Con Ác Ma Khổng Lồ với mười hai chân đốt đối xứng và khuôn mặt người cuối cùng cũng từ từ rời đi. Dưới vòm trời cao vời vợi, bóng lưng nó đần vặn vẹo, hòa vào Hỗn Độn phương xa. Nơi nó từng chiếm giữ chỉ còn lại hài cốt và huyết nhục đen kịt đang dần tan rã, cùng mười mấy sinh vật bản địa đầy thương tích chật vật hồi phục.
Vài con U Thúy Liệp Khuyển cố gắng bò lên từ đống hài cốt, phiến xương trên người đã tàn khuyết. Cáo Tử Điểu lượn vòng trên những hài cốt mất sinh khí, tìm kiếm vật chất hữu dụng để khôi phục thể lực. Chiếc sọ lớn phủ đầy gai nhọn chậm rãi rơi xuống đất không xa, hốc mắt đỏ sẫm trống rỗng nhìn chằm chằm đám Ác Ma trên vùng bình nguyên.
Sau khi Ác Ma Thượng Vị rời đi, một sự cân bằng mong manh và nguy hiểm hình thành giữa những U Thúy Ác Ma còn lại. Nhưng sự cân bằng ngắn ngủi này chẳng mấy chốc sẽ bị phá vỡ.
Khi nỗi sợ hãi chung biến mất, bản năng tranh đấu và phá hoại sẽ một lần nữa chiếm ưu thế. Giết chóc và thôn tính lẫn nhau là quy luật vĩnh hằng trong U Thúy Thâm Hải, nhất là khi xung quanh đầy "thức ăn" và mọi Ác Ma đều cần nhanh chóng khôi phục vết thương.
Một con U Thúy Liệp Khuyển đang tìm kiếm phiến xương trong đống hài cốt gầm gừ đầy địch ý với những con Cáo Tử Điểu lượn vòng trên trời. Ngay sau đó, Yên Trần Thủy Mẫu nổi lên từ trong bóng tối, lặng lẽ kéo dài những xúc tu hiểm ác về phía những Ma vật đang sợ hãi xung quanh. Chiếc sọ đen kịt cũng dần trôi nổi lên khỏi mặt đất, hàm răng từ từ mở ra, năng lượng nguy hiểm nhấp nhô bên trong...
Dù khoảnh khắc trước còn bị một con Ác Ma "từ bên ngoài đến" cường đại và cổ quái đè xuống đất nghiền nát, những Ù Thúy Ác Ma này vẫn không thể ngăn cản việc lại lao vào giết chóc lẫn nhau.
Nhưng ngay lúc hỗn chiến căng thẳng nhất, một âm thanh khác thường đột ngột vang lên từ nơi không xa, lập tức đánh gãy hành động của những Ác Ma này.
Chiếc sọ đen kịt phát hiện khí tức kẻ ngoại lai đầu tiên. Nó đột ngột nâng cao vị trí, quay đầu về hướng âm thanh truyền tới.
Một bóng ma khổng lồ đi những bước nặng nề trên vùng bình nguyên. Nó dường như đột ngột "bốc lên" từ trong không khí, bóng ma phồng lên co lại nhúc nhích phác họa một hình dáng liên tục biến đổi.
Cảnh tượng này giống như những "Tân Sinh Ác Ma" vừa mới ra đời từ cơ thể U Thúy Thánh Chủ. Chúng thường thể hiện bộ dạng Hỗn Độn vô hình này, cho đến khi trải qua một thời gian thôn phệ dung hợp, "Ác Ma cơ chất" Hỗn Độn vô hình này mới sụp đổ và ngưng tụ thành một "chủng loại" Ác Ma đặc biệt.
Nhưng vị khách không mời mà đến xuất hiện trên cánh đồng hoang rõ ràng không phải "Tân Sinh Ác Ma" nào cả. Với tư cách là một đám "Ác Ma cơ chất" hình thái bất định, nó phát tán ra khí tức quá nguy hiểm. Lại quỷ dị.
Cảm ứng nguy cơ khiến tất cả U Thúy Ác Ma lập tức từ bỏ xung đột lẫn nhau và bản năng cảnh giác với đám bóng ma đang phồng lên co lại nhúc nhích.
Một thực thể dần xuất hiện trong đám bóng ma đó, một... U Thúy Liệp Khuyển được cấu thành từ vô số phiến xương vỡ vụn trôi nổi, hình thể lớn gần gấp đôi đồng loại.
A Cẩu cảm thấy mình đang mơ một giấc mơ rất dài.
Nó không còn nhớ rõ những gì trong giấc mơ, nhưng nó nhớ mình đã đi đến một nơi rất xa, quen biết một vài người, vài người bạn. Nó sống giữa một đám sinh vật nhỏ yếu nhưng có trật tự, và đã mất rất nhiều thời gian để học được một bộ "quy tắc sinh tồn".
Và một sinh vật nhỏ yếu tương tự. luôn ở bên cạnh nó.
...Đúng, sinh vật nhỏ bé đó đâu rồi?
Nó từ từ ngẩng đầu, ánh mắt ngơ ngác dường như bị bao phủ bởi một lớp màn che nặng nề, mọi thứ trong tầm mắt đều méo mó. Nơi này... có chút quen thuộc, nhưng dường như nó đã rất lâu chưa trở lại.
Nó cảm thấy mình không thích nơi này. Nó thích sống cùng "sinh vật nhỏ" ở một nơi có ánh mặt trời chiếu sáng hơn.
Trong sương mù và màn che ngơ ngác, rất nhiều vật lờ mờ tụ tập xung quanh, những tiếng gầm gừ và nỉ non xa xôi mơ hồ truyền đến từ bốn phương tám hướng, dường như là đe dọa, dường như là ác ý.
A Cẩu cố gắng mở to mắt để nhìn rõ những bóng ma đang gầm gừ với mình, nhưng mãi không nhìn rõ. Nhưng dần đần, nó cảm thấy những thứ khác.
Cảm giác đó đến từ cơ thể — đói khát.
Nó đói, vô cùng đói, như thể đã một thế kỷ chưa ăn gì, rồi đột nhiên đến một nơi... đầy thức ăn.
Cũng do cảm giác đói khát điều khiển, cái đầu chậm chạp của nó cuối cùng cũng bắt đầu nhớ lại một chút ấn tượng liên quan đến "giấc mơ" dài dằng dặc kia.
Nó nhớ lại sinh vật nhỏ bé, nó nhớ mình đã cùng sinh vật nhỏ bé kia chống chọi qua những đêm đông giá rét. Khi thời tiết rất lạnh, chúng cùng nhau trùm chăn trốn trong phòng...
Chúng cùng nhau chia sẻ món canh nóng mà những người hàng xóm tốt bụng mang đến — nó mỗi lần chỉ ăn một ngụm.
Chúng cùng nhau học cách sinh tồn trong thành phố lớn như vậy, học cách hiểu thiện ý và ác ý trong lòng người, học cách phân biệt những thứ hữu ích và nguy hiểm trong thùng rác...
Ăn xin, lừa gạt, nhà máy, ống khói, ăn cắp, bị đánh, canh cứu tế, cố gắng làm việc, ăn no, cùng nhau khóc, cùng nhau cười, cùng nhau...
Sống sót.
Trong lớp màn che mông lung, những tiếng gào thét chứa đựng đe dọa và địch ý vang lên liên tiếp, càng thêm vội vàng xao động. Sau đó, một bóng dáng nhanh nhẹn đột nhiên lao đến từ một hướng khác, tấn công nó một cách hung hãn.
A Cẩu cảm thấy có thứ gì đó cắn lấy mình — hơi đau một chút.
Trong bóng tối phồng lên co lại nhúc nhích, đầu lâu hài cốt của A Cẩu từ từ rủ xuống, trong đôi hốc mắt trống rỗng, ánh sáng xanh lục mờ nhạt đang lúc sáng lúc tối lóe lên, có vẻ tò mò nhìn chằm chằm vào thứ đang cắn lấy mình...
Một con U Thúy Liệp Khuyển — trông có vẻ là đồng loại của nó.
Cơ thể A Cẩu nhanh chóng thành hình trong bóng ma và hắc vụ, những phiến xương quái dị mọc ra từ các khớp nối, giúp nó khôi phục hình dáng U Thúy Liệp Khuyển vốn có. Nó nhìn chằm chằm vào "đồng loại" đang cắn xé cơ thể mình trong vài giây rồi mới lạnh nhạt lên tiếng: "Các ngươi, có nhìn thấy một người nhân loại không? Nàng, là bạn của ta."
Con U Thúy Liệp Khuyển đang cắn xé cơ thể A Cẩu đột nhiên ngập ngừng dừng lại, nhưng không phải vì nó hiểu câu hỏi của A Cẩu — nó chưa có trí thông minh đến vậy.
Nó chỉ phát hiện ra nguy hiểm to lớn — trong đôi hốc mắt lóe ra ánh lửa xanh lục của A Cấu, ẩn giấu một loại khí tức khủng bố nguy hiểm hết sức quen thuộc.
Con U Thúy Liệp Khuyển này cuối cùng cũng kịp phản ứng, nhưng đã quá muộn. Nó vừa buông miệng ra, một giây sau, toàn thân phiến xương của A Cẩu vỡ vụn biến hình trong nháy mắt — vô số hài cốt màu đen nổ tung tứ tung, như một cơn lốc bao phủ kẻ tấn công, rồi trong chớp mắt tái tạo lại thành hình dáng A Cẩu bên ngoài cơ thể kẻ kia!
Ăn bằng miệng hiệu quả thấp, thôn tính toàn bộ hiệu quả cao hơn.
Kẻ tấn công lỗ mãng biến mất, tại chỗ chỉ còn lại bóng dáng cao lớn của A Cẩu, những phiến xương đen kịt trên cơ thể nó co rút mãnh liệt, nhúc nhích. Từ bên trong nó truyền đến từng đợt tiếng nghiền ép ken két, kèm theo tiếng giãy giụa kịch liệt và tiếng gầm gừ trầm thấp của "thức ăn" — nhưng chỉ vài giây sau, tiếng giãy giụa và gầm gừ dần tắt, chỉ còn lại tiếng ồn ào khi phiến xương nghiền nát lẫn nhau.
Cảm giác đói khát dịu đi.
A Cấu ngẩng đầu, cảm thấy thể lực dần hồi phục.
"Ác Ma... Ngon..."
Bữa tiệc bắt đầu.
Giữa vô số tiếng gào thét và lảm nhảm của Ác Ma, bóng dáng A Cẩu bỗng nhiên hóa thành vô số phiến xương màu đen vỡ vụn tứ tung, như một cơn lốc xé nát, quét sạch toàn bộ cánh đồng hoang — mọi thứ trong phạm vi cơn lốc hài cốt cắt qua, bất kể là Ác Ma sống sót, hay là khói bụi và bùn nhão trồi lên từ hài cốt Ác Ma trên mặt đất, thậm chí là đá và những "bụi gai hóa thạch" đều bị cơn lốc này xé nát, hóa thành "thức ăn".
Những U Thúy Ác Ma không cam lòng bị thôn phệ phát động phản kích vô ích, sự phản kháng kịch liệt của chúng lấp đầy bụng A Cẩu. Một số Ác Ma biết được xu lợi tránh làm hại hơn thì điên cuồng lao về phía cuối hoang nguyên, tránh né cơn bão đang ăn kia. Sau khi trả giá bằng một vài vết thương, thậm chí mất một phần cơ thể, chỉ có mười mấy Ác Ma đầy thương tích chạy trốn đến một nơi tương đối an toàn.
Cơn lốc kéo dài không biết bao lâu, mới dần biến mất trên cánh đồng hoang. Một bóng dáng to lớn toàn thân bốc cháy ngọn lửa xanh lục, bốc lên khói bụi màu đen ngưng tụ thành hình từ trong cơn lốc.
Cảm giác đói khát biến mất, A Cẩu ngẩng đầu, nhìn về phía một hướng khác ở sâu trong hoang nguyên — nó lờ mờ cảm thấy có khí tức quen thuộc ở nơi xa.
Dường như đó chính là "sinh vật nhỏ" đã sống cùng nó rất lâu.
Sau vài giây trì độn và ngây ngô suy nghĩ, A Cẩu từ từ chuyển động ánh mắt, tìm thấy một khối hài cốt Ác Ma tương đối lớn trên cánh đồng hoang hỗn loạn. Nó cúi đầu ngậm lấy khối hài cốt kia, trong cổ họng phát ra tiếng lẩm bẩm mơ hồ:
"Sherry... Ta tìm được đồ ăn rồi..."
Nó bước nhanh chân, chạy về phía sâu trong hoang nguyên.
Giữa một mớ hỗn độn và hài cốt, đám Ác Ma còn sót lại run rẩy đứng dậy, có chút mờ mịt nhìn về phía xa.
Chúng may mắn sống sót sau hai bữa tiệc — may mắn không biến thành đồ ăn, ít nhất không bị ăn sạch sẽ.
Và hình ảnh ánh lửa xanh lục xuất hiện trong bữa tiệc vẫn còn in sâu trong tâm trí ngây ngô rối loạn của những Ác Ma này.
Đó là nỗi sợ hãi, một loại nỗi sợ hãi vô điều kiện ăn sâu vào logic tầng dưới cùng của hầu hết U Thúy Ác Ma, thậm chí có thể vượt lên trên bản năng Hỗn Độn của chúng.
Con Ác Ma xương sọ to lớn phủ đầy gai nhọn, toàn thân đen kịt loạng choạng trôi giữa không trung. Bản thể của nó gần như bị cơn lốc vừa rồi "gặm” mất một phần ba, nhưng vẫn ngoan cường sống sót. Con quái vật có vẻ "thông minh” hơn Ác Ma thông thường này lắc lư vài lần trên không trung, phát ra một tiếng lẩm bẩm mơ hồ, rồi từ từ bay về phía xa.
Nhưng nó đột nhiên dừng lại.
Con Ác Ma xương sọ dường như cảm thấy điều gì đó, đột nhiên quay đầu nhìn lên phía trên mảnh "vòm U Thúy" bao trùm lấy tinh không ngưng trệ.
Một ngọn lửa xanh lục như sao băng đang từ trời giáng xuống, trực tiếp rơi xuống vùng hoang nguyên này!
Có lẽ do liên tiếp bị kích thích quá mức, trong khoảnh khắc "sao băng" xuất hiện, "bộ não" ngây ngô của con Ác Ma xương sọ vậy mà lóe lên một "ý nghĩ" Hỗn Độn mông lung —
A, bữa đánh đập thứ ba tới rồi.