Cảnh sắc trong núi tươi đẹp, Đỗ Ngũ Lang cùng Tiết Vận Nương rủ rỉ chuyện trò, bất giác đã nắm chặt tay nhau, cùng bàn luận xem con chim đang ríu rít trên ngọn cây kia là loài gì.
Đi được một đoạn, chợt gặp Tiết Bạch và Lý Quý Lan đang đàm đạo về thi từ. Hai người kia quay đầu lại, ánh mắt liền rơi thẳng vào đôi bàn tay đang đan chặt của đôi vợ chồng son.
"Hửm? Nhìn chúng ta làm gì?"
Tiết Vận Nương có chút e thẹn, muốn rút tay ra, nhưng Đỗ Ngũ Lang hiếm khi cứng rắn, cứ nắm chặt không buông. Đã chính thức thành thân, hắn nào có sợ người khác nhìn ngó.
---❊ ❖ ❊---
Tiến thêm một quãng, Lý Đằng Không đã đứng đợi sẵn tự bao giờ. Chờ bốn người họ đến gần, Lý Quý Lan và Tiết Vận Nương liền tự nhiên vây quanh nàng mà chuyện trò.
"Đằng Không Tử, vừa rồi Tiết lang tặng ta một bài thơ rất hay, rất đẹp..."
Tiết Bạch thì cùng Đỗ Ngũ Lang đi phía sau, khẽ thì thầm: "Ta thấy đám con cháu Tống gia lấy Tống Nhược Tư làm đầu. Ngươi hãy đi liên hệ với hắn, nói rằng Dương thị thương hành muốn mua lại Lục Hồn Sơn Trang."
Cao môn đại hộ chiếm giữ ruộng đất cũng phải làm một tờ văn khế, dùng hai thớt lụa đổi lấy trăm mẫu ruộng, tiêu chuẩn đạo đức của hắn không thể nào thấp hơn thế được.
Đỗ Ngũ Lang không mấy tình nguyện, hỏi lại: "Nhất định phải là ta đi sao?"
Tiết Bạch đáp: "Ngươi qua đó so chiêu với hắn xem sao."
"Hắn có thái độ không tốt với ngươi phải không?" Đỗ Ngũ Lang thở dài, cảm thấy gánh nặng trên vai lại thêm phần trĩu nặng, "So chiêu thì so chiêu vậy."
Mấy người trẻ tuổi vừa đi vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đoàn người đã hướng lên núi Thủ Dương. Vừa leo núi vừa ngắm trời xa là một trong những trải nghiệm tuyệt vời nhất tại nơi này.
Phía trước, Dương Tề Tuyên và Tống Nhược Tư cũng đang đàm đạo, sự chênh lệch về học thức dần dần lộ rõ. Những người Tống Nhược Tư thường qua lại đều là bậc văn hào một thời như Lý Bạch, Thôi Hạo, làm sao có thể cùng Dương Tề Tuyên bàn chuyện chọi gà đá chó? Thế là vị công tử họ Tống đành trầm mặc, bày ra vẻ bi thương rồi lẳng lặng dẫn đường.
Đỗ Ngũ Lang thấy cơ hội này, liền tiến lên bắt chuyện với Tống Nhược Tư. Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm trong lòng, cảm thấy chuyện này chẳng khác nào cảnh cao môn đại hộ ép nông dân đến đường cùng rồi cưỡng đoạt ruộng đất. Nhưng con cháu nhà danh môn dù sao cũng không phải kẻ ngu muội vô tri, làm sao có thể dễ dàng bị thuyết phục như vậy?
Hắn thậm chí còn nghĩ Tống Nhược Tư căn bản sẽ chẳng thèm để ý đến mình, nào ngờ vừa tiến lên báo danh, đối phương lại tỏ ra khá khách khí.
"Tên của Ngũ lang, ta ở Trường An cũng đã từng nghe qua."
"Ồ? Ta ở Trường An cũng có chút danh mọn. Cái đó... nhà ta ở Phong Vị Lâu có chút cổ phần, cũng xem như đang quản lý sản nghiệp cho Quắc Quốc phu nhân..."
---❊ ❖ ❊---
Lý Quý Lan quay đầu nhìn lại, thấy bên cạnh Tiết Bạch không có ai nói chuyện, nàng tự nhiên đi chậm lại để sánh bước cùng hắn.
"Tại sao Tiết lang luôn có thể thuận miệng làm ra những bài thơ ý vị kéo dài như vậy? Ta nhẩm đi nhẩm lại, vẫn thấy trong miệng còn dư hương."
"Quý Lan Tử mới là người thực sự hiểu thi họa, ta chẳng qua là vận khí tốt mà thôi."
Lý Quý Lan vốn đã mặt như hoa đào, lúc này được khen một câu càng thêm đỏ mặt, bèn hỏi: "Tiết lang có còn muốn viết thêm vở hí nào không?"
Gần đây không còn phải nịnh bợ Lý Long Cơ, Tiết Bạch vốn chẳng định viết, nhưng nghe vậy vẫn suy nghĩ một chút. Hắn cho rằng lần sau nếu có viết, có thể soạn một vở 《Lương Chúc》, bèn cùng nàng bàn luận trước...
Trong lúc nói chuyện, hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Lý Đằng Không đang đi phía trước, chợt nhận ra hôm nay vẫn chưa nói chuyện với nàng, kỳ thực trong lòng cũng muốn bắt chuyện vài câu. Nhưng Lý Đằng Không vẫn luôn khoác tay Tiết Vận Nương nhỏ giọng tâm tình, hắn mãi không có cơ hội thích hợp.
Ngược lại, Đỗ Ngũ Lang và Tống Nhược Tư đi phía trước lại càng tương đàm hợp ý.
"Cho phép ta hỏi một chút, Tống gia xuất phát từ cân nhắc gì mà bán Võng Xuyên biệt nghiệp cho Ma Cật cư sĩ?"
"Vương Ma Cật vô cùng thích Võng Xuyên, đã hỏi rất nhiều lần." Tống Nhược Tư đáp, trong lòng chợt động, cảm nhận được ý ngoài lời, "Lúc đó, đại bá của ta qua đời, con cháu trong nhà đa phần làm quan ở bên ngoài, không ai quán xuyến biệt nghiệp."
Giờ chính là lúc so chiêu, Đỗ Ngũ Lang liền tập trung tinh thần, nói: "Cân nhắc rất đúng. Quán xuyến một biệt nghiệp lớn như vậy tốn bao nhiêu tâm sức. Lục Hồn Sơn Trang còn lớn hơn Võng Xuyên biệt nghiệp một chút phải không?"
"Cũng gần vậy, Võng Xuyên biệt nghiệp hai mươi sáu vạn mẫu, Lục Hồn Sơn Trang hai mươi bốn vạn mẫu."
"A?" Đỗ Ngũ Lang giật mình, khí thế có chút bị áp xuống, "Lớn như vậy sao?"
Tống Nhược Tư gật đầu, vuốt râu dài, ra chiều suy nghĩ.
Đỗ Ngũ Lang lại hỏi: "Tổ tiên của Tống gia ở Yển Sư sao?"
"Không, ở Quắc Châu."
"Trong nhà còn có tổ trạch không?"
"Có, một tòa lão trạch, mấy mẫu ruộng bạc màu."
Đỗ Ngũ Lang có chút căng thẳng, vừa đi vừa lắc lư người, nói: "Theo ta thấy, Tống thái công chôn cất quá đơn giản rồi, chi bằng dời về quê cha đất tổ hậu táng, mới là hiếu đạo."
Tống Nhược Tư vô tình quay đầu nhìn một cái, hướng về phía mấy người huynh đệ ở xa. Cái nhìn không nén được này lọt vào mắt Đỗ Ngũ Lang, khiến hắn không khỏi dần tự tin lên.
"Tống công tiếp theo phải thủ hiếu, ở lại trong núi Thủ Dương, chi bằng ở lại Quắc Châu. Hơn nữa đợi đến khi phục chức lại phải chờ bổ nhiệm, có thể phải tốn rất nhiều tiền chạy chọt. Bây giờ người nhà Tống gia thưa thớt, thay vì đem tiền dùng vào việc quán xuyến Lục Hồn Sơn Trang, chi bằng nhân lúc chưa suy bại mà bán đi lấy một khoản tiền lớn?"
"Suy bại sao?"
"Ta và Cao Thích là hảo hữu." Đỗ Ngũ Lang khí thế không đủ, nhưng vẫn nói cứng, "Cao Thích thường ở Lương viên, nói Lương viên đã suy bại. Lý Bạch cũng có một bài thơ mà, cái gì đó..."
Tống Nhược Tư ngẩng đầu thở dài, ngâm: "Hoang thành hư chiếu bích sơn nguyệt, cổ mộc tẫn nhập thương ngô vân. Lương vương cung khuyết kim an tại? Mai Mã tiên quy bất tương đãi."
"Phải đó, Lương viên tuy hảo, phi cửu luyến chi gia."
Đỗ Ngũ Lang cũng không biết có thuyết phục được Tống Nhược Tư hay không, chỉ cảm thấy đối phương không quá phản đối việc bán đi Lục Hồn Sơn Trang.
Đi một lúc, đến Duyệt Nham Đình, lên cao mà trông, non sông tươi đẹp đều thu cả vào trong đáy mắt.
... Đỗ Ngũ Lang quay sang Tiết Bạch, kể lại cuộc đối đáp của hắn với Tống Nhược Tư, cuối cùng nói: "Thật kỳ lạ, lẽ nào hắn một chút cũng không nghĩ đến biến cố của Tống gia có điều khuất tất sao?"
"Giống như những nông dân bị đám quyền quý cao môn đại hộ bức bách đến tan nhà nát cửa, có mấy kẻ dám đứng lên báo thù? Nhân tâm vốn thực tế, ai cũng phải cân nhắc đến cơm áo gạo tiền cho cuộc sống mai sau."
"Than ôi."
"Tống Nhược Tư là hạng người thế nào?"
"Cũng không tệ, mang đậm khí chất văn nhân, hắn chẳng hề đả động đến chuyện ruộng vườn tá điền, ngược lại, dường như rất bằng lòng bán đi Lục Hồn Sơn Trang cho chúng ta."
"Chẳng phải cứ nói bán là bán được ngay." Tiết Bạch thản nhiên đáp.
Lục Hồn Sơn Trang lúc này vẫn chưa thuộc quyền sở hữu của Tống Nhược Tư, việc ai được kế thừa, ai có tư cách định đoạt gia sản, tất cả đều nằm trong tay Tiết Bạch.
"Hãy nói với Tống Nhược Tư, chỉ cần hắn bằng lòng bán đi Lục Hồn Sơn Trang, ta sẽ ban cho một khoản tiền hậu hĩnh, đủ để hắn sau ba năm chịu tang có thể mưu cầu quan lộ. Hơn nữa, chuyện Tống gia lén lút đúc tiền đồng cũng sẽ được bỏ qua, từ nay về sau không còn ai truy cứu nữa."
Đỗ Ngũ Lang nhanh chóng nắm bắt được điểm mấu chốt, liền hỏi: "Nhưng nếu huynh đệ của hắn không đồng ý thì sao?"
"Ai đồng ý, người đó kế thừa."
"Như vậy có ổn thỏa không? Ngươi xem thái độ của hắn đối với ngươi lúc nãy kiêu ngạo đến nhường nào."
Đỗ Ngũ Lang vẫn còn đầy hoài nghi, hắn tin rằng chỉ cần huynh đệ nhà họ Tống còn chút cốt khí, chắc chắn sẽ đoàn kết lại chống đối Tiết Bạch. Hắn dõi theo phản ứng của Tống Nhược Tư, nhưng đối phương chẳng hề bàn bạc với huynh đệ lấy một lời, mà sau khi trò chuyện cùng phu phụ Dương Tề Tuyên, liền chỉnh lại tay áo, sải bước về phía Lý Đằng Không.
---❊ ❖ ❊---
Lý Đằng Không đứng trên Duyệt Nham Đình, phóng tầm mắt về phía bắc, nơi những dãy núi phía xa Hoàng Hà thấp thoáng trong sương mờ. Đó có lẽ là núi Vương Ốc, nàng ở Yển Sư chẳng còn được mấy ngày nữa là phải khởi hành, vất vả lặn lội đến đây một chuyến, lại chẳng thể nói với hắn được đôi ba câu.
Sau lưng bỗng vang lên tiếng bước chân, nhìn bóng hình in trên mặt đất, nàng biết có nam tử đang tiến lại gần.
"Đằng Không Tử."
Nghe tiếng gọi, Lý Đằng Không thầm thất vọng, đáp khẽ: "Tống công."
"Đừng khách khí như vậy, ta và phu phụ Dương tham quân vốn xem nhau như đồng trang lứa, nàng cứ gọi ta bằng đạo hiệu Minh Tu Tử là được."
Tống Nhược Tư báo đạo hiệu, vốn tưởng Lý Đằng Không sẽ ngạc nhiên vì hắn cũng là người tu đạo, nào ngờ nàng chỉ nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt lại tiếp tục hướng về phía xa xăm.
"Vừa rồi nghe Thập Nhất Nương nói lệnh đường họ Tông? Cùng tộc với thê tử của Lý Bạch? À, ta và Lý Bạch cũng là chỗ hảo hữu."
Lý Đằng Không lơ đãng quay đầu, thấy Tiết Bạch đứng cách đó không xa đang dõi mắt về phía này, hai ánh nhìn giao nhau… Tiết Bạch không nói gì, lặng lẽ tránh đi. Vốn là người thanh tu, tâm cảnh đạm bạc, nhưng lúc này lòng nàng không hiểu sao lại rối loạn, dứt khoát mắt không thấy lòng không phiền, nàng quay người bỏ đi, hoàn toàn quên mất bên cạnh còn có người đang bắt chuyện.
Tống Nhược Tư ngẩn người. Hắn thực sự đã đem lòng mến mộ Lý Đằng Không ngay từ cái nhìn đầu tiên, thần hồn điên đảo. Hắn hiểu rõ nếu không nắm bắt lúc này, sau này sẽ chẳng còn cơ hội gặp lại. Vì vậy, dù biết thời cơ không thích hợp, hắn vẫn đuổi theo: "Đằng Không Tử, xin dừng bước."
"Tống công có việc gì?"
Đây là thời Đại Đường, phong khí hào phóng, sư phụ của Lý Đằng Không là Ngọc Chân công chúa dù chưa xuất giá đã có hài tử, mà Tống Nhược Tư tuy hơn Dương Tề Tuyên vài tuổi, nhưng quan vị lại cao hơn, tự cho mình là bậc hào hoa phong nhã, xứng đôi với nàng.
Hơi do dự một chút, hắn lấy hết can đảm lên tiếng: "Thực ra thê tử của ta đã mất nhiều năm, ta chưa từng động lòng với nữ tử nào khác, cho đến khi gặp được Đằng Không Tử..."
Xung quanh không ít người nghe thấy lời này đều ngẩn ngơ, kinh ngạc trước sự táo bạo của Tống Nhược Tư. Lý Đằng Không vô cùng lúng túng, nàng liếc nhìn Tiết Bạch, thấy hắn cũng đầy vẻ kinh ngạc nhưng vẫn giữ im lặng. Không hiểu sao, trong lòng nàng trào dâng một nỗi giận hờn vô cớ.
"Đừng nói nữa."
Nàng buông một câu lạnh lùng rồi quay lưng bỏ đi. Tính cách nàng vốn trầm tĩnh, chưa bao giờ nổi giận đến mức này. Tống Nhược Tư còn muốn níu kéo, Hiểu Nô đã giơ vỏ đao chặn lại, trừng mắt nhìn hắn đầy hung dữ. Lý Thập Nhất Nương bất mãn lên tiếng: "Ngươi quá vô lễ! Nữ nhi của Hữu tướng phủ, há để ngươi mạo phạm như vậy?"
Dương Tề Tuyên vốn thân cận với Tống Nhược Tư, lúc này cũng tỏ ý xa cách, khẽ cười nhạo rồi kéo thê tử đi: "Tống huynh chẳng qua là bày tỏ lòng ái mộ, không sao đâu."
"Hắn đang chịu tang mà..."
"Tống Chi Vấn còn cầu hoan với Võ hậu, nhà này vốn cùng một đức tính cả thôi."
---❊ ❖ ❊---
Đêm đó, mọi người lưu lại Lục Hồn Sơn Trang. Con cháu Tống gia vừa trở về, chưa hoàn toàn nhận ra đám quản sự trong phủ đối với mệnh lệnh của họ đều là "dương phụng âm vi", mọi việc lớn nhỏ đều do một tay Tiết Bạch sắp đặt.
Sau bữa tối không lâu, Hồ Lai Thủy ăn mặc như một quản sự, bước qua hành lang dài đến khách viện gặp Tiết Bạch. Hắn là một trong những hỏa kế xuất sắc được Phong Vị Lâu bồi dưỡng, từ việc giả dạng hộ vệ của Trương Tam Nương Tử đến khi thăm dò thái độ của Cao Thượng, đã trở thành tâm phúc đắc lực.
"Lang quân, mấy người Tống gia đó đã tụ tập bàn bạc rồi."
Tiết Bạch hỏi: "Bàn chuyện gì?"
"Trong số đó có vài kẻ thông minh, đã phát hiện ra không ít dấu vết, khẳng định lang quân đang nhắm vào Tống gia."
Tiết Bạch tò mò hỏi: "Bọn họ định làm thế nào?"
"Định đề cử một gia chủ đến Hữu tướng phủ ở Trường An cáo trạng, Tống Nhược Tư là người có quan vị cao nhất."
"Hắn có muốn làm gia chủ này không?"
"Hắn rất muốn, đang tìm cách thuyết phục các huynh đệ."
Tiết Bạch bình thản nói: "Để hắn đến gặp ta, gọi cả Phàn Lao qua đây."
---❊ ❖ ❊---
Đêm khuya, Lý Đằng Không và Lý Quý Lan cùng chung phòng.
"Đằng Không Tử, ngươi đừng giận nữa."
Lý Quý Lan không ngừng ôn tồn khuyên giải: "Người đó tuy mạo muội, nhưng gia phong Tống gia vốn là như vậy, ngươi đã không thích thì chẳng ai ép buộc được. Hơn nữa, có người ngưỡng mộ ngươi cũng là chuyện tốt mà."
Lý Đằng Không không phải vì chuyện này mà không vui, sau khi nghe khuyên giải hồi lâu, nàng đột ngột hỏi: "Ngươi thích Tiết Bạch sao?"
Thoáng nghe câu hỏi, Lý Quý Lan kinh hãi vô cùng, vội quay lưng đi. Nàng đưa tay sờ má, vỗ nhẹ vài cái rồi thấp giọng đáp: "Tiết lang đã có hôn ước rồi."
"Phải đó."
"Ta chỉ cảm thấy, có thể ở cạnh hắn nhiều hơn một chút đã là rất tốt rồi." Lý Quý Lan thì thầm, "Không cầu có thể thành đôi."
Lý Đằng Không ngẩn người, lòng thầm kinh ngạc trước sự can đảm của nàng, ngay cả những lời thầm kín như vậy cũng dám thốt ra, nhất thời không biết đáp lời thế nào.
“Đây là bí mật, ta chỉ nói với mình ngươi thôi.” Lý Quý Lan dặn dò, “Ngươi vạn lần không được để lộ cho người khác biết đó.”
“Đến cả ngươi mà cũng dám nói thẳng như vậy sao.” Lý Đằng Không nhỏ giọng lẩm bẩm.
Hôm nay bôn ba cả ngày, Lý Quý Lan thực sự đã thấm mệt. Nàng nằm trên giường, ôm tờ giấy màu có chép bài thơ Tiết Bạch tặng, ngắm nghía hồi lâu rồi mới chìm vào giấc mộng. Lý Đằng Không định thổi tắt nến, trước khi đi ngủ lại liếc nhìn Lý Quý Lan một cái. Thấy nàng trong giấc ngủ vô cùng điềm tĩnh, gò má ửng hồng, ngay cả hàng mi cũng như đang vương vấn niềm vui, Lý Đằng Không định đưa tay cất tờ giấy màu giúp nàng, nhưng chợt nghĩ đó là vật Tiết Bạch tặng riêng, mình sao tiện đụng vào, bèn thôi rồi thổi đèn đi ngủ.
Có lẽ vì tâm tư xao động, đêm ấy nàng trằn trọc mãi chẳng thể an giấc, cuối cùng dứt khoát đứng dậy, khoác áo đi dạo trong sân. Sơn cư yên tĩnh, bất tri bất giác, nàng đã đi đến khách viện của Tiết Bạch. Đúng lúc này, cánh cửa “két” một tiếng mở ra, Tiết Bạch và Tống Nhược Tư cùng nhau bước tới.
“Ngày mai liền công khai định đoạt để ngươi kế thừa gia nghiệp Tống gia…”
Tiết Bạch đang nói, tình cờ bắt gặp Lý Đằng Không đứng dưới ánh trăng, liền dừng lại, ngay cả một lời chào cũng không có. Lý Đằng Không thi lễ, giả vờ như đang ung dung tản bộ rồi rẽ sang hướng khác. Không bao lâu sau, tiếng bước chân vang lên phía sau, nàng không ngờ Tống Nhược Tư lại còn dám đến quấy rầy: “Hiểu Nô.”
Hiểu Nô liền quát: “Đã bảo ngươi đừng qua đây rồi!”
Lý Đằng Không nghe giọng điệu của nàng, quay đầu nhìn lại, thấy người đến lại là Tiết Bạch, bèn nói với Hiểu Nô: “Thôi được rồi, để hắn qua đây đi.”
Chuyến đến Yển Sư lần này, đến lúc này mới xem như có cơ hội nói chuyện tử tế. Dưới ánh trăng, Lý Đằng Không đứng đó, khẽ đá hòn đá dưới chân, như thể vẫn còn giận Tiết Bạch. Nàng vừa rồi đã nghe thấy hết, hắn định để Tống Nhược Tư kế thừa gia nghiệp, không màng đến việc lợi dụng lòng ái mộ của kẻ kia đối với nàng, điều này khiến nàng vô cùng khó chịu.
“Vừa rồi ta đã nói với Tống Nhược Tư rồi, hắn sẽ không làm phiền ngươi nữa.” Tiết Bạch lên tiếng.
“Hở?” Lý Đằng Không ngạc nhiên.
Tiết Bạch cũng có chút lạ lẫm, hỏi lại: “Ta đã quản chuyện bao đồng rồi sao?”
“Không có, ta chỉ là phiền hắn thôi.”
Lý Đằng Không nói rồi quay người bước đi theo con đường nhỏ. Tiết Bạch sóng vai cùng nàng dạo bước, vừa đi vừa trò chuyện, mặc cho Hiểu Nô và Miên Nhi theo sau. “Ngươi nói thế nào? Chức quan của họ Tống còn cao hơn ngươi, hắn có thể nghe lời ngươi sao?”
Tiết Bạch đáp: “Dùng chút thủ đoạn, xem như là… uy hiếp lợi dụ vậy.”
Rõ ràng không định nói đùa, nhưng Lý Đằng Không lại bật cười: “Ngươi uy hiếp lợi dụ, chỉ là để hắn không đến làm phiền ta sao?”
Tiết Bạch có chút lúng túng, cuối cùng dứt khoát nói thật: “Vốn đã định chọn một kẻ vô dụng trong đám con cháu Tống gia để kế thừa gia nghiệp, hòng bán Lục Hồn Sơn Trang cho ta. Chọn tới chọn lui, chọn trúng Tống Nhược Tư, ta liền thuận tiện dằn mặt hắn.”
“Thuận tiện?” Lý Đằng Không vẫn còn chút hờn dỗi.
Lần này đến Yển Sư, nàng so với trước đây có chút được mất hơn thua, không giống một đạo sĩ thoát tục, mà càng giống một thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi.
“Còn ngươi? Sao không ngủ được?”
“Không phải.” Lý Đằng Không cứng miệng đáp: “Ta nghe nói, bình minh trên núi Thủ Dương là đệ nhất thắng cảnh của Yển Sư. Lúc này lên núi, ngồi một lát là có thể thấy được mặt trời mọc… quan sát trời đất, có ích cho việc tu hành của ta.”
Lúc này rõ ràng vẫn còn đêm khuya, lên Duyệt Nham Đình thế nào cũng phải đợi cả canh giờ mới thấy mặt trời mọc. Tiết Bạch không vạch trần, im lặng đi cùng Lý Đằng Không, bằng lòng cùng nàng lên đỉnh núi ngồi một lát. Một nam một nữ nửa đêm leo núi, dù là ở thời Đường cũng là một hành động khá điên rồ.
“Trước kia ta ở Trường An, chưa từng thấy người ta sống khổ sở như vậy.” Lý Đằng Không thấp giọng nói, “Đói không có lương thực, bệnh không có tiền bạc cứu chữa…”
Nàng rất muốn tâm sự với Tiết Bạch nhiều điều, không chỉ là tâm tư thiếu nữ, mà vì nàng thấu hiểu hắn. Mấy ngày gần đây, chứng kiến cảnh chữa bệnh cho bần dân, lòng nàng trào dâng xúc động, nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có Tiết Bạch mới có thể đồng cảm với nàng. Vì vậy, trên đường leo núi, hai người trò chuyện không phải là chuyện tình cảm nam nữ, mà là đối mặt với nỗi khổ dân gian, về việc cá nhân rốt cuộc có thể góp được bao nhiêu sức mọn.
Đêm nay trăng không sáng lắm, nhưng dần quen với ánh sáng mờ ảo, đi đường núi ngược lại rất thú vị. Tuy đường đã được tu sửa, nhưng khó tránh khỏi những chỗ gồ ghề, Tiết Bạch đưa tay đỡ Lý Đằng Không mấy lần, không dám nắm tay nàng, mà chỉ cách lớp đạo bào rộng lớn nắm lấy cổ tay mảnh mai.
Cuối cùng, hai người lên đến đỉnh núi, ngồi trên tảng đá lớn ngắm bầu trời đầy sao. Trên núi gió lớn, đêm lạnh thấu xương, Tiết Bạch không nói gì, cởi áo choàng ngoài khoác lên người Lý Đằng Không. Nàng cũng không từ chối, co người trong áo choàng, trông nhỏ bé vô cùng.
“Đúng rồi, Thập Nhất Nương có lời muốn ta chuyển cho ngươi.”
“Phụ thân của ngươi muốn đối phó Vương Hồng sao?”
“Ừm, nói nếu ngươi đồng ý, có thể điều ngươi làm Vạn Niên huyện úy.” Lý Đằng Không nói, “Ta chỉ là người truyền lời, ngươi không cần phải bận tâm đến ta.”
Nói rồi, nàng đại khái hiểu vì sao mình và Tiết Bạch không thể thành một đôi. Chính kiến của hắn và gia đình nàng hoàn toàn khác biệt, cuối cùng cũng không thể đi cùng nhau quá xa.
Tiết Bạch không từ chối ngay, mà hỏi: “Mùa đông năm ngoái, Yển Sư huyện thừa Cao Sùng tội danh bại lộ, sợ tội bỏ trốn, triều đình vẫn chưa bổ nhiệm huyện thừa mới, không biết Hữu tướng có dự định gì?”
“Ta chuyển lời lại cho Thập Nhất Nương sao?”
“Ừm.”
Tiết Bạch rõ ràng có thể trực tiếp hỏi Dương Tề Tuyên, nhưng lại không làm vậy, đây chính là thái độ đàm phán. Hắn nể mặt Lý Đằng Không, mới cho Hữu tướng phủ một cơ hội ra điều kiện. Hắn dù sao cũng không vội, chuyện ở Yển Sư vẫn chưa thu xếp ổn thỏa.
Nói xong những chính sự này, không khí có chút trầm lắng, hai người lại rơi vào im lặng, ngồi đó chờ mặt trời mọc.
“Thực ra…” Tiết Bạch do dự, cuối cùng vẫn nói: “Hôm nay bài thơ đó, là viết cho các ngươi.”
"Chúng ta sao?" Lý Đằng Không ngạc nhiên hỏi lại: "Sơn tự đào hoa thủy thịnh khai... nghe chẳng hợp với ta chút nào."
"Ừ thì..."
"Chúng ta là đạo sĩ, thơ của ngươi lại là 'sơn tự' đào hoa."
Hiếm khi nàng mới buông lời đùa cợt, Tiết Bạch liền phối hợp mà cười theo. Ngay cả trên ngự yến, hắn cũng chưa chắc đã chiều ý Lý Long Cơ như cách đối đãi với nàng lúc này.
Lý Đằng Không thấy hắn cười, bèn nói: "Viết lại một bài đi."
"Viết không ra nữa."
Tiết Bạch nhìn lên trời, thấy đêm còn dài, trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngược lại có nghĩ đến một bài văn phú, ta thử xem có nhớ ra được không."
"Thật sao?"
"Thủy lục thảo mộc chi hoa, khả ái giả thậm phồn." Tiết Bạch nhẹ giọng ngâm.
Lý Đằng Không nhất thời chưa cảm nhận được ý tứ sâu xa, thầm nghĩ hắn từng khen Lý Quý Lan là hoa đào, là sắc xuân nhân gian, so ra thì những câu này đối với nàng lại quá đỗi bình thường. Tuy nhiên, khi hắn tiếp tục ngâm, nàng đột nhiên ngẩn người.
"Dư độc ái liên chi xuất ứ nê nhi bất nhiễm, trạc thanh liên nhi bất yêu..."
Lý Đằng Không ngẩng đầu nhìn góc nghiêng của Tiết Bạch, thấy hắn đang chăm chú suy tư, không để ý đến ánh mắt mình, thế là nàng mạnh dạn ngắm nhìn hắn một lúc lâu. Hôm nay trong lòng nàng vốn giận hắn, bởi có kẻ khác thổ lộ tâm tình ngay trước mặt mà hắn vẫn cứ im hơi lặng tiếng. Ấy vậy mà giờ phút này, hắn lại dùng những lời văn thanh cao ấy để bày tỏ nỗi lòng. Quan trọng hơn cả, hắn thấu hiểu nàng đến tận đáy lòng.
Nghĩ đoạn, Lý Đằng Không đưa tay ra định nắm lấy tay Tiết Bạch, nhưng vì không dám, chỉ đặt tay ở giữa hai người, rất gần, rất gần tay hắn. Chẳng biết tự bao giờ, tay hai người dần chạm vào nhau, rồi cứ thế lặng im không rời.
Hồi lâu sau, nơi chân trời phía đông, một vầng mặt trời đỏ rực bừng lên, ánh hào quang như được tô vẽ, chiếu rọi khắp thiên địa một màu rực rỡ. Lý Đằng Không cảm nhận không gian khoáng đạt, hít thở không khí trong lành của buổi sớm mai, đạo tâm vốn kiên cố bỗng chốc tiêu tan đi nhiều phần.
---❊ ❖ ❊---
Lý Thập Nhất Nương dậy từ sớm, đứng trên tiểu các uống trà, nhìn ngắm cảnh sắc Lục Hồn Sơn Trang, trong lòng nảy ra một ý nghĩ: "Dương lang, chàng nói chúng ta mua lại nơi này thế nào?"
Dương Tề Tuyên vốn còn buồn ngủ, lại bị thê tử kéo qua đây, ngáp dài đáp: "Cách Trường An quá xa rồi."
"Mặc kệ." Lý Thập Nhất Nương nói: "Ta thấy người nhà Tống gia chết nhiều như vậy, số còn lại cũng không quán xuyến nổi biệt nghiệp này, chi bằng bán đi."
"Thuộc về ai còn chưa định." Dương Tề Tuyên nói: "Tiết Bạch qua đây chính là để xem huynh đệ nhà họ Tống bàn bạc chuyện này. Nếu muốn phân gia, chắc chắn phải bán Lục Hồn Sơn Trang mới dễ chia tiền..."
"A."
Lý Thập Nhất Nương bỗng phát hiện mấy bóng người từ trên núi Thủ Dương xuống, trong đó có Tiết Bạch và Lý Đằng Không. Nàng không khỏi đắc ý: "Quả nhiên là dan díu với nhau rồi, đây chính là chỗ cao minh của ta. Nhìn qua chỉ là để Thập Thất đi đưa lời cho Tiết Bạch, thực chất là để nàng câu dẫn hắn. Chàng xem, hắn có xảo quyệt đến đâu, chẳng phải vẫn cắn câu sao?"
Dương Tề Tuyên nghe mà mệt mỏi, dứt khoát đứng dậy: "Đi thôi, đến đại đường xem huynh đệ nhà họ Tống sắp xếp thế nào."
Nói ra, đây mới là chính sự, dù quan trọng nhưng quả thực không có quá nhiều khúc chiết, thậm chí chẳng bằng tâm tư quanh co của tiểu nữ tử. Tống Nhược Tư là đích tử của Tống Chi Đễ, quan chức cao nhất, danh vọng lớn nhất, huynh đệ nhà họ Tống đều phục để hắn kế thừa gia nghiệp. Dương Tề Tuyên vừa nhìn đã hiểu, huynh đệ nhà họ Tống căn bản không thể quán xuyến được Lục Hồn Sơn Trang, cách tốt nhất là bán đi chia tiền. Bây giờ họ đoàn kết như vậy, chính là muốn đấu với Tiết Bạch.
"Bản huyện úy và Dương tham quân đều ở đây, các vị đều đồng ý để Tống Nhược Tư kế thừa gia nghiệp Tống gia, bao gồm cả Lục Hồn Sơn Trang này?"
"Không sai."
"Điểm chỉ."
Người nhà Tống gia rất dứt khoát, sau khi điểm chỉ liền ra hiệu bằng mắt cho Tống Nhược Tư, muốn hắn gây chút phiền phức cho Tiết Bạch để tăng sĩ khí. Tống Nhược Tư lại im lặng, tìm cơ hội đi vòng ra thiên sảnh. Đỗ Ngũ Lang đã đợi ở đó, trên bàn đặt một chiếc hòm lớn cùng ba phần khế ước.
"Tống công thật sự muốn bán Lục Hồn Sơn Trang?"
"Ai." Tống Nhược Tư thở dài: "Họa do nó mà ra, vậy thì do nó mà kết thúc đi."
Hắn nhấc bút, rồng bay phượng múa ký tên điểm chỉ, giống hệt như những nông hộ vô tri năm xưa bán ruộng đất cho Tống gia...
---❊ ❖ ❊---
"Được rồi, hãy chuẩn bị đưa Tống Thái Công về quê cha đất tổ hậu táng đi."
"Phải vậy."
Bán đi phần đất hương hỏa, Tống Nhược Tư chợt thấy trong lòng trống rỗng khôn tả. Nhưng hắn không còn cách nào khác, người sống quan trọng nhất là hiếu thuận, hắn không thể để phụ thân không có một cỗ quan tài tốt. Trước khi rời đi, hắn rất muốn gặp Lý Đằng Không một lần nữa, vì hắn thật sự vô cùng cảm mến nàng. Tiếc là, lời uy hiếp của Tiết Bạch đêm qua vẫn còn văng vẳng bên tai: "Ngươi dám đến gần nàng thêm một bước, ta đào cả nhà ngươi lên."
Chỉ có Tống Nhược Tư mới nhìn ra được, Tiết Bạch cực kỳ để tâm đến Lý Đằng Không.