Đôi vợ chồng thật ra đã đánh chén xong xuôi rồi, nhưng bọn họ nhất quyết không chịu về, bọn họ cứ chày cối ngồi lỳ ở đó chỉ để hóng xem bàn bên cạnh còn được lên thêm món gì nữa.
Đã bảo là Sáo Xan cơ mà, Sáo Xan chẳng phải chỉ có 4 đến 5 món thôi sao? Thế này là bao nhiêu món rồi hả trời!
Đã 4 món rồi đấy!
Món nào món nấy đều là cực phẩm, không tính Lương Thái, không có rau xanh, lại chẳng có canh, thậm chí còn có cả Vạn Phúc Nhục, món tiếp theo kiểu gì cũng phải là Đào Hoa Phiếm rồi chứ.
Thế mà đếch phải.
"Thông Thiêu Hải Tham, mời hai vị dùng thong thả.”
"Bào ngư hầm nguyên vỏ, mời hai vị dùng thong thả."
"Nhất Phẩm Đậu Phụ, mời hai vị dùng thong thả."
"Cá chép chua ngọt, mời hai vị dùng thong thả."
Đôi vợ chồng cảm thấy nước mắt trong lòng đã cạn khô chẳng thể rơi nổi nữa, hai chữ GATO cũng gào thét đến phát ngán rồi, cả hai đều đơ toàn tập, bắt đầu hoài nghi hay do mình ních nhiều tinh bột quá nên say lử đử rồi ngủ mơ mất rồi.
Hội ba người anh em chí cốt kia cũng thảm chăng kém, suýt chút nữa thấy Sa Oa Ngư Sí hết thơm luôn, cả đám nhìn đến mức nghệt cả mặt ra.
Một suy nghĩ cực kỳ hoang đường dấy lên trong lòng bọn họ: Hóa ra Sáo Xan thực chất là ăn buffet đấy à?
Mấy người gọi Sáo Xan trước đây chỉ có 4 đến 5 món, là vì sức ăn không đủ trâu, xơi 4 đến 5 món là no căng rốn rồi. Hai cái người này thì y hệt quỷ chết đói đầu thai, cứ cắm mặt vào ních, Hạ lão sư phụ đang vui, thấy bọn họ ăn mãi chưa no nên cứ thế xào đồ ăn mang lên.
Khoảnh khắc Chương Quang Hàng bưng một cái Sa Oa (Nồi đất) khác từ trong bếp đi ra, hội ba người cảm thấy khéo bọn họ cũng đang say tinh bột mà nằm mơ rồi.
Nếu không thì ai giải thích hộ bọn họ xem cái thứ này là cái gì đi?
Cái quái gì thế này???
Sa Oa Ngư Sí?!
Một nồi Sa Oa Ngư Sí còn xa hoa hơn cả suất của bọn họ, size siêu to khổng lồ, bên trong ngập ngụa các loại thịt viên và đồ nhúng, thịt viên chất cao như núi, vây cá trải đầy đến mức sắp tràn cả ra ngoài?!
Đây mà là Sa Oa Ngư Sí á? Đây rõ ràng là một nồi lẩu Ma Lạt Thang siêu to khổng lồ thì có!
Hai cái người này ăn có hiểu gì không thế? Bọn họ nhét nổi sao? Phân Viên không phải có quy định cấm lãng phí đồ ăn à? Sao bọn họ có thể gọi lắm đồ ăn đến vậy??
Thế này mà hợp lý à???
Hai thanh niên này ăn không phải là Sáo Xan sao? Cố nội họ Hàn số đỏ mở Sáo Xan trúng được Sa Oa Ngư Sí dạo trước, cũng chỉ được đúng một nồi Sa Oa Ngư Sí thôi, làm gì có vụ lên đống đồ ăn như thế này!
Hai người này là ai? Cháu ruột thất lạc bên ngoài của Hạ lão sư phụ chắc?
Tần Hoài và Triệu Thành An thực chất cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Hai người đã ăn đến mức ngáo luôn rồi.
Tần Hoài cũng bắt đầu hoài nghỉ có phải bản thân ăn đến sinh ra ảo giác rồi không, sao hắn lại loáng thoáng thấy được một nồi Sa Oa Ngư Sí to chà bá thế kia?
"Sa Oa Ngư Sí, mời hai vị dùng thong thả." Chương Quang Hàng đặt nồi Sa Oa Ngư Sí xuống, tiện tay dọn luôn mấy cái đĩa trống rỗng, rồi bình thản rời đi.
Triệu Thành An nhìn chằm chằm cái nồi to tổ chảng trước mặt, căng thẳng nuốt nước bọt cái ực: "Tần... Tần Hoài, bàn của tụi mình nếu mà gọi lẻ từng món thì tốn bao nhiêu tiền vậy?"
"Chịu chết, tớ chỉ biết bản deluxe của Sa Oa Ngư Sí bán lẻ đã có giá 68.000 tệ rồi."
"Không phải Hạ lão sư phụ nhớ nhầm, tưởng tụi mình gọi nhiều đồ ăn thế này đấy chứ. Sáng nay tớ vừa mới dồn tiền bắt đáy chứng khoán, đào đâu ra tiền mà trả bữa này nha."
Nghe Triệu Thành An nói vậy, Tần Hoài bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, hắn cực kỳ tự tin phán: "Ăn đi, tớ có tiền trả bữa này."
"Tớ không có bắt đáy."
Trong Phân Viên, ngoại trừ bàn của Tần Hoài ra thì khách ở hai bàn kia đã ăn xong từ lâu.
Nhưng bọn họ nhất quyết không về, kiên trì bám trụ, cứ ngồi ỳ ra đó không chịu đi.
Bây giờ bọn họ đã không còn tò mò xem set ăn của hai chàng trai này còn lên thêm món gì nữa. Sau khi thố Sa Oa Ngư Sí phiên bản siêu cấp sang trọng kia được dọn lên, ngốc đến mấy mọi người cũng nhận ra đây là món mặn cuối cùng, món tiếp theo chắc chắn là Đào Hoa Phếm mà Tần Hoài đã gọi.
Không thể có thêm món nào khác nữal
Nếu còn nữa thì ghen tị cắn nát răng mất!
Cho dù hai cậu thanh niên này có ăn khỏe đến đâu, cho dù bản chất của set ăn hai người này thực sự là buffet đi chăng nữa, thì tọng hết phần Sa Oa Ngư Sí này vào bụng cũng phải no rồi.
Phải no rồi chứ người anh em?
Còn chưa no nữa thì bất lịch sự quá.
^ ` `» ` .^ ^ˆ z z . v ^^ + vw K4 ^ ^ x Thực tế thì, Tần Hoài và Triệu Thành An đâu chỉ là no, cả hai đều no căng rốn, thức ăn sắp trào lên tận cổ họng `Xx+* TỒi.
Bây giờ hai người ăn cơm mà phải dùng cả binh pháp, ghế không phải để ngồi mà để ngắm, bọn họ trực tiếp đứng lên ăn, vì như vậy thức ăn mới dễ trôi xuống dạ dày. Cả hai đã ăn đến mức bứt phá giới hạn, phá kỷ lục lượng thức ăn nạp vào trong một bữa.
Lúc này Tần Hoài rốt cuộc cũng hiểu tại sao Thạch Đại Đảm luôn có thể ăn uống nhẹ nhàng thong dong trước những bữa tiệc bao no. Suy cho cùng, có dùng bao nhiêu mưu hèn kế bẩn đi nữa thì trước thực lực tuyệt đối, tất cả cũng chỉ là trò vặt vãnh.
Ăn được là ăn được, sức ăn khủng mới là chân lý.
"Ợ." Tần Hoài ợ một cái.
"Ợ..." Triệu Thành An mới ợ được một nửa thì cố nuốt ngược trở lại.
Hai người rõ ràng là nuốt không trôi nữa rồi.
Đào Hoa Phếm vẫn chưa được dọn lên.
LVQ8371