Hạ Mục Bính đang bận rộn làm nóng chảo trong bếp, chuẩn bị xào hai món ăn: ?
Đói khát đến mức ấy cơ à? Đớp đĩa trái cây mà cũng như hổ đói vồ mồi thế kia?
Cái thằng Lăng Quảng Chiêu làm ăn kiểu quái gì vậy? Chơi lớn tổ chức hẳn một buổi giao lưu mà lại keo kiệt không thèm bao cơm người ta à?
Công bằng mà nói, đĩa trái cây mà Phân Viên mang lên chễm chệ xếp hàng cực phẩm trong giới trái cây tráng miệng luôn.
Cho dù chỉ là dưa hấu và dưa lưới bình dân bán đầy ngoài chợ, thì đây cũng là loại ngọt lịm tim nhất, được cắt tỉa vô cùng tinh xảo, từng miếng trái cây đều hoàn hảo không có chỗ nào để chê.
Dù vậy, điều đó cũng chăng thể thay đổi được sự thật phũ phàng rằng nó chỉ là một đĩa trái cây lót dạ.
Tần Hoài và Triệu Thành An tụt mood thê thảm, đành chấp nhận số phận cậu một miếng tớ một miếng. Càng ăn càng thấy cồn cào, nhai được một lúc thì chán hẳn chẳng buồn nuốt nữa, bọn họ bắt đầu lôi món ăn cuối cùng ra mổ xẻ xem rốt cuộc nó là cái gì.
"Triệu Thành An, cậu nói xem cái món vớt vát cuối cùng này liệu có mở ra được Cá chép chua ngọt không?" Tần Hoài sầu não hỏi.
"Nếu món chốt hạ bắt buộc phải là cá, tớ vẫn thèm ăn Du Lâm Bạch Liên hơn." Triệu Thành An cũng ỉu xìu đáp lời.
"Cậu bảo liệu tụi mình có bốc trúng cú chốt hạ siêu to khổng lồ nào không?"
“Tớ thèm ăn Du Lâm Bạch Liên cơ."
"Đến cái nước này rồi mà cậu nằm mơ cũng chỉ dám mơ tới Du Lâm Bạch Liên thôi à?" Tần Hoài lên tiếng chất vấn từ tận sâu trong linh hồn.
Triệu Thành An càng thêm sầu não, sầu não kèm theo cả cơn đói cồn cào: "Nghĩ thôi cũng không cho à? Biết trước đến sớm mà ra nông nỗi này, thà tớ đi mua cái bánh nướng chết tiệt kia với cậu cho xong, ăn hai cái bánh nướng ít ra còn lót dạ được. Hay là ăn xong bữa này tụi mình đi mua bánh nướng nhé? Tớ cá là tớ xơi được ít nhất ba cái đấy, cậu thì sao?"
"Chắc tớ cũng xơi được ba cái, chả hiểu sao tọng một bụng toàn Lương Thái với trái cây mà chẳng thấy chắc dạ tí nào, ngược lại còn thấy đói hơn." Tần Hoài hùa theo.
"Cậu thích ăn bánh nướng nhân gì? Tớ thèm nhân thịt bò."
"Làm gì có chỗ nào bán bánh nướng nhân thịt bò cơ chứ? Mua đại bánh nướng nhân thịt heo nhét tạm là được rồi." Tần Hoài vừa dứt lời, Chương Quang Hàng với vẻ mặt lạnh lùng đã bưng một đĩa Du Bạo Song Thúy còn bốc khói nghỉ ngút từ trong bếp đi ra.
Thấy cuối cùng cũng có món nóng dọn lên, Tần Hoài và Triệu Thành An lập tức tỉnh cả người. Sau khi nhìn rõ đó là món Du Bạo Song Thúy, hai người nháy mắt cảm thấy bữa cơm hôm nay vẫn đáng đồng tiền bát gạo, cho dù Hạ lão sư phụ có đang khó ở đi chăng nữa thì món chốt hạ vẫn là hàng real chất lượng cao.
Du Bạo Song Thúy, món ăn đòi hỏi kỹ năng Hỏa Công đỉnh cao.
Nguyên liệu chính là dạ dày heo và mề vịt (dùng mề gà cũng được, nhưng đĩa Du Bạo Song Thúy này dùng mề vịt), bình thường thời gian xào nấu cả đĩa này không vượt quá 15 giây. Thật sự là sai một ly đi một dặm, đầu bếp chỉ cần lệch một nhịp lửa thôi là cả món ăn mất đi cái hồn ngay, đây tuyệt đối là một món ăn vận dụng kỹ năng canh lửa đến mức cực hạn.
Không chỉ ép kỹ năng canh lửa đến mức tận cùng, yêu cầu về đao công của món này cũng khắt khe không kém. Dạ dày heo phải khía hoa văn hình lưới đánh cá, mề vịt phải khía hoa văn hình chữ thập. Chỉ riêng độ khó của hai kiểu khía này thôi cũng đủ để một đầu bếp có năng khiếu bình thường phải khổ luyện mười mấy năm trời.
Một món Hỏa Công định chóp như vậy, đương nhiên đã từng chễm chệ trong danh sách món tủ của Phân Viên. Về phần tại sao lại là "đã từng”, nguyên nhân chính là do Hạ Mục Bính nay đã lớn tuổi, sức lực chắng còn được như xưa, hắn lười làm công đoạn sơ chế rườm rà, mà bán ra lại chăng được giá bằng mấy món vây cá hải sâm.
Hồi Chương Quang Hàng còn ở Phân Viên, có đồ đệ làm giúp khâu sơ chế thì Hạ Mục Bính còn chịu khó xào Du Bạo Song Thúy. Mấy năm trước khi Chương Quang Hàng ra nước ngoài học hỏi, Hạ Mục Bính liền gạch thẳng tên Du Bạo Song Thúy khỏi thực đơn luôn, lúc nào vui thì hắn mới làm, một tháng xào được bốn năm lần đã coi như là tâm trạng của hắn rất tốt rồi.
Hộp mù chốt hạ mà mở ra được Du Bạo Song Thúy, Tần Hoài và Triệu Thành An lập tức cảm thấy vận may hôm nay của mình cũng không đến nỗi tệ.
Một món Hỏa Công đỉnh cao như vậy, đương nhiên là phải xơi ngay lúc còn nóng.
Hai người vốn dĩ lót dạ bằng Lương Thái và trái cây đến mức bụng đói meo lập tức bật full hỏa lực, cậu một miếng tớ một miếng, ăn như rồng cuốn hổ vồ, khí thế bừng bừng, hệt như quỷ chết đói đầu thai, hận không thể liếm sạch bách cả cái đĩa.
Nếu Tần Hoài phải dùng hệ thống phân cấp của trò chơi để đánh giá đĩa Du Bạo Song Thúy trước mặt này, thì chắc chắn sẽ là...
Chịu, không chấm điểm nổi.
Không có dữ liệu liên quan, render thất bại.
Tay nghề của Tào Quế Hương cũng rất đỉnh, nhưng tay nghề của Tào Quế Hương và Hạ Mục Bính thực chất lại thuộc hai trường phái hoàn toàn khác nhau.
Hồi Tào Quế Hương còn trẻ, bà ấy chỉ làm đầu bếp full-time ở Tụ Tuyền một thời gian ngắn, sau đó liền vui vẻ nghỉ hưu về làm bà nội trợ. Bà ấy nấu ăn ngon thật đấy, nhưng cũng chỉ xắn tay áo lên làm mấy món xịn xò vào dịp lễ Tết hay lúc tâm trạng vui vẻ thôi, còn đa số thời gian bà ấy vẫn chỉ nấu mấy món gia đình.
LVQ8371