Ba người cứ ngồi buồn chuyện trong bếp đến tận hơn 10 giờ tối, vẫn chưa đã thèm nhưng cũng đến lúc phải về rồi, không về khéo Chương Quang Hàng đứng chầu chực bên ngoài lại gọi cảnh sát mất. Tần Hoài sợ buôn muộn quá thì các Tỉnh Quái trong group đi ngủ mất, tán phét xong hiệp này thì trong group [Tướng Thân Tướng Ái Người Một Nhà] vẫn còn hiệp tiếp theo cơ mà. Đám người La Quân còn chưa biết tin tốt là Phù Du đã tỉnh lại, người nhà vẫn đang hóng hớt chờ ăn dưa trong group kìa.
Dù có chút lưu luyến, Hạ Mục Bính vẫn rất thoải mái xua tay bảo hai người cứ về đi, ngày mai ông sẽ không ra tiễn nữa. Lần sau rảnh rỗi thì lại đến Bắc Bình thăm cái thân già này, với tình trạng sức khỏe của ông hiện tại thì cơ hội gặp gỡ cũng chẳng còn nhiều nhặn gì, tốt nhất là mỗi năm ráng ghé thăm ít nhất một lần.
Triệu Thành An cũng lập hẳn một group chat nhỏ, tự đặt biệt danh cho mình là Trần Sinh. Hạ Mục Bính thì để biệt danh là Hạ Sinh, chỉ có Tần Hoài là dùng tên thật của mình.
Lúc Tần Hoài và Triệu Thành An bước ra khỏi bếp, Chương Quang Hàng vẫn đang ngồi bên ngoài. Anh ta dùng cái ánh mắt sắc lẹm mang hàm ý "mấy tiếng đồng hồ qua các người rốt cuộc đã làm gì sư phụ tôi trong bếp" để trừng trừng nhìn Tần Hoài và Triệu Thành An. Nhưng Hạ Mục Bính không để Chương Quang Hàng có cơ hội lườm nguýt hai người mãi, ông trực tiếp gọi Chương Quang Hàng vào bếp nói chuyện.
Tần Hoài và Triệu Thành An bắt taxi ra về.
Trên đường về, Tần Hoài không kéo Triệu Thành An vào group vội. Với cái tính của Trần Huệ Hồng, hễ phát hiện có người mới vào group thì việc đầu tiên chị ấy làm chắc chắn là gọi video call cả nhóm. Tầm này lại đúng lúc Trần Huệ Hồng đang tích cực cày điện thoại, chị ấy chắc chắn sẽ phát hiện ra ngay lập tức.
Với cái trạng thái ban nãy của Triệu Thành An, Tần Hoài sợ hắn sẽ nhận luôn cuộc gọi ngay trên taxi rồi oang oang cái miệng, để lại ấn tượng sâu sắc cho bác tài xế về việc đêm hôm khuya khoắt vớ được cuốc xe chở hai thằng thần kinh.
Tần Hoài định chuyển chủ đề khác.
"Triệu Thành An, cậu về Hàng Châu rồi tính..."
"Tần Hoài, cậu bảo sao Hạ Mục Bính lại cứ cố chấp muốn mua lại Thái Phong Lâu đến thế nhỉ?"
Hai người gần như đồng thanh lên tiếng, sau đó cùng quay sang nhìn đối phương. Trong ánh mắt Tần Hoài phần nhiều là sự kinh ngạc, bởi vì hắn phát hiện lúc này trạng thái của Triệu Thành An lại rất "Triệu Thành An” chứ không còn "Trần Sinh" nữa, bất kể là giọng điệu hay nét mặt đều đã bình thường trở lại rất nhiều.
"Sao cậu lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?" Triệu Thành An hỏi.
"Tôi chỉ thấy cậu có vẻ thay đổi chóng mặt quá thôi." Tần Hoài nói thật.
"À, vì ban nãy tôi diễn đấy." Triệu Thành An cực kỳ thẳng thắn đáp, "Đã bao nhiêu năm Hạ Mục Bính không gặp tôi rồi, nếu phong cách nói chuyện và làm việc của tôi khác xa trước kia quá, anh ấy sẽ không quen đâu."
Tần Hoài lại được phen hết hồn.
"Thực ra ban nãy tôi có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại chăng biết phải mở lời thế nào." Triệu Thành An đánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới ánh đèn đường và vô số ánh đèn hắt lại, bên ngoài chăng tối chút nào, có thể nhìn rõ mồn một người đi bộ trên đường, "Ngày trước khu vực này tối thưi à, tôi toàn mò mẫm tới đây để trinh sát địa hình."
"Bao nhiêu năm trôi qua, cảnh vật đều thay đổi hết rồi, Phân Viên mà tôi còn chẳng nhận ra chính là cái vương phủ ngày xưa, thì con người làm sao có thể không thay đổi cho được."
"Cậu không thấy thực ra anh ấy cũng đang diễn sao, chẳng qua anh ấy diễn không đạt bằng tôi thôi. Hạ Mục Bính muốn cưa sừng làm nghé cũng chẳng giống nữa rồi, anh ấy đâu còn trẻ trung gì nữa. Hồi trẻ anh ấy muốn cười mà không dám cười, sẽ khiến người ta thấy nụ cười của anh ấy rất bẽn lẽn. Còn bây giờ anh ấy muốn cười mà không dám cười, thì chỉ khiến người ta thấy anh ấy cười thật hiền từ mà thôi."
"Đâu có giống tôi, vẫn còn trẻ chán."
Tần Hoài: ... Với cái tốc độ đầu thai của cậu, muốn già cũng đào đâu ra cơ hội.
"Chắc tối nay anh ấy mất ngủ rồi." Triệu Thành An nói, "Tôi phỏng chừng cũng không ngủ được."
"Trong thẻ ngân hàng của tôi chưa từng có nhiều tiền đến thế, bố tôi còn chưa bao giờ cho tôi một cục 70 vạn liền lúc nữa là."
"À đúng rồi, ban nãy cậu vừa hỏi gì ấy nhỉ?"
"Ban nãy cậu bảo, Hạ lão sư phụ rất cố chấp muốn mua lại Thái Phong Lâu." Tần Hoài không lặp lại câu hỏi của mình, mà nhắc lại lời của Triệu Thành An, "Lúc nãy có nhắc đến chuyện này sao?"
"Không có à?" Triệu Thành An hỏi ngược lại, "Chắc là lúc hai anh em tôi buôn dưa lê có nhắc đến, sau đó tôi lại quên kể với cậu. Năm xưa Thái Phong Lâu mấy bận đổi chủ, cuối cùng được thiếu phu nhân nhà họ Lý, cũng chính là cô Giang Tuệ Cầm mua lại, hiện tại đang nằm trong tay con trai của cô Giang."
"Hạ Mục Bính từ mấy chục năm trước đã nhăm nhe muốn mua lại Thái Phong Lâu để mở lại, nhưng ông Lý, tức là con trai cô Giang nhất quyết không chịu bán. Ông ấy bảo đi nguyện của cô Giang là đợi hậu duệ nhà họ Giang tìm về Bắc Bình, sẽ giao lại Thái Phong Lâu cho họ. Nhưng bao nhiêu năm trôi qua rồi, tôi đã tới đây mà nhà họ Giang vẫn chẳng có ai về Bắc Bình, bản thân ông Lý cũng không định cư ở Bắc Bình."
"Hạ Mục Bính luôn một mực muốn mua lại Thái Phong Lâu, đã nâng giá mấy lần, năm ngoái còn trả giá gấp ba lần giá thị trường. Thế mà ông Lý vẫn cứng đầu cứng cổ cắn răng không chịu bán, chẳng biết bọn họ đang cố chấp cái gì nữa." Triệu Thành An cảm thán.
Tần Hoài ngẫm nghĩ một lát: "Chắc là vì một chút hoài niệm thôi."
LVQ8371