Tóm gọn lại chỉ bằng hai chữ: Chơi ngu.
Nhưng không thể cứ cắm đầu cắm cổ chơi ngu vô tội vạ được. Chơi ngu không có mục đích rất dễ giống như Thảo Mộc Tinh Quái, đến một cách mơ hồ, chết đi cũng mơ hồ nốt, chớp mắt một cái là độ kiếp thành công luôn.
Cái trò chơi ngu của Phù Du là phải nhập thế trước rồi mới được phép tự hủy. Cho nên ở kiếp đầu tiên, Triệu Thành An đi tìm nhà chủ trước để tiếp xúc với con người. Chỉ cần con người đối xử tệ với hắn một chút, khiến hắn sinh lòng bất mãn, oán hận hoặc mang theo nuối tiếc, thì hắn có thể chắc mẩm là mình đã độ kiếp thất bại, sau đó cứ thế mà xõa, thích làm gì thì làm.
Kết quả lại đi ngược với mong đợi, Triệu Thành An quả thực đã tìm được nhà chủ, nhưng mọi người lại đối xử với hắn tốt quá, tốt đến mức hắn mãi chẳng thể độ kiếp thất bại. Cho đến tận trước lúc lâm chung, hắn cứ đinh ninh là do mình không rành về thuốc men, làm lỡ dở quá nhiều thời gian lúc đi trộm thuốc, khiến Bình An không đợi được hắn về. Hắn cho rằng chính mình đã hại Bình An phải chết trước, hắn đã nuốt lời. Hắn vừa hận bản thân, vừa cảm thấy áy náy và cam tâm, nên mới độ kiếp thất bại ngay trước lúc trút hơi thở cuối cùng.
Nhưng ngặt nỗi bọn Phù Du cũng lơ ngơ y như Thảo Mộc Tinh Quái vậy, cho nên trước khi chết Triệu Thành An hoàn toàn không nhận ra là mình đã độ kiếp thất bại, hắn vẫn cứ đinh ninh là mình độ kiếp thành công và sắp được về nhà rồi.
"Các cậu cũng lơ ngơ y hệt Thảo Mộc Tỉnh Quái thế, vậy bình thường lúc độ kiếp, làm sao các cậu phán đoán được là mình đã thất bại?" Tần Hoài thắc mắc.
"Nhìn xem bọn tôi có lớn lên hay không chứ sao." Triệu Thành An đáp, "Phù Du bọn tôi lúc độ kiếp sẽ không chọn hình dạng người trưởng thành đâu, cơ bản toàn là thanh thiếu niên thôi. Trẻ con thì dễ chết yểu, người lớn thì khó nhận ra sự thay đổi, thanh thiếu niên vừa dai mạng lại vừa dễ quan sát. Chỉ cần để ý một chút là xác định được ngay mình đã độ kiếp thất bại hay chưa."
"Có một dạo Hạ Mục Bính lớn nhanh như thổi, chiều cao cứ thế vọt lên. Vốn dĩ anh ấy đâu có cao bằng tôi, thế mà vèo cái mấy tháng đã vượt mặt tôi rồi. Lúc đó tôi bực mình lắm, chỉ muốn độ kiếp thất bại ngay lập tức để cao hơn anh ấy. Bình An nhìn ra tôi muốn cao thêm, để an ủi tôi nên cậu ấy đã tặng tôi một đôi giày đế khá dày. Nhưng tôi nào có biết, cứ thấy mình có vẻ cao lên là sướng rơn, tưởng bở là mình đã độ kiếp thất bại rồi nên đi khoe thẳng với bọn họ luôn."
"Nói thẳng luôn á?" Chỉ một câu ngắn ngủi của Triệu Thành An lại khiến Tần Hoài chấn động thêm lần nữa.
"Đúng thế, tôi đã độ kiếp thất bại rồi thì còn gì phải xoắn nữa, thế là tôi nói thẳng tuột với Hạ Mục Bính luôn. Tôi bảo với anh ấy là tuyệt quá, cuối cùng tôi cũng độ kiếp thất bại rồi. Giờ thì tôi đếch sợ chết nữa, đợi hôm nào chán sống, tôi sẽ mò vào phủ Vương gia làm một vố lớn, để lại đống vàng bạc châu báu cho mọi người rồi đi chết."
"Thế mọi người phản ứng ra sao?" Tần Hoài hỏi.
"Trần sư phụ mời hẳn đại phu đến bắt mạch cho tôi, đè ngửa tôi ra ép uống thuốc ròng rã hai tháng trời."
Hạ Mục Bính điềm nhiên bổ sung: "Lúc trước A Sinh cũng hay ăn nói xằng bậy, cứ lảm nhảm mấy câu đại loại như bây giờ chưa thể chết được, vẫn chưa thất bại, phải thất bại thì mới được đi đầu thai chuyển thế. Lúc đó chúng tôi đều tưởng em ấy lại lên cơn."
"Nhưng sau này khi mọi người đều không còn nữa, thỉnh thoảng tôi lại nhớ tới mấy lời lảm nhảm đó của A Sinh. Tôi hy vọng con người thực sự có kiếp sau, hy vọng bọn A Sinh sau khi đầu thai xong thực sự có thể giống như lời em ấy nói, vẫn nhớ được chuyện kiếp trước mà quay về tìm tôi."
"Tôi không tin vào quỷ thần, nhưng tôi lại mong những gì A Sinh nói là sự thật."
"Thế nên bao năm qua tôi vẫn luôn bám trụ ở Bắc Bình chưa từng rời đi. Tôi không hề đổi tên, lại còn mua lại cái vương phủ mà năm xưa Á Sinh muốn trộm nhất để mở Phân Viên ở đây."
"Cái gì?!" Triệu Thành An giật nảy mình, "Chỗ này thế mà lại là cái vương phủ năm đó á? Hạ Mục Bính, anh đã xới tung cả cái hoa viên của vương phủ lên đào thử chưa? Tôi nghe đồn hồi trước lão Vương gia giấu cả đống vàng bạc châu báu dưới đất đấy. Hồi đó sư phụ cấm tiệt không cho tôi trộm, tôi còn tính nửa đêm lẻn vào hoa viên vương phủ đào trộm vài cuốc cơ, Phù Du bọn tôi đào đất nhanh thần sầu luôn."
Hạ Mục Bính đáp: "Tin vịt đấy, chẳng giấu cái gì sất."
Tần Hoài: Hạ lão tiên sinh, ông đào xới hết lên thật rồi à...
Triệu Thành An chép miệng tiếc nuối: "Ây da, thế thì anh mua hớ rồi còn gì. Lão Vương gia năm đó nghèo rớt mồng tơi, chỉ hận không thể dỡ luôn cái vương phủ ra bán đồng nát, vương phủ còn chẳng giàu bằng phủ Bối lặc. Nếu không phải nghe đồn trong hoa viên chôn đầy vàng bạc châu báu, tôi còn lâu mới thèm trộm cái vương phủ đó."
“Tôi mua sau ngày giải phóng, không hớ đâu.”
"Thế thì tốt."
Tần Hoài có cảm giác hình như mình hơi lùng bùng trước cuộc hội thoại của cặp sư huynh đệ này rồi.
"Thế Triệu Thành An, sao kiếp thứ hai sau khi đầu thai, cậu không quay lại Bắc Bình tìm người?" Tần Hoài hỏi.
LVQ8371