"Ngồi đi.” Tần Hoài mặc kệ Đàm Duy An, quay sang nói với An Du Du. Kết quả là Đàm Duy An lại cực kỳ tự nhiên ngồi phịch xuống trước, mỏ vẫn tiếp tục tía lia.
"Có phải Triệu Thành An cũng bị viêm dạ dày nên khó ở không? Mấy ngày trước cậu ấy còn nhắn tin nói chuyện phiếm bình thường với tôi, thế mà từ tối hôm qua chẳng hiểu sao lại bặt vô âm tín, nhắn tin cũng không thèm rep. Cậu ta có về cùng cậu không?" Đàm Duy An hỏi.
"Về rồi, cậu ấy... dạo này chắc hơi bận, tin nhắn WeChat nhiều quá không có thời gian trả lời cậu cũng là bình thường." Tần Hoài ậm ờ đáp, chỉ tay vào thố Sa Oa, "Đây là món tôi và Triệu Thành An cất công đóng gói mang từ Phân Viên về đấy, mau ăn lúc còn nóng đi."
Nghe Tần Hoài nói vậy, Đàm Duy An lập tức quẳng Triệu Thành An ra sau đầu, trong mắt chỉ còn mỗi Sa Oa Ngư Sí, nóng lòng bắt tay vào đánh chén.
"Uầy, đỉnh thế! Không hổ danh là Phân Viên, hầm thập cẩm mà cũng làm ngon được cỡ này luôn!"
"... Đây không phải là hầm thập cẩm, đây là Sa Oa Ngư Sí."
"? Thế vây cá đâu?"
"Cậu thắc mắc làm gì, lo ăn phần của cậu đi."
Đàm Duy An tiếp tục vùi đầu cắm cổ ăn, An Du Du cũng múc một bát thịt viên, ăn từng miếng lớn ngon lành.
Tần Hoài đợi An Du Du ăn hết nửa bát, mới bày ra vẻ mặt tiêu chuẩn của một ông chủ đang "vẽ bánh vẽ", cười nói với cô: "Du Du này, tôi nghe Đàm Duy An kể dạo này cô làm việc ở Tri Vị Cư rất chăm chỉ, sống rất hòa đồng với đồng nghiệp, tay nghề nấu nướng cũng tiến bộ vượt bậc."
An Du Du: Hả? Đang nói mình đấy ư?
Đàm Duy An: Ơ kìa? Mình nói câu này lúc nào thế?
Tần Hoài nháy mắt ra hiệu với Đàm Duy An, Đàm Duy An lập tức ý thức được cái giá phải trả cho nồi Sa Oa Ngư Sí này, thế là há miệng bịa chuyện luôn: "À đúng đúng đúng, Tần Hoài vẫn luôn nhờ tôi âm thầm quan sát cô đấy, cậu ấy... cậu ấy... cậu ấy sao nhỉ?"
Đàm Duy An đưa mắt lườm lại Tần Hoài, mang hàm ý có màn này sao cậu không báo trước với tôi một tiếng, bên tôi đến cái kịch bản cũng chẳng có thì cậu bảo tôi diễn kiểu gì.
"Tôi rất coi trọng cô, sau này sẽ giao Vân Trung Thực Đường lại cho cô quản lý." Tần Hoài há miệng là vẽ ngay ra một cái bánh to đùng.
"Cô cũng biết đấy, chí hướng của tôi không nằm ở đây. Việc mở nhà ăn cộng đồng chắng qua chỉ là kế thừa lại đi sản do bố mẹ ruột để lại thôi. lôi không thể nào cứ ở mãi trong Vân Trung Thực Đường được, nhà ăn này rốt cuộc vẫn phải giao lại cho người có năng lực."
An Du Du nghe xong thì ngớ cả người, viên thịt trong miệng còn chưa kịp nuốt xuống đã kinh ngạc há hốc mồm, vẻ mặt đờ đẫn.
"Tôi... Tôi sao?" An Du Du hoài nghi có phải mình dạo này nằm mơ giữa ban ngày nhiều quá rồi không, trời tối đen như mực rồi mà vẫn còn mơ mộng hão huyền.
Mục tiêu của cô không phải là từ một tổ trưởng phụ bếp thăng chức thành đầu bếp trưởng quán ăn sáng sao? Sao đùng một cái lại trở thành người thừa kế của Vân Trung Thực Đường rồi?
Hóa ra lời ông thầy bói hồi nhỏ nói là sự thật, sau năm 18 tuổi cô thực sự sẽ gặp được quý nhân, sắp phát tài to rồi!
Lập team quan trọng nhất là gì?
Hỗ trợ!
Tần Hoài có kinh nghiệm vô cùng phong phú trong việc lừa phỉnh và làm thân với Tinh Quái, hiểu rõ tầm quan trọng của vai trò hỗ trợ trong những trường hợp này. Một người hỗ trợ tốt có thể khiến bất kỳ chủ đề nào nghe có vẻ vô lý trở nên hợp lý, và có thể kéo một câu chuyện đã đi xa vạn dặm quay về đúng chủ đề chính.
Người hỗ trợ đắc lực nhất của hắn trước đây là Thạch Đại Đảm.
Hiện tại đáng lẽ vẫn là hắn.
Đáng tiếc con của Thạch Đại Đảm đang nghỉ hè, hắn phải tạm thời dành thời gian cho gia đình, nên chỉ có thể tạm thời chọn Đàm Duy An.
Tần Hoài cố ý không bàn bạc trước với Đàm Duy An. Tật xấu lớn nhất của hắn là không giữ được mồm miệng, cứ nhìn việc câu đầu tiên của mỗi vị bếp trưởng ở Tri Vị Cư khi bắt đầu một chủ đề đều là "Tôi nghe Tiểu Đàm nói..." là đủ hiểu.
Nhưng Đàm Duy An cũng có ưu điểm riêng.
Hắn phản ứng khá nhanh, lại đặc biệt giỏi tung hứng, vào thời khắc mấu chốt có thể trợn tròn mắt nói dối, rất biết cách lừa người.
Với trình độ của Đàm Duy An, lừa Vương Căn Sinh và Cung Lương thì chắc chắn không được, nhưng để lừa An Du Du thì dư sức.
Tội nghiệp Tam Túc Kim Thiềm, cô không đi học được bao nhiêu, trước đây toàn ở trấn nhỏ quê nhà phụ bán đồ ăn sáng, chưa từng va chạm việc đời. Khó khăn lắm mới ra ngoài làm thuê, công việc đầu tiên lại ở Vân Trung Thực Đường, chăng có chút kinh nghiệm làm việc nào. Về cơ bản người khác nói gì cô nghe nấy, thật sự là quá dễ lừa.
An Du Du vốn rất dễ lừa, lúc này đầu óc hơi đứng máy.
Cô bắt đầu nghi ngờ có phải vì mình chỉ học hết 9 năm giáo dục bắt buộc, ngay cả Cao Trung cũng chưa từng học qua, trình độ văn hóa quá thấp, lúc đi học thành tích Ngữ Văn cũng không tốt lắm, nên giờ cô mới cảm thấy mình có chút nghe không hiểu tiếng người nhỉ?
Vừa rồi Ông Chủ nói cái gì cơ?
Nói là rất coi trọng cô, muốn bồi dưỡng cô tiếp quản Vân Trung Thực Đường.
Kiểu đi phỏng vấn, thấy cục giấy dưới đất nhặt ném vào thùng rác, rồi một ông lão chưi ra từ trong góc, nắm tay nói "Cậu chính là nhân tài mà công ty chúng tôi đang tìm. Chàng trai trẻ, tôi rất tán thưởng cậu, bằng cấp hay năng lực gì đó đều không quan trọng, quan trọng nhất là phẩm chất. Tôi muốn bồi dưỡng cậu làm CEO của công ty chúng tôi”... Chẳng phải kịch bản này chỉ có trong mấy video ngắn thôi sao?
LVQ8371