Trong vô biên hỗn độn hư không, mặt trời dị dạng vặn vẹo kia lăng lặng thiêu đốt. Bên dưới quầng sáng hư ảo, đống máu thịt chồng chất rùng rợn thành "Tinh Thần" đã hoàn toàn mất đi hình đáng ban đầu.
Hắc Thái Dương, vầng mặt trời nhuyễn biến, chân thật Thái Dương thần… Sau bao nhiêu tên gọi, rốt cuộc nó là gì, đã từng là gì?
Có phải tinh cầu từng được bao phủ bởi quả cầu Dyson? Hay nền văn minh đã kiến tạo nên quả cầu Dyson ấy? Hoặc chỉ là "chứng cứ" cho thấy những điều đó từng tồn tại?
Hắc Thái Dương dường như là thực thể đặc biệt nhất Duncan từng tiếp xúc trong thế giới này. Nó là một hỗn hợp khổng lồ: tạo vật của một nền văn minh huy hoàng, ngôi sao che chở nền văn minh đó, và chính bản thân nền văn minh ấy, tất cả chồng chất, dị biến thành hình dạng hiện tại. Có lẽ đây cũng là lý do nó "mục rữa" nhanh hơn những thực thể khác.
"Bản chất" của nó vốn đã sụp đổ từ đầu.
Duncan vẫn chưa vội đáp ứng lời khẩn cầu, bởi còn lo ngại về tỉnh thần đị dạng nhiều sóng này. Hắn cảm giác Hắc Thái Dương còn giấu giếm nhiều bí mật, thứ mà, dù bị "lưu đày” bên ngoài Vô Ngân hải, lại biết được những thông tin mà ngay cả bản thân nó có lẽ cũng không ý thức được. Điều này khiến người ta sinh nghỉ.
Nhưng đối phương hiển nhiên chưa muốn tiết lộ, Duncan cũng không định truy vấn. Như Hắc Thái Dương đã nói, tận thế dù cận kề, họ vẫn còn chút thời gian để suy xét, cân nhắc, và xây dựng sự thấu hiểu, tin tưởng cần thiết.
"Ta chưa thể hứa với ngươi," Duncan nói, bày tỏ suy nghĩ, "Ta chưa hiểu rõ về ngươi, và quan trọng hơn... ta chưa nắm chắc phương án tái tạo thế giới. Ít nhất, trước khi xác định những điều đó, ta không thể cho ngươi bất kỳ hứa hẹn nào."
"Có thể hiểu được," Hắc Thái Dương rung động trầm thấp đáp lại. "Vậy hãy đi nghiệm chứng phương án của ngươi, đi tìm con đường của ngươi... Ngươi sẽ tìm đến ta, ta tin chắc."
Duncan nhướng mày, không nói gì thêm, chỉ chợt hiếu kỳ: "Ngươi sẽ giữ 'hình chiếu' này ở đây mãi sao? Nếu ta muốn nói chuyện, cứ tìm đến đây là được?"
"Sức mạnh của ta khó xâm nhập vào nơi ẩn náu sâu bên trong, và cưỡng ép xâm nhập sẽ gây hại cho thế giới phàm nhân. Nhưng ở đây, ta hoạt động không bị hạn chế, không cần lo lắng," Hắc Thái Dương kiên nhẫn giải thích, "Ta sẽ giữ hình chiếu này lại, và chỉ cần ngươi còn ở 'Biên giới, ngươi có thể gọi ta bất cứ lúc nào. la sẽ nghe thấy.”
Duncan khẽ gật đầu: "Tốt, ta hiểu."
Trong vô biên hỗn độn, Hắc Thái Dương phát ra âm thanh rung động nhỏ nhẹ, rồi im bặt. Dù Duncan chưa đáp ứng thỉnh cầu, nhưng tình hình hiện tại dường như đã là kết quả nó mong muốn.
Những xúc tu bị quầng sáng thiêu đốt lẳng lặng co lại, con mắt độc nhãn to lớn hơi rũ xuống, bị máu thịt chậm rãi bao phủ một phần ba, tựa như tư thế "nghỉ ngơi".
"Thật yên tĩnh..." Ngay khi Duncan tưởng cuộc giao tiếp đã kết thúc, hắn đột nhiên nghe thấy vầng thái dương dị dạng kia lẩm bẩm như nói mê, "Ta dường như đã rất lâu không cảm nhận được 'yên tĩnh' thế này... Thậm chí, ngọn lửa thiêu đốt này cũng trở nên dễ chịu."
Duncan ngẩn người, nhanh chóng hiểu "yên tĩnh" mà đối phương nói đến là gì. Hắn nhìn nó với vẻ phức tạp: ”.Giờ ngươi không nghe thấy những tiếng cầu nguyện và hiến tế nữa rồi."
"Đúng vậy, không nghe thấy, cứ như chúng chưa từng tồn tại," Hắc Thái Dương khẽ nói, "Đây... có lẽ là kết quả ta hằng mong đợi."
Duncan cố gắng phân biệt cảm xúc trong giọng nói của đối phương, muốn biết Hắc Thái Dương đang buông lỏng hay ẩn chứa bi ai, nhưng cuối cùng không thể nhận ra gì từ âm thanh bình tĩnh đó.
Hắn chỉ hiểu thêm một chút về sự "mục rữa" của nó, và suy tư.
"...Khi 'mục rữa' đạt đến bước cuối cùng, điều gì sẽ xảy ra?" Hắn đột ngột hỏi, "Các ngươi sẽ biến mất? Hay lâm vào trạng thái... dù tồn tại, nhưng không còn cách nào liên hệ với vạn vật? Như ngươi nói... bị thế giới lãng quên?"
“Ta không biết, vì chưa ai từng tiến vào bước cuối cùng của mục rữa, không ai biết điều gì sẽ xảy ra,” Hắc Thái Dương từ tốn đáp, "Nhưng có thể dự đoán, thế giới bên trong nơi ẩn náu sẽ không ngừng trượt xuống" trong quá trình này.
"Rất lâu trước đây, chúng ta dùng nhận thức và ký ức của mình, từ tro tàn nóng rực của đại yên diệt tạo nên những 'vật liệu' để cấu trúc nơi ẩn náu. Và những 'vật liệu' xây nên nơi ẩn náu này, sớm muộn cũng vỡ vụn theo sự 'mục rữa' của các thần. Đó là khi chúng ta dần quên đi tất cả về thế giới cũ, khi chúng ta mục rữa gần như không còn gì."
"Cuối cùng, biển cả sẽ quên hình dáng bọt nước, sinh mệnh quên cách chết, lửa không nhớ cách thiêu đốt, gió ngừng thổi, mây rơi từ trời xuống biển... Dù tàu hoa tiêu có dựng lại 'Thái Dương' lên bầu trời, cũng không thể ngăn quá trình sụp đổ từ nền tảng thế giới... "
Duncan lặng lẽ nghe Hắc Thái Dương kể, trong đầu nhớ lại tòa cung điện trên đảo Đá Đen, nhớ đến nữ vương Leviathan lặng lẽ chết trong cung điện đó.
Để ngăn "mục rữa" tràn sang chiều không gian thực tại, nàng đã giam cầm "cái chết" của mình trong dòng chảy thời gian của cung điện... Nhưng ngay cả sự "giam cầm" này cũng sắp đến hồi kết.
“Nghe như một kết cục ảm đạm vô quang, giống như sự chung kết của lửa," Duncan cảm
"Thời gian cuối cùng luôn ảm đạm vô quang, như ngôi sao huy hoàng đến đâu cũng chỉ có thể lạnh lẽo tịch diệt," Hắc Thái Dương khẽ nói, "Huống chi, từ ngày thế giới ẩn náu này sinh ra, sự 'mục rữa' của các thần vẫn luôn đi kèm với toàn bộ lịch sử của nó. Vẫn luôn có những thứ bong ra từng mảng từ chiều không gian thực tại, mà có ai để ý đến... Bọn họ đã biến mất rồi."
Duncan im lặng lắng nghe, chợt giật mình, chú ý đến câu cuối: "...Ý gì?"
Hắc Thái Dương im lặng vài giây, chậm rãi hỏi: "Ngươi còn nhớ trên Vô Ngân hải có bao nhiêu bộ tộc có trí tuệ không?"
Duncan nghe vậy khẽ giật mình, não hải bỗng hoảng hốt, nhưng vẫn vô thức đáp: "Ta nhớ là bốn chủng tộc..."
Hắn chợt ngừng lại.
"Bốn chủng tộc nào?" Hắc Thái Dương trầm thấp hỏi.
Duncan không đáp, hắn đã hiểu chuyện gì xảy ra. Kinh ngạc dâng trào trong lòng, hắn nhất thời không biết nên nói gì.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, giọng Hắc Thái Dương vẫn bình tĩnh: "Ngươi còn nhớ họ từng tồn tại, nhưng không biết họ là ai, không biết họ trông thế nào. Ta cũng nhớ họ từng tồn tại, nhưng không nhớ ra họ ra sao... Bởi vì những ký ức đó, đã dần bị 'mục rữa' xóa nhòa. Và cuối cùng, thế giới sửa lại kết quả này... trả giá bằng tuổi thọ của nơi che chở."
"Kẻ đoạt lửa, đây là điều vẫn luôn xảy ra trong thế giới của chúng ta, từng xảy ra, và vẫn đang xảy ra. Việc 'Hắc Thái Dương' biến mất khỏi mắt thế nhân chỉ là một mắt xích nhỏ bé trong quá trình vỡ vụn lặp đi lặp lại này."
"Chắng có gì khó qua, cái chết và lãng quên, vốn là như vậy."
...
Tiếng trục cửa kẽo kẹt vang lên, cánh cổng lớn thông ra bên ngoài công quán Alice dần khép lại, ánh nắng hư ảo bị ngăn cách bên ngoài, như chưa từng tồn tại.
Hai bên đại sảnh, cửa sổ thủy tinh cao ngất chật hẹp phủ một lớp vết bẩn đen kịt. Bụi bặm như âm ảnh vây quanh phong tỏa cửa sổ, xuyên qua chúng, không thấy bóng dáng ánh mặt trời. Ánh nắng chỉ chiếu rọi lên "khái niệm" cửa chính, khi làm mờ đi cánh cổng công quán, nó mới hiện diện bên ngoài công trình kiến trúc.
Duncan trở lại đại sảnh mờ tối, lặng im đứng hồi lâu trong tòa kiến trúc quá mức yên tĩnh này, rồi khẽ thở ra.
Alice lặng lẽ đứng bên cạnh, cô búp bê máy có chút lo lắng nhìn hắn, rồi khẩn trương liếc về phía cửa lớn.
Nàng dường như có điều muốn nói, nhưng không biết nên hỏi gì.
"Tôi không hiểu ngài và 'Hắc Thái Dương' đang nói gì," nàng gãi đầu, thật thà nói, "nhưng nhìn ngài... dường như chủ đề rất nghiêm túc và nặng nề."
Duncan quay sang nhìn cô búp bê máy, một lát sau, vẻ mặt căng thẳng của hắn đột nhiên giãn ra.
"Không hiểu cũng không sao," hắn cười, đưa tay xoa đầu Alice, "Đó là những điều ta nên suy tính."
"Vậy ạ," Alice gật đầu, rồi lại có câu hỏi mới, "Vậy ngài có đáp ứng Hắc Thái Dương không? Cái mà nó nói với ngài về vị trí thế giới mới ấy ạ?”
Dù không hiểu phần lớn nội dung cuộc trò chuyện giữa thuyền trưởng và Hắc Thái Dương, nàng ít nhất cũng nghe ra Hắc Thái Dương có chuyện nhờ vả thuyền trưởng.
Duncan im lặng, trước ánh mắt trong trẻo của cô búp bê, hắn nghiêm túc suy nghĩ.
"Ta chưa biết, nhưng ta hứng thú với 'chứng cứ' về thế giới mới mà nó nắm giữ," hắn chậm rãi nói, "Và ta còn để ý một chuyện khác..."
Alice nghiêng đầu: "Chuyện khác?"
“Hắc Thái Dương, bản thể của nó rốt cuộc giấu ở đâu," Duncan nhẹ nhàng đưa tay, chỉnh lại đầu Alice đang nghiêng, "Ta càng ngày càng tò mò về điều đó."
Alice ngơ ngác: "Vậy... chúng ta sẽ đi tìm bản thể của nó?"
"Không," Duncan cười lắc đầu, "Đó là chuyện sau này, hiện tại chúng ta còn chính sự chưa làm xong."
"Chính sự?"
Duncan biểu lộ vi diệu: "...Phân tích đường biển (đường hàng không), ngươi quên rồi?"
ừm, „ quê nrồi!”