Nghe Trần Thư Sinh nói vậy, mắt Triệu Thành An sáng rực lên, hắn suýt chút nữa thì nhảy cắc cớn reo hò: "Vậy là từ hôm nay trở đi, tôi được ở trong căn nhà lớn kia, ngủ trong căn phòng lớn rồi sao?”
"Không được đâu." Trần Bình An lắc đầu, "Chúng ta phải ở dưới hầm ngầm."
Triệu Thành An hiển nhiên không hiểu tại sao nhà cao cửa rộng sờ sờ ra đấy không ở, mà cứ nằng nặc đòi chui xuống cái hầm ngầm vừa chật chội vừa ẩm thấp tối tăm. Trần Bình An phải mất chừng năm sáu phút để giải thích cho hắn nghe về tính chất nghiêm trọng của vấn đề, cũng như cuộc sống mà bọn họ sẽ phải trải qua trong một thời gian dài sắp tới. Sau khi biết từ nay về sau mình chỉ có thể sống dưới hầm, gặm Bánh Bột Ngô Hấp, ăn bột cao lương, uống nước lã, Triệu Thành An chép miệng thở dài thườn thượt cho chuỗi ngày bi thảm của bản thân.
Ngay lúc Trần Bình An tưởng Triệu Thành An sẽ càu nhàu oán trách, thì hắn lại tỏ vẻ vô cùng bất đắc dĩ: "Haizz, thế thì cũng hết cách, vậy đợi lúc chúng ta chuyển xuống hầm rồi, buổi tối tôi có thể ra ngoài trộm đồ được chưa?"
Trần Bình An & Trần Thu Sinh & Tần Hoài: ...
Tần Hoài cảm thấy kiếp này Triệu Thành An làm đầu bếp bạch án chứ không đi ăn trộm, đúng là nhờ phước kiếp đầu tiên được hai bố con Trần Thư Sinh và Trần Bình An dạy dỗ quá tốt.
Trần Thu Sinh: "Tới lúc đó bên ngoài nguy hiểm lắm, nếu không cần thiết thì đừng đi ăn trộm. À không đúng, phải là trong trường hợp vạn bất đắc dĩ mới được phép đi ăn trộm!"
Triệu Thành An ỉu xìu gật đầu: "Biết rồi."
Tối hôm đó, ba người thu dọn toàn bộ đồ đạc muốn mang đi trong nhà.
Nhà họ Trần thật ra chẳng lớn lắm, trừ cái sân ra thì cũng chỉ có mấy gian phòng, đồ đạc nội thất cũng chẳng có món nào ra hồn. Nhưng đúng là "cái sảy nảy cái ung", đồ cũ rách đến đâu thì lúc dọn nhà vẫn tiếc rẻ muốn mang đi hết. Nào là nồi niêu xoong chảo, chum vại, bút mực giấy nghiên, rồi cả quần áo. Nếu không phải do nhét không vừa nữa, thì Triệu Thành An đã muốn vác luôn cả cái ghế đẩu nhỏ trong phòng hắn đi theo rồi.
Lén lút chuyển nhà thì đương nhiên không thể xài xe lừa hay xe cút kít kéo đi được, mà phải tự vác trên lưng. Với cái thân thể ốm yếu của Trần Bình An thì đeo cái tay nải nhỏ đã là cực hạn rồi, trông mong gì chuyện hắn vác được đồ nặng.
Nếu lui lại vài năm trước thì Trần Thu Sinh dư sức làm chủ lực, nhưng bây giờ ông cũng có tuổi rồi, thể lực các kiểu chẳng còn được như xưa, nên mấy việc nặng nhọc đành phải giao hết cho Triệu Thành An.
Những lúc thế này mới thấy rõ được giá trị thực sự của Bắc Bình Tặc Vương.
Mấy năm nay Triệu Thành An học hành thì chểnh mảng, chữ nghĩa thì chẳng thèm luyện, tay nghề nấu nướng cũng làng nhàng bị Hạ Mục Bính bỏ xa tít tắp. Duy chỉ có ngón nghề trộm cắp là hắn chưa từng lơ là, năm nào cũng mò ra ngoài thành tìm bọn buôn người để luyện tay nghề.
Cứ đi trộm là mất tịt nửa tháng, mỗi ngày đều cuỗm mấy bao tải, có thể nói là vừa luyện kỹ thuật, vừa rèn thể lực, lại còn nâng cao cả trình độ khuân vác.
Bao nhiêu công sức khổ luyện đó, tối nay đều được đem ra áp dụng thực tiễn hết.
Mang danh Bắc Bình Tặc Vương, trộm cắp chỉ là một phần rất đỗi bình thường trong chuỗi kỹ năng của Triệu Thành An, khâu vận chuyển mới là mấu chốt.
Căn nhà mà Lý phủ để lại cho Trần Thu Sinh cách nhà họ Trần tận bảy tám dặm đường. Quãng đường xa như vậy, đêm hôm khuya khoắt Trần Bình An mò mẫm đi bộ tới nơi cũng mệt bở hơi tai rồi, Trần Thu Sinh phải đi theo sát hắn, thế nên trọng trách khuân vác đồ đạc đành giao phó hết cho Triệu Thành An.
Triệu Thành An vác đồ cứ phải gọi là vừa nhanh vừa chuẩn, vác cái bao tải to bự trên lưng mà bước đi êm ru không một tiếng động, chạy lại còn nhanh thoăn thoắt. Dưới màn đêm đen kịt, gần như chẳng thể nào nhìn thấy bóng dáng hắn.
Tần Hoài bám gót theo sau Triệu Thành An, một giây cũng không dám lơ là, nửa bước cũng không dám tụt lại. Không thì hắn chỉ cần chạy vụt lên phía trước vài bước là Tần Hoài đã chẳng biết hắn biến đi đằng nào rồi.
Thời gian Trần Thu Sinh và Trần Bình An đi được một chuyến, thì Triệu Thành An đã chạy đi chạy lại được một vòng. Chuyến thứ hai hắn còn vác luôn cả cái ghế đẩu nhỏ mà mình vẫn luôn tâm tâm niệm niệm sang.
Nếu không phải Trần Thu Sinh sống chết cản lại, không cho Triệu Thành An đi thêm chuyến nữa, thì hắn đã định chạy về nhà vác luôn cái tủ sang rồi. Hắn thực sự rất luyến tiếc cái tủ quần áo trong phòng mình.
Dọn vào nhà mới, tuy chỉ là chui xuống hầm ngầm, nhưng Triệu Thành An vẫn rất ra vẻ làm lễ tân gia, hắn dùng rơm rạ trải thành một cái giường êm ái cho mọi người.
Phát hiện dưới hầm quá tối, không thắp đèn thì chẳng nhìn thấy cái khỉ gì, mà nến với dầu hỏa mang theo lại không đủ, Triệu Thành An bèn hỏi Trần Thu Sinh xem tối mai hắn có thể lẻn ra ngoài trộm chút dầu hỏa về cho Trần Bình An đọc truyện cho mọi người nghe được không. Bị Trần Thu Sinh gạt phăng đi, hắn đành hậm hực đi ngủ.
Ngay đêm hôm đó, thành Bắc Bình bắt đầu đại loạn.
Dù đang trốn dưới hầm ngầm, hai bố con nhà họ Trần vẫn nghe rõ mồn một động tĩnh bên ngoài.
Tiếng khóc lóc, gào thét, rên rỉ, la hét, tiếng súng nổ, tiếng đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng, cùng tiếng bước chân rầm rập chạy loạn xạ vang lên không ngớt.
Những âm thanh này Tần Hoài rất đỗi quen thuộc, hắn từng nghe thấy những thanh âm còn thảm thiết hơn thế này nhiều trong ký ức của La Quân.
Có điều ba người dưới hầm ngầm không phải Tất Phương, bọn họ không có cái bản lĩnh mượn ánh lửa bom đạn để đọc báo trên mặt đất.
LVQ8371