Trong ánh đèn không mấy sáng sủa, Heidi nhẹ nhàng đặt xuống tờ báo chứa tin tức từ phương xa. Phòng khách tĩnh lặng, ánh đèn vàng ấm áp cùng ánh mắt hiền từ của mẹ làm bạn hai mẹ con.
Nàng biết kế hoạch đi xa lần này của Thất Hương Hào. Cha nàng rồi cũng sẽ viết thư về, những lá thư gần đây nhắc nhiều đến chuyện biên giới. Nàng biết vị thuyền trưởng kia muốn thực hiện một chuyến đi xa vĩ đại, biết cha nàng muốn cùng vị thuyền trưởng kia lên đường, tiến về vùng biên giới xa xôi. Nhưng khi thực sự hay tin này từ một người đưa tin trên đường phố, lòng nàng vẫn trào dâng một cảm xúc khác lạ.
Cứ như một điều gì đó vốn chỉ là khái niệm mơ hồ, nay bỗng trở nên thật hữu hình. Nàng nhìn những dòng chữ ngắn gọn, chợt nhận ra: "A, họ đã đi thật rồi."
Cha nàng, người bạn thân nhất của nàng, đang dong buồm trong đêm đen dày đặc để đến tận cùng thế giới.
"Họ sẽ bình an thôi," giọng mẹ vang lên bên cạnh, kéo Heidi khỏi dòng suy nghĩ miên man. Giọng bà bình tĩnh, như cái đêm nhiều năm trước bà trấn an nàng trong bão tố. "Đừng lo lắng quá, Heidi."
Heidi hơi ngẩn người, quay đầu lại: "Vì. vị thuyền trưởng mạnh mẽ kia sao?”
"Vì cha con. Ông ấy luôn có thể bình an trở về," mẹ cười hiền hậu, như chìm đắm trong hồi ức. "Ông ấy từng làm nhiều chuyện táo bạo, vượt quá sức tưởng tượng của con. Nhưng cuối cùng, kiểu gì ông ấy cũng trở về nhà, kể cho mẹ nghe những trải nghiệm không thể tin nổi đó... Lần này ông ấy cũng sẽ trở về, mang theo kiến thức tận cùng thế giới. Và con, sẽ được nghe từ ông ấy một câu chuyện kỳ diệu, như mẹ ngày trước."
Heidi lặng lẽ lắng nghe. Sau một hồi im lặng, nàng khẽ nói: "Cha, và cả Vana... họ đang làm một việc thật vĩ đại, phải không mẹ?"
"Đúng vậy, thật vĩ đại. Hướng về phương xa luôn là một điều vĩ đại."
"Vậy giờ con nên làm gì?"
“Giờ con nên mặc một chiếc áo khoác ấm áp, rồi ra ngoài. Đến điểm tập trung, kể cho bà con lối xóm những tin tức mới nhất này. Họ còn đang chờ tin về máy phát điện và nguồn cung lương thực,” mẹ chậm rãi nói. "Hãy nói với những người không biết chữ để họ yên tâm. Hãy xua tan sự lo lắng và sợ hãi đang lan tràn trong đám đông, để mọi người không gục ngã trước bóng đêm. Hãy chống lại đêm đài đằng đãng này. Thực hiện lời thề con đã lập ở học viện, rồi bình an trở về. Mẹ sẽ nấu món súp nấm rau củ con thích.”
Mẹ từ từ đứng dậy, bỏ dở công việc thêu thùa, tiến đến sửa lại mái tóc cho con gái: "Heidi, những việc đó cũng thật vĩ đại."
Cảm nhận bàn tay mẹ vuốt ve mái tóc, Heidi khẽ gật đầu sau một thoáng do dự. Ánh mắt nàng lướt qua tờ "Báo" trên bàn, một lần nữa khắc ghi những tin tức kia vào trong đầu.
***
Ở vùng biển phương bắc xa xôi, một lớp "ánh nắng" màu vàng nhạt đều đặn và mỏng manh đang nhẹ nhàng bao phủ màn đêm. Khối hình học phát sáng khổng lồ tựa một ngọn núi đúc bằng thủy tinh nóng chảy, trôi nổi trên Vô Ngân Hải. Ở rìa khu vực được ánh nắng chiếu rọi, những chiến hạm lớn nhỏ đang chầm chậm tiến lui trong bóng đêm, như đàn cá đói khát vây quanh mồi.
Solena đến từ Lãnh Cảng, sắc mặt u ám đứng trên cầu tàu, xuyên qua ô cửa sổ rộng lớn nhìn ra phía trước, nơi mặt biến tràn ngập ánh sáng mờ ảo. Ở cuối mặt biển ấy, hắn lờ mờ thấy hai chiếc tàu cao tốc cũ kỹ đang lướt qua phía trước hạm đội, như những xúc tu thận trọng đò xét, không quá gần, nhưng đủ để lộ diện.
Đó là những tàu tiên phong của hải quân Murphys, chúng đang thăm dò biên giới hải phận Lãnh Cảng.
Vài chiếc chiến hạm treo cờ đen thì chầm chậm qua lại giữa hải quân Lãnh Cảng và hải quân Murphys. Lá cờ đen tung bay trong thứ "ánh nắng" mỏng manh, hình tam giác "Cổng Tử Thần" trên cờ lờ mờ nhận ra được qua ống nhòm.
Pháo chính của tất cả các chiến hạm đều đã được tháo bạt che.
"Giờ này, đám thần quan trên các chiến hạm của Giáo hội hẳn là đang đau đầu lắm đây," Solena chợt nghĩ, rồi thoáng cảm thấy áy náy.
Nhưng chút áy náy ấy nhanh chóng tan biến trong quyết tâm sắt đá.
Bàn thông tin trên cầu tàu vừa nhận được tín hiệu vô tuyến từ bên ngoài. Chốc lát sau, người liên lạc ngẩng đầu lên nhìn Solena: "Chỉ huy, soái hạm 'Điệu Vong Giả' liên lạc, họ muốn chúng ta và tiên phong hải quân Murphys cùng lùi lại năm hải lý, để rút khỏi khu vực nguy hiểm."
"Nói lại với họ một lần nữa, bảo đối phương lùi trước," Solena không chút do dự nói. "Và nhấn mạnh một lần nữa rằng Lãnh Cảng hiện cần thứ 'ánh nắng' đó. Đây không phải là thương lượng, đây là thông báo, là một kết quả, một sự thật phải đạt được. Dù thế nào đi nữa, trước khi mục tiêu này được thực hiện, hải quân Lãnh Cảng sẽ không rời khỏi khu vực này."
Một luồng khí lạnh tràn ngập cầu tàu, gió lạnh dường như lùa vào qua cửa khoang, chậm rãi luân chuyển.
Người liên lạc lập tức tuân lệnh. Nhưng khi anh ta chuẩn bị trả lời chiếc kỳ hạm của Giáo hội đang làm nhiệm vụ "điều đình", một tín hiệu khác lại truyền đến trên băng tần công cộng.
”. Chi huy, là Murphys liên lạc.”
Solena nhíu mày. Sau một hai giây ngắn ngủi im lặng, hắn bước thẳng đến bàn thông tin, nhấc ống nghe lên áp vào tai.
Giọng một người đàn ông trung niên không mấy xa lạ vang lên: "Solena, tôi biết anh sẽ đích thân nghe. Nghe này, tôi biết tình hình ở Lãnh Cảng, nhưng tình hình ở Murphys còn tệ hơn. Có thứ gì đó đang cố đổ bộ lên bờ biển của chúng tôi. Chúng tôi đã đánh lui chúng nhiều lần, nhưng chúng vẫn không ngừng trồi lên từ biển... Chúng tôi cần ánh nắng, dù chỉ là để tạm thời ngăn chặn 'dị biến' quanh vùng biển..."
"Mỏm Hải Nhai đã biến mất từ mười hai tiếng trước," Solena bình tĩnh nói. "Giống như bị một con dao sắc cắt khỏi hòn đảo vậy."
Đường dây vô tuyến đột ngột im lặng.
"Lãnh Cảng cần ánh nắng. Thành phố của chúng tôi đang dần biến mất trong bóng đêm," Solena chậm rãi nói. Hắn cảm thấy máu mình đường như đang lạnh dần, như có cơn gió lạnh lẩn khuất đâu đó trên cầu tàu, nhưng hắn không còn để ý đến những thay đổi nhỏ nhặt này nữa. "Hoắc bác, chúng ta biết nhau nhiều năm rồi. Bác biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.”
Bên kia im lặng hồi lâu, cuối cùng một tiếng gầm giận dữ vang lên: "Cháu trai anh vẫn còn ở Murphys! Nó cũng là một thành viên của đội phòng thủ bờ biển!"
"... Người dân Lãnh Cảng sẽ ghi nhớ nó."
Solena gác ống nghe xuống, đặt mạnh lên móc nối.
Trong cái lạnh lẽo, hắn từ từ thở ra một hơi, ngẩng đầu nhìn những thuộc cấp đang chờ lệnh.
". Không được vô tình gây thương vong cho chiến hạm của Giáo hội," hắn bình tĩnh nói. "Ưu tiên pháo kích soái hạm 'Hạc Cầm'. Trung tâm chỉ huy của chúng hăn là ở trên con tàu đó."
"Rõ!"
Các sĩ quan hải quân trên đài chỉ huy lập tức tuân lệnh, rồi các thao tác viên bắt đầu thực hiện quy trình đã định. Nhưng ngay giây sau, một tiếng kinh hô ngắn ngủi cắt ngang mọi sự bận rộn.
Một thủy binh chạm vào cần điều khiển bị tê cóng tức thì, tay anh ta gần như đóng băng ngay lập tức vào tay cầm kim loại. Trong hoảng loạn, anh ta giật mạnh, xé toạc một mảng da nhỏ đã đông cứng.
Và đến lúc này, mọi người mới chợt nhận ra cái lạnh lẽo đã thấm vào toàn bộ đài chỉ huy. Suy nghĩ của họ khó khăn vận chuyển trong trạng thái nửa đông cứng. Cái lạnh khủng khiếp dường như muốn xuyên thủng da thịt và xương cốt của mỗi người. Một lớp sương mù băng giá hỗn tạp bỗng hiện ra từ không khí xung quanh, trong chớp mắt bao phủ gần như mọi vật dụng và thiết bị điều khiển trên cầu tàu một lớp băng mỏng!
Solena cuối cùng cũng kịp phản ứng. Hắn lập tức chạy về phía ghế hạm trưởng, chuẩn bị kéo còi báo động toàn hạm đội. Nhưng vừa bước được hai bước, một cánh tay khô gầy, cứng như thép đã chặn đường hắn.
Những mảnh băng nhỏ li ti tràn ngập xung quanh. Một bộ "thi thể" tàn khuyết, không trọn vẹn chặn trước mặt hắn. Bộ "thi thể" ấy mặc quân phục hải quân Hàn Sương, nhưng nửa thân trên và nửa thân dưới không hề liền nhau - như thể bị một quả đạn pháo xé làm đôi. Hắn từ từ ngoẹo đầu về phía Solena, khuôn mặt khô lâu chậm rãi nở một nụ cười: "Buổi trưa an lành, tiên sinh, ngài cần tỉnh táo..."
Solena cứng đờ đứng cạnh ghế hạm trưởng, mắt từ từ liếc sang bên cạnh. Hắn thấy hết bộ "thi thể" này đến bộ "thi thể" khác xông ra trong màn sương giá, khống chế thuộc cấp của mình. Trong tiếng thở dốc, Bất Tử Nhân đã chiếm lĩnh đài chỉ huy.
Và khi liếc mắt nhìn ra biển, hắn thấy những mảng sương trắng lớn đột ngột trào lên.
Sương lạnh ngưng tụ trên mặt biển, băng giá gần như ngay lập tức bao phủ vùng biển giằng co giữa hai bên. Và giữa dòng sông băng không ngừng nhấp nhô, đứt gãy, tụ tán như vật sống ấy, một chiến hạm khổng lồ cùng mười mấy con tàu lớn nhỏ trồi lên mặt biển, như những bóng ma quỷ dị phản chiếu trong băng. Nước biển lạnh lẽo từ hai bên mạn tàu đổ xuống như thác. Rừng họng pháo trên boong tàu xoay chuyển, chĩa về mọi con tàu trên vùng biển này.
Tiếng kim loại vặn vẹo biến dạng vang lên bên tai Solena.
Hắn từ từ quay đầu, nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Một bức vách kim loại gần đó đang vặn vẹo, biến dạng. Trung tâm tấm thép dường như tan chảy, hiện ra một chất lỏng kỳ lạ, rồi những bộ phận chảy xuôi đó chồng chất lên nhau, biến thành một khuôn mặt lạnh lùng, đeo bịt mắt một bên.
"Solena, đã lâu không gặp."
"Thuyền trưởng Tirian... hay nên gọi là Quan Chấp Chính các hạ?" Solena toàn thân căng thẳng. Hắn vừa dùng khóe mắt quan sát tình hình trên mặt biển, vừa trầm giọng nói: "... Quả là một thanh thế lớn."
“Khi liên hệ với hải quân của từng thành bang, ta hiếm khi đốc toàn lực - vì trong phần lớn trường hợp, ta không muốn làm mọi chuyện quá căng thăng," khuôn mặt sắt thép kia lên tiếng. Nhưng xem ra. bầu không khí ở đây hôm nay đã rất căng rồi."
Solena không nói gì. Trong vài giây im lặng ngắn ngủi, hắn đang chú ý đến tình hình ở phía hải quân Murphys.
Bên đó không có động tĩnh gì - hiển nhiên, Bất Tử Nhân cũng đã khống chế kỳ hạm đối diện.