Khi dán nhãn cho bọn họ dựa trên chủng tộc, thật ra đã là mang kính màu để nhìn Tỉnh Quái rồi, cho rằng vì người đó là Tỉnh Quái này, nên tính cách chắc chắn sẽ như thế.
Trên thực tế lại không phải như vậy.
Tất Phương cao ngạo mạnh mẽ, đi đường hận không thể hếch mũi lên trời, cũng sẽ hối hận vì những chuyện mình làm sai, rồi tiến hành chuộc tội đằng đẵng suốt mấy chục năm.
Tiểu Điểu nhát gan cẩn thận, lại dám làm ra chuyện cực kỳ táo bạo và khác thường là nhận lại bố mẹ kiếp trước.
Thảo Mộc Tinh Quái nổi tiếng hồ đồ và không thích xen vào chuyện người khác, kiếp này lại biến thành một bà thím Cư Ủy Hội nhiệt tình, rất rành săn đồ giảm giá theo nhóm.
Đương Khang trông có vẻ số rất sướng, chỉ quan tâm hôm nay ăn gì và ngày mai ăn øì, tính tình không được thông minh cho lắm, nhưng lại nhớ rõ từng việc mà người bạn thân nhất Hứa Nặc đã làm, cho dù Hứa Nặc đã qua đời rất nhiều năm.
Văn Diêu Ngư sau khi bị hết đời Ông Chủ này đến Ông Chủ khác vô tình vứt bỏ, vẫn kiên trì tìm kiếm một Ông Chủ tốt không vứt bỏ không buông tay mình, tiếp tục làm một người làm công hoàn hảo chăm chỉ cần mẫn.
Những đặc điểm này của Tinh Quái không nằm ở bề ngoài, mà là ở nội tâm.
Giống như Tam Túc Kim Thiềm nổi tiếng mê tiền, lại sẵn sàng từ chối miếng bánh từ trên trời rơi xuống, nhưng vẫn kiên trì với bản tâm của mình, sống một cuộc đời an nhàn và hài lòng với hiện tại.
Trước đây Tần Hoài chỉ chú ý đến đặc điểm mê tiền của Tam Túc Kim Thiềm, lại bỏ qua việc Tam Túc Kim Thiềm trong lời kể của mọi Tinh Quái khác, đều là thu thập một đống lớn vàng bạc châu báu, sau khi nhận một đống đàn em thì cùng đàn em ngửa bụng lên trời, đắp đầy bùn lên người nằm phơi nắng bên bờ ao.
Sau khi có được tất cả, Tam Túc Kim Thiềm vẫn sẽ lựa chọn nằm bên bờ ao phơi nắng miễn phí.
Trước đó Tần Hoài còn ngạc nhiên vì An Du Du thân là Tam Túc Kim Thiềm mà lại từ chối miếng bánh từ trên trời rơi xuống, nhưng sau khi xem xong bản lý lịch này, hắn thực sự cảm thấy An Du Du đích thực là Tam Túc Kim Thiềm.
Cho dù ở đâu, cho dù có tiền hay không, cho dù sống cuộc sống như thế nào.
Chỉ cần có một cái ao để đắp đầy bùn phơi nắng, Tam Túc Kim Thiềm sẽ là một Tam Túc Kim Thiềm vui vẻ.
Vẫn mê tiền, vẫn khao khát vàng bạc châu báu, vẫn muốn tận hưởng nhiều thứ hơn, nhưng có những thứ này hay không đều như nhau, chỉ cần được phơi nắng là đã rất vui vẻ rồi.
Tần Hoài xem xong lý lịch thì im lặng vài phút. Trong lúc hắn im lặng, An Du Du vẫn đứng bên cạnh căng thắng nhìn chằm chằm vào mặt hắn, muốn từ biểu cảm của hắn để xem hắn có hài lòng với bản lý lịch này hay không.
"Tiểu Tần sư phụ, em học Ngữ Văn không được tốt lắm. Việc này chủ yếu là do hồi trước đi học em không nghiêm túc nghe giảng, lên lớp không ngủ thì vẽ bậy, không thì cũng nói chuyện phiếm với bạn bè. Lúc ở Tri Vị Cư buôn chuyện với mọi người, em nghe nói học việc của Tri Vị Cư không yêu cầu bằng cấp, nhưng em không biết người phụ trách của Vân Trung Thực Đường có yêu cầu trình độ học vấn hay không."
"Nếu anh cảm thấy trình độ học vấn của em quá thấp, thì em vẫn còn trẻ, đầu óc vẫn còn nhạy bén, em có thể đăng ký học online để học lại!"
"Không cần đâu." Tần Hoài lật bản lý lịch ra phía trước, hỏi: "Ước mơ của cô là mua một căn nhà ở Vân Trung Tiểu Khu đúng không?"
"Vâng!" Nói đến chuyện này, hai mắt An Du Du sáng rực lên: "Ước mơ của em chính là mua một căn nhà nhỏ tọa bắc triều nam ở Vân Trung Tiểu Khu, loại mà ánh nắng có thể chiếu thẳng lên sô pha ấy, như vậy mỗi ngày em đều có thể nằm trên sô pha phơi nắng!"
"Trong khu dân cư có rất nhiều căn hộ kiểu này." Tần Hoài gật đầu: "Đợi cô về tôi sẽ thuê cho cô một căn."
"Bản lý lịch này của cô viết rất tốt, tôi rất hài lòng. Đây là phúc lợi của Vân Trung Thực Đường chúng ta dành cho người kế thừa tương lai."
"Vì lý lịch của cô đã được thông qua, tôi cũng nên nghiêm túc dạy cô chút gì đó. Vừa hay dạo này tôi đều làm những món Điểm Tâm tương đối cơ bản, bắt đầu từ hôm nay, mỗi buổi sáng cô cứ đến đây làm việc, luyện tập theo tôi, xem tôi làm như thế nào."
"Đàm Duy An dạy cũng không tệ, nhưng trình độ của cậu ta rốt cuộc vẫn còn kém một chút. Hơn nữa cậu ta quá lười, không chịu chỉ bảo tận tay, cô cứ đi theo tôi học sẽ nhanh hơn."
Buổi chiều ngủ một giấc dậy muộn, cho nên cập nhật trễ nửa tiếng.
Nếu đã muốn dạy, Tần Hoài liền định dạy An Du Du chút bản lĩnh thật sự.
Nhưng mà bản lĩnh thật sự thì phải dạy thế nào đây? Thứ gì mới là bản lĩnh thật sự?
Hay là giao Điểm Tâm Đại Toàn cho An Du Du, để cô mang về nghiên cứu, ưng món nào thì dạy món đó?
Nhưng Điểm Tâm Đại Toàn không ở Hàng Châu, lần này Tần Hoài đi ra ngoài không mang theo Điểm Tâm Đại Toàn, sách vẫn còn để ở nhà tại Sơn Thị. Tuy rằng Đàm Duy An dùng mấy lời đồn thổi bát quái để biến Điểm Tâm Đại Toàn ở Tri Vị Cư thành loại bí kíp võ lâm cấp bậc Cửu Dương Thần Công, nhưng hắn - người từ nhỏ đã lật xem Điểm Tâm Đại Toàn đến mức sách sắp nát tươm - lại rất rõ ràng, đây chỉ là một cuốn sách dạy nấu ăn bình thường mua với giá một tệ ở chợ đồ cũ mà thôi.
Tần Hoài vẫn luôn được người khác chỉ dạy, lần đầu tiên đến phiên mình phải dạy người khác, đột nhiên hắn ý thức được việc dạy học là chuyện khó khăn đến mức nào. Giờ khắc này, hắn thậm chí còn có chút đồng cảm với Trịnh Đạt.
LVQ8371