"Nhớ kỹ lời tôi dặn đấy, bắt đầu từ ngày mai không có việc gì thì đừng ra khỏi cửa, cứ ở lỳ trong nhà cho tôi. Nếu chán quá thì bảo Bình An dạy cậu viết chữ, bây giờ bên ngoài loạn lạc lắm, không an toàn đâu."
"Tôi biết rồi Trần sư phụ." Triệu Thành An gật đầu, ngẫm nghĩ một lát lại hỏi: "Tôi có cần học cách nhận biết mấy loại thuốc dùng trong hai tháng này của Bình An không? Lỡ may uống hết mà không mua được, tôi còn biết đường đi trộm thuốc cho cậu ấy."
"Đúng là phải học đấy, tối về tôi sẽ bảo Bình An dạy cậu nhận biết."
Mấy ngày sau đó, ba người Trần Thu Sinh hầu như chẳng ra khỏi nhà.
Triệu Thành An bị Trần Thu Sinh cấm túc, bắt ở tịt trong nhà. Thỉnh thoảng vào tầm xế chiều Trần Bình An sẽ ra ngoài một chuyến rồi về ngay, còn Trần Thu Sinh thì tối nào cũng lén lút ra ngoài, đi một mạch mấy tiếng đồng hồ mới về. Để hắn không cảm thấy bất công vì chỉ có mỗi mình bị nhốt, trong thời gian cấm túc, hắn được ăn uống no say thỏa thích.
Toàn lựa đồ ngon mà ăn, món nào đắt tiền thì chén món đó. Gà xông khói, thịt khô, thịt đầu heo, lòng lợn, gạo trắng, bột mì trắng, bánh trái, mứt quả, các loại hạt... cứ ăn xả láng, và quá nửa trong số đó đều chưi tọt vào bụng Triệu Thành An.
Trần Bình An vì sức khỏe kém nên ăn rất ít, Trần Thu Sinh thì có tuổi rồi nên không nạp được nhiều thịt cá, chỉ có Triệu Thành An là bung xõa hết công suất, hận không thể ăn luôn cả phần của Hạ Mục Bính.
Những lúc không ăn uống hay ra ngoài, ba người cứ ru rú trong phòng Trần Bình An, Trần Thu Sinh thì ngồi xem hắn dạy Triệu Thành An viết chữ.
Triệu Thành An chỉ có vấn đề về đầu óc, bản chất vẫn là Tinh Quái. Tư duy của hắn chưa chuyển biến kịp nên cách hành xử chẳng giống người bình thường, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn ngốc. Nhìn thái độ chỉ dạy thuần thục của Trần Bình An, Tần Hoài thừa biết mấy năm nay hắn đã dạy Triệu Thành An viết chữ không ít lần. Triệu Thành An cũng chẳng phải dạng mù chữ, chữ nghĩa trong sách giáo khoa của Bình An hắn đều đọc vanh vách. Thậm chí hắn còn biết làm toán, giải được cả phương trình bậc nhất hai ẩn, đọc hiểu tiếng Anh, và sương sương vài công thức vật lý.
Hắn chỉ lười luyện chữ thôi. Bình thường cạy miệng hắn cũng không chịu viết, nhưng giờ bị nhốt trong nhà chẳng có việc gì làm, hắn đành phải ngoan ngoãn luyện chữ cùng Trần Bình An. Viết bút lông cũng luyện, viết bút máy cũng luyện, có điều chữ viết ra cứ ngoằn ngoèo xiêu vẹo, nhìn phát biết ngay là nét chữ chuẩn học sinh tiểu học, xấu ma chê quỷ hờn.
Trần Thu Sinh đứng cạnh xem Triệu Thành An viết chữ mà lắc đầu ngán ngấm. Đợi hắn viết xong hai trang chữ to, ông mới buông lời cà khia, bảo may mà hồi trước không dở chứng gửi hắn đến lớp vỡ lòng cho trẻ con học viết, không thì tốn tiền vô ích.
Tức mình, Triệu Thành An giãy nảy lên gào thét ầm ĩ, tuyên bố nghỉ viết, một chữ cũng cóc thèm viết nữa.
Trần Bình An phì cười hỏi, bình thường bị khịa thế này thì người ta phải bừng bừng ý chí, luyện thêm hai trang giấy nữa để chứng minh mình là ngọc thô cần mài giũa chứ đâu phải gỗ mục vô dụng đúng không? Sao Triệu Thành An mới quăng bút cái đã dỗi không thèm làm nữa rồi?
Đáp lại, Triệu Thành An hùng hồn cãi lý: "Cái trò đó chỉ có tên cứng đầu Hạ Mục Bính mới làm thôi. Ai chê ổng dở là ổng sẽ lén lút cày cuốc đến khi nào giỏi mới thôi. Người ta nói mấy câu thì sứt mẻ gì đâu? Trên đời này thiếu gì cái không làm được, không được thì thôi, kiếp này không được thì để kiếp sau làm, có sao đâu."
Trần Bình An dở khóc dở cười: "A Sinh, cậu vẫn tin là con người có kiếp sau đến thế cơ à."
Triệu Thành An trịnh trọng lắc đầu: "Không phải con người có kiếp sau, các người đều không có kiếp sau đâu, chỉ có tôi mới có kiếp sau thôi."
"Nói chính xác thì bây giờ tôi cũng chưa có kiếp sau, đợi tôi cố gắng thêm một thời gian nữa là tôi sẽ có thôi."
"Cho nên chỉ có mình tôi được quyền chết tùy ý, còn các người thì không. Trước khi đi Hạ Mục Bính đã dặn dò rồi, tôi hứa sẽ chăm sóc tốt cho hai người, có chết thì tôi cũng phải chết trước các người."
"Phủi phui cái miệng, nói gở gì thế hả." Trần Thu Sinh thấy Triệu Thành An lại bắt đầu ăn nói xằng bậy, liền giáng thêm một cú bạt tai vào đầu mà hắn thích ăn nhất: "Khổng Tử không bàn chuyện quỷ thần, mấy lời này không được nói linh tinh."
"Bố ơi, câu 'Khổng Tử không bàn chuyện quỷ thần' hình như không phải ý này đâu." Trần Bình An yếu ớt lên tiếng.
Trần Thu Sinh quýt mắt lườm Trần Bình An: "Cái lúc này thì bớt bắt bẻ chữ nghĩa đi."
Triệu Thành An ăn trọn một cái tát, dòng suy nghĩ lại bay vút về chuyện lát nữa ăn gì: "Sư phụ, nhà mình còn bột mì trắng không? Tối nay ăn sủi cảo nhé, gói nhiều một chút."
"Bột mì trắng thì có, nhưng thịt đã hết sạch rồi, trong bếp chỉ còn chừa lại chút thịt khô cuối cùng. Nếu muốn gói sủi cảo thì chỉ có cách thái hạt lựu chỗ thịt khô đó, rồi hấp chín khoai tây trộn làm nhân, gói Thổ Đậu Giáo Tử thôi." Trần Thu Sinh đáp.
"Thổ Đậu Giáo Tử cũng ngon mà. Sư phụ, chúngáng nghỉ luyện chữ đi, đi gói Thổ Đậu Giáo Tử thôi, để tôi nhào bột cho!"
Trần Bình An cũng cười hùa theo nói đỡ cho Triệu Thành An: "Đúng đấy bố, chúng ta ru rú trong nhà mấy ngày nay rồi, không phải con đọc truyện cho hai người nghe thì cũng là con dạy A Sinh viết chữ, cũng nên đổi gió làm việc khác đi."
"Bình thường bố và A Sinh nấu cơm con chẳng giúp được gì, nhưng vụ gói sủi cảo này con vẫn góp sức được, bét nhất thì con cũng gọt được khoai tây.”
LVQ8371