"Bố ơi, sắp đến giò Tý rồi. Cậu Hạ Mục Bính phải đi thôi, chú Lưu bảo đoàn xe không đợi người đâu, đêm nay mà không ra khỏi thành thì sau này ra sẽ khó lắm đấy." Trần Bình An lên tiếng nhắc nhở. Trên tay hắn đang cầm chiếc đèn lồng, ánh nến hắt lên khuôn mặt hắn rõ mồn một. Có thể thấy sắc mặt hắn nhợt nhạt, đôi môi trắng bệch không chút máu, mang đậm vẻ ốm yếu, thân hình cũng vô cùng gầy gò.
Mốc thời gian này so với lần trước rõ ràng đã trôi qua vài năm. Trần Bình An nay đã hoàn toàn ra dáng một thanh niên trưởng thành, nhưng vóc dáng lại chẳng cao lên là bao, đủ thấy thể trạng của hắn vẫn chưa cải thiện được chút nào.
"Đúng đúng đúng." Trần Thu Sinh vội vàng thúc giục Hạ Mục Bính: "Mau đi đi, kẻo không kịp bây giờ."
Hạ Mục Bính vô cùng bịn rịn, liếc nhìn Trần Thu Sinh, rồi lại nhìn sang Trần Bình An, nghẹn ngào: "Sư phụ, chúng ta cùng đi đi."
Trần Thu Sinh xua xua tay: "Sức khỏe Bình An không tốt, ngày nào cũng phải uống thuốc, bôn ba đường dài chắc chắn nó không chịu nổi. Nếu mua được vé xe lửa sớm hơn một tháng thì may ra còn ra khỏi thành được, bây giờ nói mấy chuyện này đã muộn rồi, con mau đi đi, kẻo lỡ mất chuyến xe ngựa ra khỏi thành."
"Đúng đấy, yên tâm đi, Trần sư phụ và Bình An đã có tôi lo rồi. Anh còn không tin tay nghề của tôi sao? Đảm bảo không chết đói được đâu! Cho dù lũ quỷ tử kia có tràn vào thành cướp sạch đồ đạc trong nhà, thì căn nhà Lý phủ để lại cho chúng ta chăng phải vẫn còn cái hầm ngầm sao? Chúng ta cứ trốn xuống hầm, đêm đến tôi sẽ mò ra ngoài trộm đồ ăn, đảm bảo nuôi Trần sư phụ và Bình An béo mầm luôn!” Triệu Thành An vỗ ngực cam đoan.
Hạ Mục Bính cười khổ, biết thời gian không đợi người, chẳng thể nấn ná thêm nữa. Hắn lưu luyến bước đi, chốc chốc lại ngoái đầu nhìn, cuối cùng vẫy tay chào ba người: "Sư phụ, Bình An, Trần... sư đệ, con đi trước đây, mọi người ở Bắc Bình nhất định phải giữ gìn sức khỏe chờ con về nhé."
Sau đó hắn cắm cổ chạy thẳng vào màn đêm mịt mù, không dám ngoái lại nhìn, chỉ sợ đi chậm một bước sẽ kìm lòng không đậu mà quay đầu lại.
Triệu Thành An vẫn ngây ngốc vẫy tay chào, vẫy được mấy cái liền phát hiện có gì đó sai sai, bèn bất mãn gào lên: "Này, sao Hạ Mục Bính lại gọi tôi là Trần sư đệ chứ, tôi đã bái Trần sư phụ làm thầy đâu, sao tự dưng lại thành sư đệ của anh ấy được?"
Trần Thu Sinh vốn đang chìm trong bầu không khí ly biệt buồn bã, nghe Triệu Thành An lải nhải như vậy thì tức mình vỗ bốp một cái vào gáy hắn: "Cậu còn dám chê ta cơ đấy, cũng may là ta chưa nhận cậu làm đồ đệ. Mấy năm nay tay nghề của cậu thua kém Mục Bính đâu chỉ một chút, suốt ngày chỉ mải nghĩ xem lúc nào phát tiền công rồi tối nay ăn gì. Nếu ta mà nhận đứa đồ đệ như cậu thì có mà rước tiếng xấu muôn đời."
Triệu Thành An liên tục kêu oan: "Trần sư phụ, suốt ngày không nghĩ xem lúc nào phát tiền công với ăn món gì thì còn biết nghĩ cái gì nữa? Sống trên đời này tôi chỉ thấy hai chuyện đó là quan trọng nhất thôi."
Trần Thu Sinh bị Triệu Thành An chọc tức đến cạn lời, ông đành lắc đầu: "Bình An, về thôi con. Đêm sương gió lớn, cẩn thận kẻo cảm lạnh."
Trần Bình An bất đắc dĩ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy rất nhanh đã biến thành nụ cười tự giễu, giọng nói trầm xuống, đầy vẻ hụt hẫng và tự trách: "Bố à, đều tại con liên lụy mọi người."
"Nếu như không có con, bố và A Sinh đều có thể rời đi rồi, thậm chí còn có thể đi cùng nhà Giang sư phụ nữa."
"Đều tại con hại bố và A Sinh phải kẹt lại Bắc Bình cùng con."
Trần Thư Sinh nhẹ nhàng vỗ vai Trần Bình An để trấn an: "Làm gì có chuyện liên lụy ở đây, ta là bố con mà, có một đứa con trai giỏi giang thi đỗ đại học như con, ta tự hào còn không kịp ấy chứ. Hơn nữa ta cũng từng này tuổi rồi, muốn đi thì còn đi đâu được nữa. Vốn dĩ định vài năm nữa sẽ về lại vùng ngoài quan ải, nhưng giờ quan ải cũng chẳng về được, phía Nam thì ta không thích tới, chỉ bằng cứ ở lại Bắc Bình."
"Dù sao nhà mình cũng chẳng phải đại gia quyền quý gì, có cái gì quý giá để chúng cướp đâu, không chết được đâu."
"Chỉ tội cho thằng A Sinh, lại phải ở lại Bắc Bình chăm lo cho hai bố con mình."
Triệu Thành An trừng lớn hai mắt: "Liên lụy cái gì chứ, bây giờ chỉ là trường đại học chuyển đi thôi. Đợi trường đại học chuyển về lại, Bình An học xong tốt nghiệp rồi vào làm việc cho chính phủ, sau này Bình An sẽ nuôi tôi cả đời cơ mà."
"Cậu nói xem có đúng không Bình An, cậu đã hứa với tôi rồi, đợi cậu tốt nghiệp đại học vào chính phủ làm việc thì đổi thành cậu nuôi tôi. Cậu không được nuốt lời đâu đấy, tôi đã nuôi cậu bao nhiêu năm rồi!"
Trần Bình An bật cười: "Nhất định không nuốt lời, đến lúc đó tôi nuôi cậu.”
"Được rồi, mau vào đi. A Sinh, sáng mai dậy sớm một chút, ra cửa hàng lương thực xếp hàng mua bột ngô và bột cao lương."
"Trộm được không?"
"Bây giờ thì không được, vẫn chưa phải lúc."
"Được rồi." Triệu Thành An thất vọng quay về phòng.
Không hiểu sao, rõ ràng phải là cảnh ly biệt đầy thương cảm, thế quái nào lại biến thành cảnh tượng thất vọng của một thế hệ vua trộm hết đất dụng võ thế này.
Ba người ai về phòng nấy, tự mình đi ngủ.
Hồi mới đến nhà Trần Thu Sinh, Triệu Thành An phải ngủ trong phòng chứa củi, bây giờ đã lên đời, chuyển sang ngủ ở căn phòng vốn dành cho người hầu già lúc trước. Căn phòng cũng được sửa sang lại, trên giường trải một lớp chiếu cói, trong phòng kê thêm một chiếc tủ, bên trong cất một cái chăn mỏng và vài bộ quần áo.
LVQ8371