Câu nói quen thuộc khiến Sherry thoáng giật mình. Ký ức của nàng như chìm trong một đại dương phai màu, chập chờn, từ những bọt biển hư ảo, mông lung nối lên chút sắc thái ấm áp xa xưa. Rất lâu sau, nàng mới chậm rãi định thần, nhìn U Thúy Liệp Khuyển to lớn đị thường cách đó không xa.
Nó đang chờ đợi, mang theo chút do dự, lo lắng và bối rối.
Như có một lớp bùn nhão dính nhớp bao phủ lấy tâm trí, A Cẩu cảm thấy đầu óc mình có nhiều chỗ không ổn. Ký ức chập chờn, lúc có lúc không, mạch suy nghĩ đứt quãng. Nó không chắc vấn đề nằm ở đâu, chỉ cảm thấy… trong lòng thiếu một thứ gì đó.
Trong hốc mắt trống rỗng, ánh sáng nhạt lấp lóe, A Cẩu nhìn U Thúy Ác Ma có bộ dạng quen thuộc với những đốt chân đầy hài cốt kỳ lạ kia, cảm thấy hoảng hốt.
Nó chưa từng gặp nàng, nhưng nó nhận ra nàng – quen biết từ rất lâu trước kia.
Tiểu bất điểm trong trí nhớ. tại sao lại biến thành thế này?
Do dự hồi lâu, A Cẩu rốt cục cẩn thận tiến lên. Đầu tiên, nó hít hà mùi hương xung quanh, sau đó vượt qua những đốt chân thon dài đầy gai ngược, tiến đến trước mặt Sherry.
Sherry lặng lẽ nhìn U Thúy Liệp Khuyển cao lớn. Vài phút sau, nàng chậm rãi đứng dậy, đưa tay đặt lên đầu A Cẩu: "Sao ngươi cũng biến thành kỳ quái thế này?"
A Cẩu chậm rãi nghiêng đầu, tựa hồ muốn nói gì đó, nhưng chưa kịp mở miệng, liền cảm thấy gáy bị đẩy một lực – Sherry đột nhiên ôm lấy cổ A Cẩu, siết chặt nó trong vòng tay.
"…Ta còn tưởng không tìm thấy ngươi…" Nàng khẽ thì thầm, nỗi sợ hãi muộn màng khiến giọng nàng hơi run rẩy, "Ngươi đột nhiên rơi xuống, ta kéo cũng không được…"
A Cấu cảm thấy đầu óc càng thêm hôn mê, tư duy trì trệ đứt quãng, khó lòng xâu chuỗi thành mạch suy nghĩ. Nhưng ngay lúc này, nó đột nhiên nghe thấy một âm thanh.
Thình thịch, thình thịch – tiếng tim đập quen thuộc!
Kề sát ngực Sherry, cách lớp hài cốt giao thoa dữ tợn, tiếng hai trái tim chậm chạp đập như bỗng nhiên xé tan sự trì trệ trong đầu. Nó bừng tỉnh khỏi cơn mộng dài, nhớ lại mọi thứ trong từng nhịp tim. Ánh sáng trong hốc mắt nó dần sáng tỏ, cuối cùng phá vỡ sự im lặng, vừa nói vừa giãy giụa: "Sherry, ta… khi đó…"
Sherry không buông tay, vẫn ôm cổ A Cẩu, khẽ nói: "Ta biết, A Cẩu… ta biết hết."
Ánh lửa trong hốc mắt A Cẩu lóe lên. Nó ngừng giãy giụa, ngập ngừng: "Ngươi… biết từ khi nào?"
"Từ lần đầu tiên biết U Thúy Ác Ma không có tim." Sherry nhẹ nhàng đáp.
A Cẩu im lặng. Nó giữ nguyên tư thế bị ôm cổ, không nhúc nhích, không biết đang suy nghĩ gì. Rất lâu sau, nó lầu bầu: "Xin lỗi…"
"Không sao." Sherry gần như lập tức nói, rồi hơi buông lỏng A Cẩu, nghiêm túc nhìn U Thúy Liệp Khuyển đã đồng hành cùng mình mười hai năm, xem như nuôi dưỡng mình khôn lớn. Như muốn nhấn mạnh, nàng từ từ gật đầu: "Không sao – các ngươi luôn ở bên ta."
A Cẩu chậm rãi gật đầu. Nhưng cùng với cảm giác được an ủi, nó đột nhiên thấy đầu óc choáng váng.
Sự trì trệ tư duy, ký ức chập chờn lại xuất hiện, từng đợt ập đến.
"Sherry, ta cảm thấy đầu óc mình hỗn loạn." Nó vô thức nói.
"Có thể là vì cái này." Sherry lập tức phản ứng, cúi đầu nhìn ngực mình – hai trái tim đang đập trong lồng ngực nàng. Nhưng rất nhanh, nàng nhíu mày: "…Nhưng ta hình như không lấy ra được…"
Nói rồi, nàng đưa tay chạm vào những lớp cốt giáp chằng chịt trên ngực, dường như muốn thử cạy mở cái "lồng xương" kiên cố kia.
"Đừng động vào chúng!" A Cẩu lập tức ngăn cản, "Ngươi sẽ mất mạng!"
Sherry dừng lại, hoảng hốt nhìn A Cẩu: "Vậy… vậy phải làm sao?"
A Cấu im lặng, ánh mắt rơi xuống tay phải Sherry - sợi xích đứt gãy rủ xuống. Cuối sợi xích vẫn còn lờ mờ ánh lửa u lục đang cháy.
Sherry cũng nhận ra, ánh mắt cùng A Cẩu hướng về một chỗ, cùng nghĩ đến một điều.
"…Sửa lại cái này?" Nàng do dự, "Như vậy có được không?"
"Về lý thuyết thì ta thấy được, dù sao từ trước đến nay chúng ta vẫn dựa vào cộng sinh để duy trì cân bằng. Chỉ có điều…" A Cẩu lẩm bẩm, giọng không chắc chắn, "Việc này chưa từng xảy ra. Cộng sinh giả sau khi xích đứt mà còn sống sót lâu như vậy đã là chuyện chưa từng có. Còn việc chữa lại xích… thì càng bất khả tư nghị. Thật lòng mà nói, ta không biết phải làm sao."
Sherry lắng nghe A Cẩu, lộ vẻ chăm chú suy nghĩ. Rồi nàng cầm lấy đoạn xích tách rời, tìm phần xích còn lại trên cổ A Cẩu, chắp hai đoạn đứt lại loay hoay nửa phút, ngẩng đầu: "…Chắp trực tiếp hình như không được."
"Vớ vấn, đương nhiên không được - xích thường gãy còn phải tìm thợ rèn!" A Cấu lắc đầu, rồi vì ý thức mê muội mà ngã xuống, "Thứ này có lẽ cần một quá trình tái tạo nghiêm ngặt. Quan trọng không phải chữa xích, mà là chữa mối quan hệ cộng sinh giữa chúng ta."
Sherry chăm chú nghe, cố gắng suy nghĩ, không nhịn được lẩm bẩm: "Rốt cuộc… sợi xích này sao lại đứt? Ta chỉ nhớ ngươi đột nhiên nói không khỏe ở động quật, rồi chìm xuống đất…"
"Chắc chắn liên quan đến U Thúy Thánh Chủ, và việc ngươi thấy nhiều Chân tướng đột ngột trên quảng trường." A Cẩu vừa chống lại cơn hôn mê trong đầu vừa cố phân tích, "Mọi chuyện đã có dấu hiệu trước khi xích đứt. Sự thay đổi ban đầu xảy ra sau khi ngươi thấy ký ức Đảo Thánh Địa…"
Nó nói đến nửa chừng thì dừng lại, như bắt được khả năng nào đó, một lát sau mới tiếp tục: "…Những tà giáo đồ kia bị ô nhiễm vặn vẹo ngay khi biết Chân tướng, từ người trở lại phôi thai. Ngươi được thuyền trưởng che chở nên không bị ô nhiễm… Nhưng liệu ô nhiễm có còn tác dụng?"
Sherry sững sờ, cúi đầu nhìn thân thể mình.
A Cẩu vừa suy nghĩ vừa nói: "Ngươi cộng sinh với U Thúy Ác Ma trước khi biết thuyền trưởng. Ô nhiễm đã cắm rễ trong bản chất ngươi. Ký ức Đảo Thánh Địa kích hoạt nó, tính lại phần U Thúy Ác Ma trong ngươi, vì nó vốn có trong cơ thể ngươi, nên coi như vòng qua che chở của thuyền trưởng.
"Xích giữa người và U Thúy Ác Ma là khế ước cộng sinh giữa hai sinh vật, có điều kiện thành lập nghiêm ngặt. Nói cách khác, khi bản chất ngươi thay đổi, chẳng khác nào phá hủy điều kiện thành lập khế ước…
"Giống như thương nhân ký hợp đồng. Khi một bên mất khả năng thực hiện lời hứa vì bất khả kháng, hợp đồng tự nhiên hết hiệu lực…"
Sherry sững sờ nghe, nửa ngày mới thốt ra: "Vậy… cho nên?"
A Cẩu nghĩ ngợi: "Không sửa được thì làm mới. Có lẽ ta có thể cân nhắc lập lại khế ước cộng sinh – không còn lấy trạng thái trước đây của ngươi, mà là trạng thái bây giờ."
Sherry lần này hiểu rõ.
Hy vọng lại bùng cháy trong lòng nàng, nàng lại có động lực: "Vậy phải làm thế nào? Bình thường thì khế ước cộng sinh này làm như thế nào?"
Nàng và A Cẩu "cộng sinh" hơn mười năm, nhưng không phải quan hệ khế ước bình thường. Nàng chưa từng cử hành nghi thức triệu hoán như giáo đồ Yên Diệt, nên kiến thức về phương diện này gần như trống rỗng.
Nhưng A Cẩu biết nhiều hơn nàng.
"Theo khế ước cộng sinh của giáo đồ Yên Diệt, khó nhất là phần chuẩn bị. Họ cần cải tạo bản thân qua một loạt nghi thức, bao gồm giải phẫu đẫm máu, tái tạo tinh thần, kèm theo hoạt động hắc ám tà ác, để hình thái sinh mệnh của họ gần Nguyên Sơ, từ đó tiếp nhận sức mạnh U Thúy Ác Ma – nhưng với ngươi, đây lại không quan trọng.
“Ngươi có thể bỏ qua quá trình này. Ngươi đã gần Nguyên Sơ hơn bất kỳ giáo đồ Yên Diệt nào, và đã thích ứng sức mạnh Ác Ma.
"Ngươi chỉ cần thực hiện một nghi thức triệu hoán đơn giản – phần dễ nhất."
A Cẩu vừa nói vừa loạng choạng đứng dậy, rục rịch trên cánh đồng đá vụn, dùng móng vuốt tạo rãnh sâu trên mặt đất – nó đang vẽ phù văn phức tạp, viết "văn bản" khế ước.
"Thiết lập liên hệ… Triệu hoán Ác Ma… Với chúng ta đều đơn giản. Ta giúp ngươi chuẩn bị phù văn và sân bãi cần thiết, cung cấp ma lực khởi động phù văn – ngươi chỉ cần đứng ở các điểm tiết trên biên giới nghi thức, khi ta chuẩn bị xong, ngươi phác họa hình dáng Ác Ma muốn triệu hoán trong lòng."
Nó ngẩng đầu, nhìn đôi mắt tò mò của Sherry, nghiêm túc nói:
"Bình thường, quá trình triệu hoán kéo đài cả ngày, mở ra một khe nứt, đến khi Ác Ma nguyện ý đáp lại xuất hiện ở trung tâm ma trận phù văn, rồi khế ước thành lập. Nhưng."
Vừa nói, nó vừa tiến về trung tâm phù văn, và nhiều phù văn dần sáng lên.
"Nhưng Sherry, ngươi không cần chờ lâu vậy – ta ở đây."