Việc Nguyên tố phôi thô” từng xuất hiện ở Hàn Sương dưới biển sâu giờ lại xuất hiện ở vùng biên cảnh hải vực này, gần "Thánh địa” của đám tín đồ Yên Diệt, sự thật này mang một luồng khí tức quỷ đị đáng sợ, nhưng cũng không quá bất ngờ.
Dù sao, chính "U Thúy Thánh Chủ" là người đã xâu chuỗi tất cả lại với nhau.
Morris ngồi xổm xuống bên cạnh phôi thô hình người, lấy ra một cây chùy lấy mẫu kim loại nhỏ dài, cẩn thận đâm vào cánh tay sau lưng của nó. Chùy gặp phải một lớp vỏ ngoài cực kỳ cứng chắc – rõ ràng cứng hơn da người, Tinh Linh hoặc Senjin rất nhiều, nhưng vẫn có độ đàn hồi nhất định, tựa như một loại cao su đặc chủng chắc chắn tỉ mỉ.
Anh ta dùng sức, phá thủng lớp "da" cứng cáp này, chùy xoay tròn nửa vòng trong cánh tay phôi thô rồi rút ra, để lộ một ít vật chất màu đen như bùn nhão.
Màu bùn đen này rất quen thuộc, nhưng dường như đã mất đi hoạt tính, không có dấu hiệu nhúc nhích hay biến dạng.
"Tôi bắt đầu thấy hơi buồn nôn rồi.” Sherry nhíu chặt mày, đám bùn nhão ô trọc khiến cô nổi da gà, liên tưởng đến những chuyện rùng rợn đã xảy ra ở Hàn Sương —- những bản sao sinh sôi trong sương mù, xúc tu Cổ Thần lan tràn từ đáy biển lên, bùn nhão sống động trào ra từ đường ống và cống ngầm.
Nhưng A Cẩu bên cạnh dường như không bị ảnh hưởng, con U Thúy Liệp Khuyển tò mò tiến đến gần phôi thô, ngửi tới ngửi lui xung quanh, như thể phát hiện ra điều gì, thỉnh thoảng dừng lại suy nghĩ.
Sherry thấy vậy liền tỏ vẻ ghét bỏ: "A Cẩu làm gì thế? Không thấy cái thứ này ghê tởm à... Này, đừng cọ vào đầu tôi..."
"A Cẩu, cậu phát hiện ra gì à?" Vana nghiêm túc hỏi.
"Chưa phát hiện gì đâu, đây là lần đầu tôi tận mắt thấy thứ này, trước đây chỉ nghe thuyền trưởng miêu tả thôi..." A Cẩu lắc đầu, "Tôi chỉ cảm thấy khí tức của nó... hơi quen thuộc."
Duncan nhướng mày: “Hơi quen thuộc?”
"...Mùi vị quê nhà," A Cẩu lầu bầu, "Nhưng tôi không chắc lắm... vì nó rất nhạt, chỉ là có cảm giác quen thuộc thôi."
Vẻ mặt Duncan dần trở nên ngưng trọng, nhưng nhất thời không nói gì.
Trước đây, anh đã phát hiện ra rất nhiều "Nguyên tố phôi thô" dưới đáy biển Hàn Sương, nhưng để loại bỏ hoàn toàn mối họa ngầm và tránh cho Cổ Thần phục chế thể thức tỉnh, anh đã thiêu hủy xúc tu Cổ Thần làm "trụ cột", đồng thời đốt luôn tất cả "phôi thô" dưới đáy biển, khiến anh không thể mang về bất kỳ mẫu vật nào. Vì vậy, trước hôm nay, A Cẩu chưa từng thực sự tiếp xúc với loại "bán thành phẩm phục chế" do sức mạnh của U Thúy Thánh Chủ tạo ra.
Và bây giờ, A Cẩu ngửi thấy mùi U Thúy Thâm Hải từ những "bán thành phẩm" này.
Duncan mơ hồ cảm thấy A Cấu đã phát hiện ra một "vấn đề".
Lucrezia nhận thấy sự thay đổi trên khuôn mặt cha, lo lắng hỏi: "Cha thấy có gì không ổn sao?"
Duncan nghiêm nghị: "Vì sao những phôi thô hình người này lại mang theo khí tức U Thúy Thâm Hải?"
"Có gì không ổn sao?" Lucrezia hơi nghi hoặc, "Những thứ này đều được tạo ra bởi sức mạnh của U Thúy Thánh Chủ, nên mang khí tức U Thúy Thâm Hải là bình thường mà..."
Duncan quay đầu: "Theo những thông tin chúng ta có, Người cũng do U Thúy Thánh Chủ tạo ra, vậy tại sao A Cẩu chưa từng ngửi thấy mùi quê nhà trên người Người?"
Xung quanh im lặng, Lucrezia chớp mắt, cuối cùng nhận ra "vấn đề” mà cha cô đã phát
Ánh mắt cô rơi xuống "phôi thô" không có ngũ quan và tay chân trên boong tàu, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc.
Duncan vừa suy nghĩ vừa nói: "Tất cả các tộc phàm nhân đều là sản phẩm phái sinh từ những hợp chất sâu thẳm, U Thúy Ác Ma cũng do U Thúy Thánh Chủ tạo ra. Nếu chúng ta coi Người và U Thúy Ác Ma là hai đầu của cán cân, vậy những phôi thô hình người này... nghiêng về Người hơn hay U Thúy Ác Ma hơn?"
"...Con nhớ cha từng nói, những phôi thô giống tượng bùn này rất có thể là bán thành phẩm trong quá trình U Thúy Thánh Chủ tạo ra các tộc phàm nhân, hoặc là sản phẩm được gia công thô theo bản thiết kế ban đầu. Xúc tu Cổ Thần dưới đáy biển Hàn Sương chỉ là một bản sao của U Thúy Thánh Chủ, nên chỉ có thể tạo ra loại phôi thô này. Nhưng nếu tiến thêm một bước, những phôi thô này có thể biến thành con người thật sự..."
Lucrezia nhớ lại những thông tin về sự kiện Hàn Sương mà cha cô từng kể, chậm rãi nói.
"Và bây giờ, A Cấu cảm thấy những phôi thô này mang khí tức U Thúy Thâm Hải, hay nói cách khác, nó cảm thấy những phôi thô này. rất giống đồng bào của nó.”
"Tôi không có nói vậy mà!" A Cẩu lẩm bẩm, nhưng rồi lại quỳ xuống, có vẻ hơi bất lực, "Ờ, thì... cũng có một chút giống thật."
Sherry chớp mắt, nhìn A Cẩu, nhìn thuyền trưởng, đảo mắt nhìn xung quanh, vẫn còn hơi mơ hồ: "Mọi người đang bàn về cái gì vậy?"
Duncan nhìn cô gái, chỉ tay vào "phôi thô" trên boong tàu: "Chúng ta đang bàn về việc Người bắt đầu phân hóa với U Thúy Ác Ma từ bước nào, hay nói cách khác, loại U Thúy Ác Ma hình người này bắt đầu biến thành Người từ bước nào."
Sherry phản ứng lại, mắt trợn tròn: "Ngọa tào?!"
Duncan không giải thích thêm, chỉ gật đầu rồi quay người về phía bệ điều khiển ở đuôi tàu — nơi này đã rất gần giới tuyến 6 hải lý, cần phải cẩn thận hơn. Anh định cho Thất Hương Hào tiến lên một chút để xác nhận tình hình phía trước.
Nhưng khi anh vừa định bước đi, một tiếng "thùng thùng" rất nhỏ đột nhiên vọng ra từ mạn thuyền, cắt ngang hành động và mạch suy nghĩ của mọi người.
Sau đó, ngày càng có nhiều tiếng "thùng thùng" vọng vào tai.
Có thứ gì đó đang va vào vỏ thuyền, ban đầu chỉ hai ba cái, sau đó ngày càng nhiều – rất nhiều!
Sắc mặt Vana hơi biến đổi, cô chạy đến mép boong tàu, nhìn xuống mặt biển.
Những vật thể hình người màu đen, như "phôi thô” nặn từ bùn, có ít nhất vài chục đến cả trăm, đang va chạm vào thân tàu Thất Hương Hào. Chúng nhấp nhô trên mặt biển lặng sóng, như thể bị những gợn sóng vô hình đấy đưa, đông, đông, đông đông.
Nhưng điều đáng sợ hơn là phía xa –
Phía trước Thất Hương Hào, trên mặt biển xa hơn, ngày càng có nhiều hình dáng mơ hồ chậm rãi trôi đến từ màn sương mù dày đặc! Vô số "phôi thô" hình người nhấp nhô như khúc gỗ trong nước, trôi dạt theo cùng một hướng, liên tục đâm vào vỏ tàu Thất Hương Hào, phát ra tiếng va chạm trầm đục, rồi lật nhào, thay đổi quỹ đạo, tiếp tục trôi về phía sau, về phía Thôi Xán Tinh Thần Hào...
Trên boong tàu An Nghỉ, nữ thần quan Polekny mặc áo bào đen của Tử Vong Giáo Hội, mái tóc xoăn màu ám kim, chau mày nhìn xuống mặt biển. Những phôi thô hình người đen ngòm như khúc gỗ trôi dạt từ xa đến, mang theo sự quỷ dị khiến người ta rợn tóc gáy.
Một hạ cấp thần quan đứng bên cạnh cô, vẻ mặt có chút bất an: "Chủ giáo Polekny, những thứ này rốt cuộc là gì?"
”. Thứ được tạo ra bởi sức mạnh của U Thúy Thánh Chủ, có lẽ trôi dạt từ cái gọi là Thánh địa," Polekny tùy tiện nói - một giọng nói đang vang lên trong đầu cô, kể cho cô nghe những thông tin về "phôi thô hình người”, giọng nói đến từ Thất Hương Hào, từ "Agatha nữ sĩ” đi theo Duncan thuyền trưởng dưới hình dạng bóng dáng: "Đừng để ý đến chúng, những thứ này đã Chết rồi, chỉ cần không chủ động tiếp xúc, chúng sẽ không gây ra mối đe dọa nào cho lớp giáp của tàu chiến chúng ta.”
"Vâng, thưa chủ giáo."
Hạ cấp thần quan cúi đầu lui ra, nhưng không lâu sau lại vội vã trở lại trước mặt Polekny.
"Chủ giáo! Đáy thuyền, dưới đáy thuyền cũng có!"
"Dưới đáy thuyền?!"
Polekny vội vã xuống khu vực tầng dưới, nghe thấy những tiếng va đập gần như vang vọng khắp khoang đáy.
Tiếng va đập liên tục, dường như truyền đến từ khắp mọi hướng, đó là âm thanh của vô số vật thể cứng trôi nổi trong nước biển đâm vào lớp thép. Âm thanh vang vọng trong khoang, ngột ngạt khiến người ta bất an. Polekny thậm chí có một ảo giác –
Như thể vô số người đang cố ý dùng búa lớn gõ vào vỏ thuyền.
Trong đầu cô thậm chí hiện lên hình ảnh, liên tưởng đến việc hàng ngàn phôi thô không có ngũ quan đang trôi nổi xung quanh tàu An Nghỉ, không chỉ trên mặt biển, mà còn dưới nước, hàng trăm hàng ngàn hình người bùn đen leo lên lớp đệm đáy thuyền, chạm vào, cào cấu, cố gắng đục thủng lớp thép dày, đánh chìm vị khách không mời mà đến này.
Cô vội lắc đầu, cưỡng ép kìm nén những "liên tưởng" có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường, quay sang nhìn những kỹ thuật viên đi cùng: "Vỏ thuyền có bị hư hại không?"
“Nếu chỉ là va chạm ở mức độ này, sẽ không gây ra bất kỳ tổn hại nào cho vỏ thuyền,” Cơ Giới sư lập tức nói, "Chỉ là va chạm thôi, uy lực không lớn hơn khúc gỗ nổi trên biển. Nhưng thành thật mà nói, những âm thanh này khiến người ta rất bất an, và từ khi những thứ đó bắt đầu va vào vỏ thuyền gần khoang máy móc, động cơ hơi nước bắt đầu phát ra những tạp âm không cân đổi.
Ánh mắt Polekny hơi thay đổi: "Máy móc bị tà?"
"Chưa đến mức bị tà nghiêm trọng như vậy, nhưng máy móc thực sự cảm thấy bất an. Tôi hy vọng ngài có thể cử mục sư xuống làm lễ trấn an cho nồi hơi và máy tính cơ tự động."
"Được, tôi sẽ thông báo cho nhà thờ cử người xuống." Polekny nói ngay.
Ngay khi cô vừa dứt lời, một giọng nói khàn khàn và mơ hồ đột nhiên vọng vào đầu cô – giọng nói lẫn trong những tiếng va chạm liên tục, lẫn trong tiếng vọng của khoang đáy, như thể trực tiếp tách ra từ làn nước băng giá bên ngoài vỏ thuyền, xông thẳng vào đáy lòng cô –
“Các ngươi. lại biến thành bọn chúng. giống như chúng ta."