra cái gì thì tuôn cái đấy, thậm chí có thể nói là mơ thấy đoạn nào kể đoạn đấy, thoắt cái đang ở kiếp thứ 1, thoắt cái đã nhảy cóc sang kiếp thứ 6. Thường xuyên có kiểu một giây trước còn đang thao thao bất tuyệt về những chiến tích huy hoàng thời còn làm Bắc Bình Tặc Vương, một giây sau hắn đã bẻ lái sang tả cảnh thiên nhiên hùng vĩ trên đại thảo nguyên châu Phi rồi.
Đang nói dở, Triệu Thành An còn móc điện thoại của Tần Hoài từ trong túi ra, đưa cho Tần Hoài một cách vô cùng tự nhiên: "À đúng rồi, Tần Hoài, điện thoại của cậu này. Lúc vừa tỉnh lại tôi muốn thử xem tay nghề của mình có bị mai một không, nên thuận tay thó luôn, không biết cậu có phát hiện ra không."
Tần Hoài nhận lấy điện thoại, nhét vào túi, nghiến răng rặn ra một câu: "Cậu đoán xem tôi có phát hiện ra không."
Ăn trộm giỏi lắm, lần sau đừng trộm nữa, bây giờ đúng chuẩn là xã hội pháp trị rồi. Bắc Bình Tặc Vương sẽ chẳng trở thành truyền thuyết của Bắc Bình đâu, mà chỉ có nước ngồi bóc lịch trong đồn cảnh sát Bắc Bình thôi.
Người anh em à, thời đại thay đổi rồi, bây giờ có camera giám sát đấy.
Trò chuyện một lúc, Triệu Thành An đột nhiên lại hỏi Tần Hoài xem quà tặng kèm là gì, những Tinh Quái khác sau khi tỉnh lại thì tặng những món quà gì.
Tần Hoài thành thật kể hết, ngay cả chuyện mình đã trở thành người thừa kế duy nhất cho khối tài sản của La Quân, lỡ như ngày nào đó La Quân qua đời vì tai nạn, hắn sẽ trở thành nghi phạm lớn nhất cũng được kể tuốt tuột.
Nghe nói các Tinh Quái khác đều cho tiền, Triệu Thành An nhíu mày chìm vào trầm tư.
"Không phải tôi keo kiệt đâu." Triệu Thành An vội thanh minh trước, "Tôi cũng muốn cho tiền lắm, nhưng bây giờ tôi rỗng túi rồi, bao nhiêu tiền đều đập hết vào chứng khoán để gồng lỗ, giờ trong túi chỉ còn hơn một nghìn tệ, gọi một món ở Phân Viên còn chẳng đủ."
"Nếu Tần Hoài cậu không chê, tôi sang tên đống cổ phiếu với chứng chỉ quỹ của tôi cho cậu nhé, đằng nào tôi cũng chắng thiết tha gì nữa."
Tần Hoài: Ý cậu là cái đống xanh lè xanh lét, mỗi ngày mở app lên là khiến mặt mũi người ta cũng xanh như tàu lá chuối ấy hả?
Tần Hoài vừa định mở miệng từ chối, bảo Triệu Thành An cứ liệu cơm gắp mắm, cùng lắm thì hắn bắn WeChat của Tần viện trưởng sang cho, Triệu Thành An cứ học theo Khuất Tĩnh quyên góp chút đồ cho cô nhi viện Tam Mã Lộ là được. Cổ phiếu với quỹ thì xin kiếu, mấy cái gọi là tác phẩm nghệ thuật với tranh ảnh mà Triệu Thành An sưu tầm hắn cũng chẳng thèm.
Tần Hoài vừa mới hé miệng, Hạ Mục Bính đã ra dáng đại gia vung tay quá trán, tuyên bố vụ quà cáp này để ông lo.
"A Sinh không có tiền cũng là chuyện bình thường, với cái tính của em ấy thì tiền nào ở lại được trong túi cơ chứ. Năm xưa Bình An từng hứa với A Sinh là sau này sẽ nuôi em ấy, bây giờ Bình An không còn nữa, tôi sẽ thay Bình An thực hiện lời hứa đó."
"Toàn bộ tài sản thì tôi không cho được, vì phần lớn tôi vẫn phải để lại cho Tiểu Hàng. Nhưng mấy năm nay tôi có đầu tư rất nhiều bất động sản ở Bắc Bình, tòa nhà văn phòng, tứ hợp viện, chung cư, mặt bằng kinh doanh đều có đủ, đồ cổ với tranh chữ cũng không thiếu, chất đầy trong cái kho phía sau kia kìa, cơ mà chắc mấy thứ đồ chơi đó cũng chắng đáng giá bao nhiêu."
"Lát nữa tôi sẽ bảo luật sư tổng hợp lại danh sách bất động sản rồi gửi qua, Tiểu Tần cậu xem ưng cái nào thì cứ việc chọn."
"A Sinh, em tiêu tiền cũng đừng vung tay quá trán, anh chuyển cho em chút tiền tiêu vặt trước nhé." Hạ Mục Bính vừa nói vừa móc điện thoại ra mở WeChat, híp mắt chuyển khoản cho Triệu Thành An, kết quả vì số tiền quá lớn nên WeChat không cho chuyển. Hạ Mục Bính đành bảo Triệu Thành An gửi số tài khoản ngân hàng sang để ông dùng app ngân hàng chuyển khoản.
Hai phút sau, tài khoản ngân hàng của Triệu Thành An ting ting nhận được 50 vạn tệ.
Sư huynh, anh còn thiếu sư đệ không? Thú thực với anh, kiếp này Triệu Thành An là đệ tử chân truyền của Chu sư phụ, tôi cũng coi như là nửa đệ tử của ông ấy, tính nhẩm ra thì tôi chính là sư đệ của Triệu Thành An. Nếu anh đã là sư huynh của Triệu Thành An, vậy thì cũng là sư huynh của tôi rồi! Sư đệ không phải là thiếu chút tiền ấy đâu, sư đệ chủ yếu là...
Chủ yếu là sợ Chương Quang Hàng nghĩ hai đứa tôi đến đây để lừa đảo anh. Dù sao tiền cũng nhận rồi, cái danh lừa đảo đâu thể để một mình Triệu Thành An gánh chịu được, tôi cũng có thể gánh vác phụ một phần mà.
Nam chính tiểu thuyết hệ thống như tôi chính là người nhiệt tình thế đấy.
Triệu Thành An bị sức mạnh đồng tiền đập cho choáng váng mặt mày, giữa lúc cảm động còn lẩm bẩm: "Giá mà Bình An còn sống thì tốt biết mấy, thế là tôi có thể nhận tận hai phần tiền rồi."
Tần Hoài: ... Phù Du à, cậu tỉnh táo lại chút đi, cái trạng thái tinh thần này của cậu mà về Tri Vị Cư thì biết ăn nói sao với Chu sư phụ đây.
Hạ Mục Bính nghe Triệu Thành An nói vậy, lại hào phóng chuyển thêm cho hắn 20 vạn.
Sư huynhill
LVQ8371